[TCVLHKĐLNLCT] – Chương 7

《Tất cả võ lâm hào kiệt điều là nô lệ của ta》

Tên gốc:  Võ lâm hào kiệt tất cả ta nô

Tác giả: Thận Ngôn

            Phong cách: Nguyên sang, nam nam, cổ đại ‘Không thiết trí’ , võ hiệp ,cao H , cường công cường thụ

13393026_1764639333778639_813564772_n

Chương 7:  Đêm dài thuần phục

Edit: 雨蝶

“Chẳng lẽ là… hồ ly tinh ríu rít sao?”

 

Khách điếm người càng nói càng thái quá, lúc ngồi Vũ Trường Phong chính là nhìn Hạ Minh.

 

“Nhìn ta làm gì, yên tâm ta không phải cái gì người của thánh giáo, ta chính là ta.” Hạ Minh ngang ngược nói một câu, Vũ Trường Phong ngược lại có chút kinh ngạc.

 

“Khụ khụ”

 

Lúc này khách điếm bỗng nhiên truyền tới một trận tiếng ho khan cảnh cáo, sau đó toàn bộ khách điếm đều yên tĩnh lại.

 

Hạ Minh nghiêng đầu nhìn, trong mắt nhất thời tinh quang lộ ra.” Ta ngoan ngoãn, này đặc biệt mới là nam nhân nha!” Chẳng những Hạ Minh cho là như vậy, khách điếm mấy nữ khách điều nhìn mắt hận không được treo ở trên người kia.

 

“Đây không phải là Thiết Diện thần bộ Thiết Kinh Phong sao?” Có người lẩm bẩm một câu.

 

Hạ Minh nhìn nam nhân kia, thân cao ước chừng 190, khoác áo choàng hắc hồng, một thân trang phục khí phách.

 

Hắn da màu ngăm đen, ánh mắt thâm trầm nhưng là rất có lực xuyên thấu, sống mũi cao thật, môi vểnh chính trực.

 

Nếu như nói Vũ Trường Phong là đại mã xinh đẹp, Thiết Kinh Phong này chính là một dã thú an tĩnh thị huyết!

 

Hắn phía sau mang một cây trường thương, cánh tay tráng kiện đè chuôi trường đao.

 

Đối với mỗi người dám nhìn hắn không có bản lãnh vượt qua hai hô hấp, tựa như bất kỳ đồ vật nào ở trước mặt hắn đều không cách nào che giấu, ánh mắt của hắn cuối cùng rơi trên người vào Vũ Trường Phong.

 

Hắn mang giày quan , bởi vì thân cao cùng khí tràng, làm cho đi người đường cảm giác chèn ép nặng nề, nhưng là lại không có phát ra một tia thanh âm.

 

“Hai chân rắn chắc có lực, con bà nó, đáy quần này nhất định cất giấu đại hóa!” Hạ Minh có chút không kiêng kỵ nhìn Thiết Kinh Phong mấy cái, Thiết Kinh Phong mắt có chút không kiên nhẫn trừng Hạ Minh một cái, Hạ Minh bị trừng vội vàng quay đầu.

 

“Nơi này có người sao?” Thiết Kinh Phong thanh âm trầm thấp lạnh như băng, nói chuyện đều mang một loại cảm giác ra lệnh.

 

“Cũng không.” Vũ Trường Phong nhờ vào Hạ Minh tăng lên, ngã miễn cưỡng có thể cùng Thiết Kinh Phong hơi chống lại một chút, Thiết Kinh Phong có chút kinh ngạc nhìn Vũ Trường Phong một cái, sau đó ngồi xuống.

 

“Ông chủ, cho tô mì.” Thiết Kinh Phong báo đã đồ ăn.

 

“Mặt một chén ~” ông chủ kéo giọng báo đồ ăn, những người khác rốt cục mới linh hoạt lên, nhưng là không người nào dám nói tiếp sự kiện kia.

 

Bởi vì tất cả mọi người đều biết Thiết Kinh Phong nhất định rất nhanh sẽ đem sự tình chấm dứt!

 

“Khách quan mì của ngài.” Tiểu nhị bưng một tô mì thịt bò lớn tới.

 

Thịt bò chỉ có mấy miếng, thêm rau thơm, nhưng là màu sắc coi như không tệ.” Ta muốn cái này… Cái này.” Hạ Minh trên người vốn là có trăm lượng bạc, Vũ Trường Phong trên người cũng không ít, cho nên hắn cực nhanh đã chọn vài món thịt.

 

Thiết Kinh Phong nghe tên món ăn, nhàn nhạt nhìn một cái Vũ Trường Phong, sau đó cúi ăn đầu từng ngụm từng ngụm mì thịt bò.

 

Hắn ăn cái gì cũng rất đàn ông, từng ngụm từng ngụm cũng không sợ nóng, ăn được một nửa từ\trong túi bên cạnh của lấy ra mấy cái bánh, sau đó ngâm ở trong chén cơm.

 

“Ngài hương tô kê, cá chép giấm đường, giấm lưu ruột già…”

 

Một mâm một mâm bưng lên, Thiết Kinh Phong oán hận cắn hai cái, sau đó uống nhanh từng ngụm từng ngụm canh.

 

Vũ Trường Phong nhìn quả thực có chút quá xấu hổ, nhìn Hạ Minh một cái, Hạ Minh thì nhàn nhạt bóp đại điểu của hắn một cái, không để cho hắn xen vào việc của người khác.

 

Hai người từ từ ăn, Vũ Trường Phong ăn cơm hết sức lễ nghi, nhưng là Hạ Minh cũng không giống vậy, ở Vũ gia ăn đã quen cơm thô tục, thật lâu chưa ăn đồ ăn mặn như vậy, Thiết Kinh Phong nhìn hầu kết giật giật.

 

“Vị bộ khoái đại nhân này còn có việc?” Hạ Minh trong tay giơ một cái đùi gà, ngoài miệng đầy dầu.

 

“Vũ công tử có thể hay không nhân cơ hội nói chuyện một chút?” Thiết Kinh Phong quả thực có chút nhìn không được cái dáng vẻ Hạ Minh kia.

 

“Đang ăn cơm, có lời ở nơi này nói.” Hạ Minh ngang ngược nói một câu.

 

“Vị này là?” Thiết Kinh Phong có chút tức giận, bàn tay nhẹ nhàng gõ bàn một cái nói, cho người một loại cảm giác chèn ép theo sát cấp bách.

 

” Cái này …” Vũ Trường Phong còn không biết làm sao giới thiệu Hạ Minh.

 

“Ta là cậu ông ngoại hắn.” Hạ Minh lau đã một chút miệng.

 

” Hồ nháo!” Thiết Kinh Phong khẽ quát một tiếng, phải biết Hạ Minh nhìn cũng chỉ 15 tuổi, sao lại có chuyện là Cữu lão gia của Vũ Trường Phong.

 

“Ngươi nói có đúng hay không a Trường Phong biểu tôn tử?” Hạ Minh lạnh lùng mắt liếc Vũ Trường Phong.

 

Vũ Trường Phong cảm giác mình thật giống như bị lửa thiu, nhưng là hắn lại không thể chối, nếu không sợ rằng Hạ Minh có nhiều thủ đoạn để cho hắn khó chịu hơn: ” Đúng, hắn là.”

 

“Ngày xưa nghe Trường Phong công tử chánh khí hào hùng, hôm nay nhìn một cái… A a!” lúc này Thiết Kinh Phong cười lạnh một tiếng đứng lên, trên cao nhìn xuống Vũ Trường Phong nói: “Trường Phong công tử có thể đã quên nhà ngươi huyết hải thâm cừu?”Thiết Kinh Phong câu nói đầu tiên thật giống như lạc thiết  ấn đến trên sống lưng của Vũ Trường Phong, hắn bản năng ngẩng đầu lên nói: “Trường Phong cũng không dám quên.”

 

“Tốt lắm, tối nay giờ Tý, chúng ta bàn lại.” Thiết Kinh Phong nói xong cũng cầm trường thương đi về phía sau.

 

Hạ Minh sâu kín nhìn Vũ Trường Phong một cái, Vũ Trường Phong cảm thấy Hạ Minh không biết lại đánh lại cái chủ ý quỷ gì, nhưng là trong đầu hắn hết lần này tới lần khác lại nghĩ đến những thứ tình cảnh kia, để cho hắn dương vật chậm rãi cương, nhưng là dây lưng trói buộc cũng không thể cương hoàn toàn.

 

“Làm sao? Có phải hay không bây giờ thấy dã nam nhân liền muốn thao a?” Hạ Minh khẽ mỉm cười theo mò tới hạ bộ của Vũ Trường Phong, cứng rắn bang bang, có chút ướt át.

 

“Liếm một ngụm ” Hạ Minh cầm sờ qua hắn quy đầu ướt át ngón trỏ ngón cái đưa lên trên môi xinh đẹp Vũ Trường Phong.

 

Vũ Trường Phong cảm giác người phía dưới thật giống như điều đang nhìn hắn, nhưng là lòng của hắn lại có chút hưng phấn dần dần tăng tốc độ nảy lên.

 

Miệng làm ngón tay bắt đầu phát ra thanh âm dâm mỹ, dương vật của Vũ Trường Phong đột nhiên nảy lên đã mấy cái, nhưng là không thể hoàn toàn cương càng không thể bắn tinh.

 

” Nếm qua rồi, liền lên đi.” Hạ Minh mở một gian phòng, mang Vũ Trường Phong đi lên, thời điểm lên lầu thấy Thiết Kinh Phong ở phòng của dân nghèo dưới lầu cởi áo khoác ngoài nhìn, mặc một thân quần áo vũ phu mộc mạc đang chậm rãi lau chùi trường thương.

 

Hạ Minh nhìn hắn một cái, sau đó khiêu khích nắm cái mông của Vũ Trường Phong một cái, hắn cái mông chặc có co dãn hơn nữa bởi vì không có mặc đồ lót xúc cảm trực tiếp hơn.

 

Vũ Trường Phong xấu hổ vội vàng đẩy tay của Hạ Minh ra, nhưng là Hạ Minh lại sờ kẽ hở của cái mông hắn, hung hãn thọt một chút.

 

Vũ Trường Phong cả người hơi lảo đảo, nghiêng đầu nhìn Hạ Minh, hắn cặp mắt mở cực lớn , nhưng là có mang một loại mê mang cùng sinh khí, nhưng cuối cùng hóa thành xấu hổ bước nhanh hơn vào phòng.

 

“Ngươi…” Vũ Trường Phong nghiêng đầu vừa muốn đối với Hạ Minh sinh khí, nhưng là chống với ánh mắt Hạ Minh tự tiếu phi tiếu, trong lòng bỗng nhiên vừa kéo.

 

“Ngươi cho ngươi là ai ? Trường Phong kiếm khách? Vẫn là Vũ gia đại công tử?” Hạ Minh hung tợn đi qua đi, một cái cầm chế trụ dương vật của Vũ Trường Phong, sau đó dùng lực bóp.

 

“Ngươi…” Cái loại đau nhức đó khiến cho Vũ Trường Phong tức giận trong mắt một tầng sương mù, nhưng là trong mắt tức giận cùng hốt hoảng càng dày đặc.

 

“Nói cho ngươi… Ngươi bất quá là lão tử một con nô, có tin hay không lão tử từ từ đem ngươi hoàn toàn trở thành phế nhân? Biết không? Nếu như ngươi 3 trong ngày không cho ta thao một lần, thì ngươi công lực sẽ rơi ba tầng, sau rơi hoàn sẽ còn lại tao thí mắt, tìm côn tự cắm đều dùng có thể nga.” Hạ Minh cùng Vũ Trường Phong kém hơn nửa cái đầu, chân nhón lên hơi nóng phun đến trên càm của Vũ Trường Phong.

 

Vũ Trường Phong càm đường cong giống như đao khắc, nhưng là môi cũng không mỏng không mặt dày xinh đẹp.

 

“Ngươi…” Vũ Trường Phong rốt cuộc bắt đầu sợ hãi lớn hơn tức giận, hắn không dám nghĩ mình biến thành cái loại dáng vẻ đó là hình dáng gì, chẳng lẽ gặp được một người đàn ông liền quỳ cầu thao sao? Vậy hắn còn phải thế nào cứu phụ thân huynh đệ của hắn?

 

“Ngươi dám động một lần nữa thử một chút.” Hạ Minh cảm thấy bụng một trận nóng như lửa, nội lực bắt đầu gia tăng tốc độ vận chuyển.

 

Hắn hôn cắn môi của Vũ Trường Phong, một cái tay cởi ra áo quần của Vũ Trường Phong, trường sam nửa treo trên người, lộ ra hơn phân nửa trần truồng, quần của hắn cũng bị rút ra đi.

 

Hạ Minh nhìn lên ngực hắn hơi có chút đỏ, huýt sáo một cái.

 

Hạ thân của Vũ Trường Phong bị dây lưng trói buộc, quy đầu sắp tím bầm, chảy ra chất lỏng dính nị.

 

” Mẹ nó thực đẹp!” Hạ Minh hung hãn bấm đầu vú của Vũ Trường Phong một cái, sau đó dùng miệng hung hãn hôn cắn lên, răng từ từ mài điểm hưng phấn nhô ra.

 

Cái loại đó nhiệt cay đau mang thoải mái to lớn, đánh thẳng vào thân thể của Vũ Trường Phong.

 

“A… A…” Vũ Trường Phong không nhịn được đưa tay muốn cởi ra đai lưng.

 

“Không cho phép nhúc nhích.” Hạ Minh ra lệnh, Vũ Trường Phong mang cầu khẩn nhìn Hạ Minh, nhưng là Hạ Minh rút ra đai lưng của mình, đem tay của Vũ Trường Phong bắt chéo sau lưng cột lại.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s