[TCVLHKĐLNLCT] Chương 15

《Tất cả võ lâm hào kiệt điều là nô lệ của ta》

Tên gốc:  Võ lâm hào kiệt tất cả ta nô

Tác giả: Thận Ngôn

            Phong cách: Nguyên sang, nam nam, cổ đại ‘Không thiết trí’ , võ hiệp ,cao H , cường công cường thụ

Chương mười lăm: Thiên Hồ Sơn Trang loạn

83

“Cửa phòng đóng lại, từ giờ trở đi, không cho phép hai người các ngươi ra khỏi cửa phòng một bước.” Hạ Minh vừa vào phòng, ánh mắt liền lập tức nghiêm túc quay đầu nhìn hai người.

 

“Chủ tử đã xảy ra chuyện gì?” Vũ Trường Phong nhướng mày, có chút lo âu nhìn Hạ Minh.

 

“Thánh giáo bên kia muốn nhằm vào võ lâm nhân sĩ động thủ, ngay tại đêm nay.” Hạ Minh tiếng nói vừa dứt, dưới chân Vũ Trường Phong nhất thời mềm nhũn sẽ ngã sấp xuống.

 

“Ngươi đi ra ngoài cũng vô ích, kế hoạch lần này của bọn họ chu đáo chặt chẽ, ngươi đi ra ngoài đó là một con đường chết, huống chi ta cũng sẽ không cho ngươi đi ra ngoài.” Hạ Minh cười lạnh một tiếng, Vũ Trường Phong nhìn Hạ Minh, nhất thời dập đầu trên mặt đất: “Cầu chủ tử bảo ta Thượng Vân Tông sư đồ một mạng.”

 

“Có thể, bất quá phần ân tình này ngươi có thể nhớ kỹ cho ta.” Hạ Minh tà tà cười.

 

“Vâng, nhất định báo chủ tử đại ân, chết muôn lần không chối từ!” Vũ Trường Phong gặp Hạ Minh đáp ứng kích động không còn hình dáng.

 

“Được rồi, hai người các ngươi trước cởi quần áo.” Hạ Minh đi nhanh hướng mình bao, một bên tìm rồi ném hai bộ thiết khảo.

 

“Chủ tử, rốt cuộc sẽ phát sinh cái chuyện gì đáng sợ? Tại sao phải trói hai người chúng ta lại?” Thiết Kinh Phong một bên cởi bỏ quần áo lộ ra cơ thể kiên cố, một bên nhíu mày.

 

“Đêm nay thánh giáo sẽ khởi động pháp trận, hơn nữa đặc chế mị dược, hợp với âm nhạc, khống chế hồn nô vào sân. Hai người các ngươi không phải người trong pháp trận, nghe được cái loại âm nhạc này sẽ tao lãng cuồng bạo, gặp người đã nghĩ bị làm.” Hạ Minh thanh âm rơi xuống, Thiết Kinh Phong cùng Vũ Trường Phong nhất thời sắc mặt đỏ lên, tăng nhanh tốc độ.

 

“Ân, như vậy thì tốt hơn.” Hạ Minh nhìn thấy trắng nhợt tối sầm hai bộ thân thể thon dài quỳ trên mặt đất, trên cổ tay chân đều mang xích sắt.

 

“Vì phòng ngừa vạn nhất, đưa cái này cũng thu lên.” Hạ Minh búng chân dài của Thiết Kinh Phong, ở trên xích chân của hắn gắn một cái thiết côn thật dài, vừa lúc để mở chân dài của hắn, lộ ra đen đỏ thí mắt.

 

“A. . . . . .” Thiết Kinh Phong đối loại vật này đặc biệt mẫn cảm, nháy mắt liền phát ra một tiếng thở dài, sau đó to dài đại điểu liền cương rồi.

 

“Còn có ngươi.” Hạ Minh cũng cho Vũ Trường Phong mang lên, Vũ Trường Phong mở ra chân trắng thon dài, điểu dài cũng từ từ tích xuất chất lỏng trong suốt.

 

“Ân, thí mắt của Trường Phong trơn mềm một chút, của Kinh Phong tắc nhanh dồn một chút.” Hạ Minh vừa nói vừa dùng tay đâm mặt sau của hai người, chính là Vũ Trường Phong đã muốn ung dung tham nhập một ngón tay, nhưng Thiết Kinh Phong vẫn còn có chút khó khăn.

 

“Đô ~”

 

Sắc trời dần tối, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến một tiếng vang nhạc khí kỳ quái, Hạ Minh liền cảm thấy toàn thân nội lực giống như hồ nước bị ném vào một tảng đá lớn vậy, sóng cuộn trùng điệp, toàn thân ông một tiếng, sau đó chân mềm nhũn.

 

“A. . . . . .”

 

Dương vật Vũ Trường Phong cùng Thiết Kinh Phong lại co quắp vài cái, nhất tề phun ra tinh dịch, sau đó hai mắt từ từ đỏ lên, há mồm ra, lè lưỡi, mông không ngừng vặn vẹo.

 

“Vận chuyển nội lực, lúc này có thể giữ vững thêm một hồi đối với công lực của các ngươi có trợ giúp lớn.” Hạ Minh ngồi xếp bằng, sau đó vận chuyển nội lực, nhưng là toàn thân như cũ từ từ nóng lên, hắn cảm giác cơ thể toàn thân buộc chặt, nam căn thẳng tắp đâm, thậm chí hạ thân đều cứng rắn phát đau.

 

“Chủ. . . . . . Chủ tử. . . . . . A. . . . . . Hắc” Vũ Trường Phong trước hết chịu không nổi, tiếp theo Thiết Kinh Phong cũng không được, xích sắt bị hai người nghĩ muốn giãy giụa lách cách.

 

“Im lặng!” Hạ Minh bởi vì đã được thông báo, cho nên không thể sớm như vậy liền cho bọn hắn, bằng không đêm nay sẽ làm tiếp vô cùng vô tận, ngày mai sẽ bị người của thánh giáo kiểm người!

 

“Ba” Hạ Minh không biết từ nơi nào cầm ra roi, hắn cứng rắn đũng quần, súy ở trên thân thể cường tráng của hai người.

 

“A. . . . . . A” hai người phát ra thanh âm thống khổ lại sảng khoái, cái loại trình độ đau đớn này nhất định hóa giải cái loại ngứa này, nhưng là đau đớn qua đi, tao dương mang theo một tia cảm giác đau rát càng thêm khó chịu.

 

“Chủ tử. . . . . . Lại đến. . . . . . A thật là nghĩ muốn a. . . . . . Đại dương vật” Thiết Kinh Phong bắt đầu lãng kêu, hắn vặn vẹo mông, muốn móc phía sau, nhưng là lại không có cách nào lấy tay.

 

Hạ Minh nhìn bộ dáng tao của hắn, đối với cái mông to của hắn liền ba ba đánh xuống mấy roi, Thiết Kinh Phong thoải mái thiếu chút nữa lại bắn ra.

 

Cái mông cường tráng che kín dấu vết màu đỏ, thí mắt không ngừng co rút lại, hấp dẫn nam nhân đâm vào.

 

Hạ Minh nhìn không trụ được, cởi bỏ quần của bản thân, đại điểu nhỏ dâm thủy, gân mạch cương, hết sức to lớn.

 

“Chủ tử. . . . . . Chủ tử cho ta.” Vũ Trường Phong nhìn đến dương vật liền lãng của không ngừng run rẩy, còn hé miệng không ngừng lè lưỡi làm liếm lộng.

 

“Ta muốn. . . . . . A. . . . . . Đại dương vật làm ta. . . . . . Chủ tử làm mặt sau của ta, mặt sau thật là ngứa a, ta là đại tao bức. . . . . . Chủ tử” Thiết Kinh Phong không cam lòng yếu thế kêu.

 

“A. . . . . . A” lúc này Hạ Minh hai tay tách ra, phân biệt sáp nhập thí mắt của hai nam nhân, ấm nhanh dồn mang theo thỏa mãn co rút lại của thí mắt.

 

“A. . . . . . A. . . . . . A” hai người cùng nhau phát ra tiếng kêu nan kham lại thoải mái.

 

Hạ Minh ngón tay không ngừng trừu sáp, bên ngoài tiếng nhạc không ngừng xoay quanh, ba người lâm vào giữa tình dục, Hạ Minh cắn môi, chống đỡ công kích của tiếng nhạc kia, trong tay từ từ nảy sinh ác độc, sáp nhập càng nhiều.

 

“A. . . . . . A từ bỏ. . . . . . A đau quá. . . . . . A hào sảng. . . . . . Thật là nghĩ muốn. . . . . .”

 

Vũ Trường Phong trước hết chịu không nổi, cho dù hắn cửa sau mở một chút, nhưng là ba ngón tay đã là cực hạn, bên kia Thiết Kinh Phong đã muốn bị cắm lại phun ra tinh dịch.

 

Hai người mồ hôi đầm đìa, một cái giống như bạch ngọc, một cái màu mật ong khỏe mạnh, trong phòng ba người phát ra nồng nặc to suyễn, khắp nơi đều tản ra mùi phái nam.

 

“Tốt lắm, thư sướng hai lần, hẳn là còn kém không nhiều lắm, lại đây hầu hạ ta đi.” Hạ Minh cởi bỏ xiềng xích trên tay chân của hai người, lôi khóa sắt trên cổ bọn họ, vẫn kéo đến trên giường lớn.

 

“Ngô. . . . . . Thật thoải mái” bị hai nam nhân cẩu ưu tú bò quỳ liếm, Hạ Minh phát ra nhẹ nhàng thở dài.

 

Hắn lấy ngón tay sáp nhập miệng của Thiết Kinh Phong, ngón tay mang theo dịch ruột non bị Thiết Kinh Phong từ từ liếm lộng, hơn nữa ánh mắt của Thiết Kinh Phong hiển nhiên hoàn toàn lâm vào trong thần phục.

 

“Ngươi đi ngồi lên.” Hạ Minh vỗ vỗ mặt của Vũ Trường Phong, Vũ Trường Phong búng bản thân trắng nõn mông, lộ ra hồng nộn thí mắt, lổ nhỏ còn không có khép kín, từ từ ngồi ở Hạ Minh to dài dương vật.

 

“A. . . . . . A. . . . . . Quá. . . . . . Không được. . . . . . A” Vũ Trường Phong cảm thấy được dương vật của Hạ Minh giống như phát dục thêm một lần, lần này thế nhưng rất khó ăn tiếp.

 

Hạ Minh nhìn thấy bộ dáng Vũ Trường Phong khó chịu lại hơi hơi nhíu mày, nhịn không được chợt đĩnh động.” A. . . . . . A nát rồi. . .” Vũ Trường Phong nhất thời kêu thảm một tiếng, cái trán đỗ mồ hôi, chính là nháy mắt cái loại cảm giác bị lửa nóng lấp đầy này, làm cho hắn nhịn không được bắt đầu từ từ cao thấp bộ lộng.

 

“Ba” Hạ Minh lúc này một bạt tai súy ở trên mặt Thiết Kinh Phong, lúc này Thiết Kinh Phong đã khôi phục thần trí không ít, nhưng vẫn là xem ngây người.

 

“Thấy thế nào ngây người?” Hạ Minh ánh mắt sáng ngời, khàn khàn thanh âm không một không công hãm Thiết Kinh Phong.

 

“Chủ tử. . . . . .” Thiết Kinh Phong có chút cảm thấy thẹn, nhưng là hắn lại nhịn không được lộ ra bộ dáng cầu khẩn.

 

“Chính mình ngoạn bản thân a, Thiết bộ đầu . “Hạ Minh đẫy ngã hắn, Thiết Kinh Phong ngã sấp xuống trên giường, sau đó nâng lên thắt lưng, tách ra hai chân thon dài, lộ ra thí mắt hồng nộn nhanh dồn.

 

Dưới ánh nến, cơ thể khẩn thực của hắn thật chặc kéo căng, phản quang mang theo mồ hôi, thí mắt bị vô hạn phóng đại, cảm thấy thẹn cảm từng  trận cọ rửa hai má của hắn.

 

“Đúng rồi, ta còn có này.”Hạ Minh từ phía dưới gối lấy ra một cái ngọc côn thật dài tế tế, đỉnh đầu là một so với trứng bồ câu không khác mấy, hắn cứ như vậy cầm vào thí mắt của Thiết Kinh Phong.” Ngô. . . . . . Ngô” thí mắt của Thiết Kinh Phong rất chặt, cứ như vậy vẫn là miễn cưỡng tiến vào.

 

“Ngươi cũng không nên lộn xộn, bằng không nó ở bên trong sẽ không tốt.” Hạ Minh tiếng nói vừa dứt, sợ tới mức Thiết Kinh Phong toàn thân buộc chặt giống như bị bấm dừng.

 

“A. . . . . . A. . . . . . Quá sâu. . . . . . Chủ tử. . . . . . A không phải. . . . . . A” Thiết Kinh Phong vô lực thấp giọng bắt đầu lãng kêu, hắn bị trạc đến hưng phấn một chút cũng nhịn không được hơi hơi phát run, bởi vì ngọc côn quá nhỏ không thể gây cho hắn cực lớn khoái cảm, dương vật của hắn cứng rắn từ từ chảy ra rất nhiều thủy.

 

“A. . . . . . A” bên kia Vũ Trường Phong nhịn không được bò tới trên người Hạ Minh, Hạ Minh biết hắn không kìm được, cũng thắt lưng không ngừng đĩnh động, dương vật to dài không ngừng ở trong thí mắt của Vũ Trường Phong trừu sáp ra vô.

 

“Vũ Trường Phong ngươi nhìn xem bộ dáng ngươi bây giờ, có giống hay không cái loại này nữ nhan tao bức? Đại dương vật của ta sáp của ngươi âm hộ, a. . . . . . Sáp của ngươi âm đạo.” Hạ Minh bắt đầu thô tục, Vũ Trường Phong tinh thần mẫn cảm nhất, nhất thời liền không chịu được, ô ô kêu lên, toàn thân đều mềm ở trên người của Hạ Minh.

 

“Làm sao vậy? Muốn hay không cho ngươi sư muội xem hắn ngọc thụ lâm phong sư huynh tao bức? Là như thế nào giáp đàn ông đại kê đi, hiện tại ngươi xem xem.” Hạ Minh xoay người đứng lên, ôm Vũ Trường Phong, phủi một vật chặn ở trên cửa.

 

“Két. . . . . .” Cửa từ từ bị mở ra, nhất thời toàn thân Vũ Trường Phong cùng Thiết Kinh Phong căng cứng, vội vàng muốn né tránh, nhưng là lại bị Hạ Minh lôi.

 

“Chủ tử. . . . . . Không được a. . . . . . Chủ tử. . . . . . A” Vũ Trường Phong người thứ nhất không giữ được cầu khẩn toàn thân rúc, bắn đi ra.

 

Thiết Kinh Phong lại mặt đỏ tới mang tai vội vàng buông chân, nhưng là cắn môi, không dám lộn xộn, chính là dương vật của hắn lại dựng thẳng, trên bụng một mảnh tinh dịch.

 

“Cái gì không được a, lại đây.” Hạ Minh nhìn thấy bên ngoài một mảnh lang nguyệt, lôi kéo Vũ Trường Phong cùng Thiết Kinh Phong hai người liền đi ra cửa, trên hành lang bày chậu hoa, Thiên Hồ Sơn Trang trôi giạt nhàn nhạt khói, âm nhạc dâm mỹ vang lên, chung quanh ẩn ẩn có thể nghe được các nơi rên rỉ.

 

“Nói không chừng tổ sư gia ngươi đang ở làm sư muội, sư đệ của ngươi đâu.” Hạ Minh bóp bộ ngực của Vũ Trường Phong một cái, Vũ Trường Phong thấp suyễn một tiếng quỳ trên mặt đất, thở dốc từng ngụm từng ngụm, loại cảm giác bại lộ này, với hắn mà nói quá điên cuồng.

 

“Thiết Kinh Phong lại đây.” Hạ Minh lôi Thiết Kinh Phong, khi hắn búng mông, dưới  ánh trăng có thể nhìn đến ngọc côn kia cũng sắp tiến vào hoàn toàn rồi.

 

“Đùa rất vui vẻ a.” Hạ Minh từ từ rút ra ngọc côn, Thiết Kinh Phong một người nam nhân cao lớn ghé vào cạnh cửa, đỏ mặt muốn nhỏ máu.

 

“A. . . . . . A. . . . . .” Thiết Kinh Phong trước hết nhịn không được bắt đầu thấp suyễn, sau đó côn tử bị rút ra từ hắn mặt sau, nháy mắt thí mắt một trận hư không.

 

“Làm ngươi!” Hạ Minh thừa dịp động, một cây dương vật to dài cắm vào.

 

“A. . . . . . A. . . . . . Quá.” Thiết Kinh Phong* nhịn không được hướng phía trước mặt động một cái, mặt sau truyền đến sâu sắc cảm nhận sắp tê liệt.

( chỗ này tác giả để Vũ Trường Phong, ta nghĩ chắc tác giả lộn  -_- )

“Nhanh lên cho lão tử giáp một kẹp, bằng không liền phế đi ngươi nơi này!” Hạ Minh lôi đại điểu của Thiết Kinh Phong, nói thật đại điểu của Thiết Kinh Phong quả thật lớn kinh người, nắm ở trong tay nặng trĩu.

 

“Không. . . . . . Không cần” vận mệnh của Thiết Kinh Phong bị Hạ Minh lôi, cửa sau bị Hạ Minh cắm, cả người đều yếu đuối rất nhiều, mà bắt đầu ở dưới ánh trăng từ từ đón ý nói hùa Hạ Minh của trừu sáp.

 

“Vũ Trường Phong, nơi này là giải dược, ngươi đi cho người Thượng Vân Tông ăn vào, sau đó đem bọn họ giấu.” Hạ Minh đạn cấp Vũ Trường Phong một chai thuốc.

 

“Vâng chủ tử.” Vũ Trường Phong vội vàng xoa chân, đứng dậy tiếp nhận chai thuốc.

 

“Aizz, ta cũng không có cho phép ngươi mặc quần áo.” Hạ Minh nhìn thấy Vũ Trường Phong tướng đi vô lực.

 

“Chủ. . . . . . Chủ tử. . . . . .” Vũ Trường Phong cầu khẩn nhìn thấy Hạ Minh, hiện tại thí mắt hắn chất đầy tinh dịch của Hạ Minh, phía trước to lớn đại điểu rũ, trên âm mao đều là tinh dịch của mình.

 

“Có đi hay không?” Hạ Minh lạnh giọng một câu.

 

“Đi. . . . . . Ta đi.” Vũ Trường Phong quỳ dập đầu, sau đó cực nhanh leo tường vài cái trèo qua, thời điểm dùng sức thí mắt kẹp chặt rơi vài giọt tinh dịch.

 

Thời điểm khi hắn đi vào sân Thượng Vân Tông môn, liền nghe được nhàn nhạt rên rỉ, hắn nhịn không được cũng cương đứng lên.

 

Vũ Trường Phong cảm thấy thẹn khó khăn chống chọi đi vào trước cửa sư tổ hắn, bên trong im lặng không ai.

 

“Sư tổ, là ta Trường Phong, đây là giải dược, ngài trước ăn vào, sau đó sẽ giúp. . . . . .” Vũ Trường Phong lời còn chưa dứt, một trận gió thổi tới, sư tổ của cửa sổ bị thổi mở.

 

“Ô ô. . . . . . Hảo. . . . . . Hảo sư tôn. . . . . . Mau làm ta. . . . . . A. . . . . .” Không nghĩ tới tiên phong hạc cốt sư tổ nâng chân bị bản thân tiểu sư đệ sáp nhập.

 

“A. . . . . . A. . . . . . lão thí mắt của sư tổ. . . . . . A. . . Thật thoải mái. . . . . . A. . . . . . So với tao sư muội còn mỹ. . . . . . A ta phải thao. . . . . .” Tiểu sư đệ hé ra mặt con nít, nhưng là kẻ cơ bắp cái lại hết sức không tầm thường.

 

“Ta. . . . . . Ta đã sớm muốn cho tiểu tử ngươi. . . . . . Sáp. . . . . . A sư tổ. . . . . . Sư tổ thích ngươi chết rồi”

 

Lời kế tiếp chấn động Vũ Trường Phong thiếu chút nữa ngã sấp xuống, hắn như thế nào cũng không có nghĩ đến chính mình sư tổ ngày thường uy nghiêm thế nhưng. . . . . . Nội tâm cất giấu lớn như vậy bí mật.

 

“Nói. . . . . . Cái gì gạt người. . . . . . Ngươi chỉ sợ là muốn cho Vũ Trường Phong làm đi.” Tiểu sư đệ có chút ghen tị hung hăng thống đi vào.

 

“Oan gia. . . . . . A, Trường Phong thái độ làm người. . . . . . Rất chính phái, ta. . . . . . Ta chỉ thích ngươi loại này phá hư tiểu tử. . . . . . A, ngươi cho là. . . . . . Ta. . . . . . Ta không biết chuyện ngươi với sư muội ngươi làm.” Vũ Trường Phong sư tổ, công lực tinh sảo, dáng người giống như 40 tuổi tráng niên, bộ dạng cũng không thấy nếp nhăn, râu tóc bạc trắng ngược lại làm cho người ta cảm giác cực kỳ đẹp trai nho nhã.

 

“Ngô. . . . . . Ngươi. . . . . . Ngươi này tao bức. . . . . . A” tiểu sư đệ còn tại sáp lộng, Vũ Trường Phong nội lực gợn sóng nổi lên, chỉ đành xoay người nhìn những phòng khác, không có chỗ nào mà không phải là triền miên rên rỉ, thậm chí một sư đệ còn bị hai cái sư huynh đều thọc vào.

 

“Thôi, thôi.” tay chân Vũ Trường Phong điều mềm, bị tao lãng của môn nhân làm cho chống đỡ không được.

 

“Vũ công tử.” Lúc này ngầm bỗng nhiên quát khẽ một tiếng, Vũ Trường Phong cả kinh, vội vàng ẩn núp ở bóng tối rồi.

 

“Vũ công tử, là ta. . . . . .” Lúc này một người toàn thân dính máu lảo đảo đi tới.

 

Vũ Trường Phong ngẩng đầu nhìn lên chấn động: “Quan đại hiệp, ai đả thương ngươi?”

 

“Trong chúng ta bị ma giáo ám toán, Lâm Thiên Hồ kia thế nhưng cũng là người của ma giáo!” sắc mặt Quan Minh Trình lúc này tái nhợt, khóe miệng đổ máu, hiển nhiên bị nội thương.

 

“Phải . . . . .” Vũ Trường Phong nghe bên trong phòng lãng kêu, không nghĩ Quan Minh Trình nghe ra quá nhiều, chỉ phải nhẫn nại xấu hổ đi ra.

 

“. . . . . . Vũ công tử. . . . . . Ngươi đây là. . . . . . Bị người?” Quan Minh Trình vẻ mặt đại chấn, không thể tin được nhìn thấy dấu vết toàn một thân Vũ Trường Phong, đại điểu của hắn nhếch lên thật cao.

 

“Quan đại hiệp, nơi đây không phải địa phương nói chuyện, chúng ta đi đến bên kia thôi.” Vũ Trường Phong chỉ chỉ ngoài tường.

 

“Hảo” Quan Minh Trình vẻ mặt phức tạp tùy ý Vũ Trường Phong giúp đỡ, lên xuống mấy cái đi vào phòng của Hạ Minh.

 

“A. . . . . . A. . . . . . Thật thoải mái. . . . . . A đại dương vật. . . . . . Kinh Phong rất thích đại dương vật.” Đập vào mắt chính là cảnh tượng cả người Thiết Kinh Phong trần truồng, lãng kêu bị một thiếu niên làm.

 

“Mau buông ra Thiết bộ đầu!” dưới sự kinh hãi Quan Minh Trình, kêu lên.

 

Hạ Minh quay đầu nhìn thấy Vũ Trường Phong, Vũ Trường Phong cúi đầu, không dám nhìn, hiện tại hắn tâm tình rất là phức tạp.

 

“Ngươi nói cái gì? Thiết bộ đầu chính là yêu thích ta này cái đại dương vật? Đúng hay không a Thiết bộ đầu.” Hạ Minh cười cười.

 

Thiết Kinh Phong ngậm miệng không nói lời nào, mặt hắn đỏ tới mang tai không dám nói.

 

“Có phải hay không?” Hạ Minh lôi điểu của hắn, hơi hơi bóp.

 

“Phải . . . . . Là ta rất thích. . . . . . A chủ tử. . . . . . Dùng sức điểm. . . . . . A.” Thiết Kinh Phong nhịn không được kêu một tiếng.

 

“Hoang. . . . . . Hoang đường!” Quan Minh Trình trong cơn giận dữ, đánh chưởng lại đây: “Tiểu tử ngươi cũng là ma giáo yêu nhân!”

 

“Bốp” nghênh đón hắn cũng là một chưởng sau lưng.

 

“Vũ Trường Phong? Ngươi. . . . . .” Quan Minh Trình không thể tin quay đầu nhìn Vũ Trường Phong, ói ra một ngụm máu tươi.

 

“Chủ tử, ta giúp ngài bắt được hồn nô thứ ba.” Vũ Trường Phong cúi đầu, không dám nhìn Quan Minh Trình, nhưng là loại tâm tình kích động tự hào này lại để cho hắn hết sức vui vẻ.

 

“Không tồi.” Hạ Minh lúc này hung hãn cắm vào mặt sau của Thiết Kinh Phong, sau đó bắn vào.

 

“Ô ô. . . . . .” Thiết Kinh Phong theo đó cũng bắn đi ra.

 

“Ngươi. . . . . . Ngươi muốn làm gì?” Quan Minh Trình nằm trên mặt đất, thất kinh nhìn Hạ Minh.

 

Hắn ngũ quan tuấn tú linh khí, mang theo một chút tà tà cười, quần áo mở ra lộ ra cơ bụng cường tráng, phía dưới bụng là âm mao nồng đậm, dưới âm mao là một cây dương vật to dài vung vẫy.

Lúc đầu tính post ngay này thất tịch, mk bữa đó lo đọc truyện nên kéo tới giờ :)))

Chương sau set pass nha mấy thím, gợi ý pass là giới tính thật của hồn nô thứ ba có 12 chữ viết liền không dấu s***t***n***

4 thoughts on “[TCVLHKĐLNLCT] Chương 15

  1. Pingback: [Mục Lục]Tất cả võ lâm hào kiệt điều là nô lệ của ta – Thận Ngôn | Vũ Điệp Cốc

  2. Mình khá là quen với thể loại này nên không thấy khó chỗ nào, cũng nhập theo gợi ý không cách không dấu nhưng vẫn không đc không biết hoa không 😕 Chủ nhà coi lại giùm mình với
    P/s: chúc mừng trở lại!

  3. Người oi😭😭Ta k mò được pass chương 16 aa😭😭😭
    Ta hóng lâu lắm rồi mà k đọc tiếp được😶😶😶😶Có gợi ý gì thêm không?Ta tự mò cx đc aa
    Nàng cố lên nha😘😘Edit hay quá trời à😘😘😘Yêu❤️❤️❤️

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s