[TSCHHVT] Chương 7

Trùng sinh chi hoàng hậu vi tôn

Tác giả: Thượng Huyền Nguyệt Nhi

Thể loại: cổ trang, trùng sinh, cung đình, cung đấu, tình hữu độc chung, điềm văn, sinh tử văn, 1×1, HE

Nhân vật chính: Ân Thần Dục, Thượng Quan Tử Ngọc ┃ phối hợp diễn: Bách Lý Hiên, Liễu Tịch ┃ cái khác: Ngọt văn, cơ bản vô ngược,1vs1
==================

Edit: Mia Từ

Beta: 雨蝶

13349102_1764639177111988_747676652_n

☆, Đệ thất chương : Tín nhiệm

Bữa tối đã dùng xong, trà cũng đã châm hai lần, Ân đế vẫn không có chút ý gì là sẽ rời đi, còn đề nghị muốn cùng với hoàng hậu đánh vài ván cờ.

Thượng Quan Tử Ngọc há miệng thở dốc, rồi lại hỏi không ra tiếng, nghĩ thầm, hoàng đế sẽ không phải là có ý định ngủ lại đây chứ.

Ba bàn cờ chấm dứt, Ân đế thua đến cùng, cho dù hắn là hoàng đế, thế nhưng lúc Tử Ngọc đánh cờ, lại không có chút nào lưu tình, chỉ đem hắn đánh giết tơi bời, chật vật không chịu nổi.

Ân đế thua liền ba bàn, mặt mũi trước Tử Ngọc đều mất hết, rất là ảo não. Hờn dỗi đem quân cờ ném vào hộp, tức giận nói: “Không chơi”

Thượng Quan Tử Ngọc sợ hắn thật sự sinh khí, vội xin lỗi nói: “Bệ hạ nguôi giận, thần vô lễ rồi.” Nói xong, liền để cho Lục La đem bàn cờ dọn đi, tránh làm Hoàng Thượng buồn lòng.

Ân đế thấy y như vậy, vội nói: ” Tử Ngọc, trẫm không phải giận ngươi, trẫm là tức giận chính mình, vốn còn muốn làm cho Tử Ngọc đối với trẫm ngưỡng mộ không hết, kết quả lại thua thảm như vậy, bất quá có thể thua trong tay ngươi, trẫm cũng vui vẻ ah.”

Mặt Thượng Quan Tử Ngọc đỏ lên, không được tự nhiên cúi đầu, gần đây hoàng đế cứ hay nói mấy cái lời buồn nôn này với y, mỗi lần y đều bị hắn làm mặt đỏ tới mang tai, y không rõ trong mắt mọi người sao hắn lại là đế vương lạnh như băng, như thế nào đến hắn nơi này lại có thể thay đổi thành như vậy?

Nhìn xem sắc trời bên ngoài đã hoàn toàn đen, Ân đế còn không ý định rời đi, Thượng Quan Tử Ngọc nhịn không được hỏi: “Hoàng Thượng hôm nay không cần phê tấu chương sao?”

Ân đế nghe nói đến tấu chương, lập tức suy sụp, khóe miệng cũng không khỏi kéo xuống!

Nghĩ đến cái chồng tấu chương kia, Ân đế liền nhức đầu, bất quá hắn muốn làm một vị hoàng đế tốt, không thể lười biếng.

Không cam lòng đứng dậy, lưu luyến không rời hoàng hậu của hắn, biểu cảm như đang bị tra tấn.

Thượng Quan Tử Ngọc thấy hoàng đế không cao hứng, trực giác thấy mình nói sai, Hoàng Thượng cũng chỉ so với hắn lớn hơn một tuổi, cũng mới vừa trưởng thành mà thôi, vẫn còn ở tuổi phong lưu phóng khoáng, lại trở thành chủ của một quốc gia, công văn lao hình, rất là vất vả.

Hoàng đế có lẽ cũng chỉ có thể ở chỗ của y thư giãn một tí, vừa rồi Hoàng Thượng cũng hoàn toàn rất vui vẻ, rồi lại bị mình phá hỏng.

Tuy cảm giác mình khích lệ hoàng đế đi xử lý quốc sự là đúng, nhưng lúc này vẫn nhịn không được có chút đau lòng cùng áy náy, lại nhìn bóng lưng hoàng đế, đột nhiên cảm thấy Hoàng Thượng gần đây gầy đi rất nhiều, thật sự có lẽ nghỉ ngơi không tốt.

Ân đế xoay người đang chuẩn bị ly khai, sau lưng lại đột nhiên truyền đến thanh âm của Tử Ngọc, “Bệ hạ, bệ hạ nếu mệt mỏi…, có thể nghỉ ngơi, ngày mai lại xử lý những tấu chương kia, thần không có việc gì có thể cùng bệ hạ tâm sự.”

Thanh âm của Thượng Quan Tử Ngọc càng nói càng thấp, mặt cũng càng ngày càng hồng, cảm giác giờ phút này chính mình quả thực giống như câu nói hồng nhan họa thủy trong truyền thuyết kia “Hoàng đế từ nay về không tảo triều”.

Ân đế quay người trở lại, không dám tin nhìn người nọ, nụ cười trên mặt càng lúc càng lớn, một đôi mắt sáng ngời nhìn chằm chằm vào Thượng Quan  Tử Ngọc, nếu không phải bên cạnh còn có hạ nhân ở đây, hắn thực muốn xông qua chặt chẽ ôm Tử Ngọc vào người, lại hung hăng gặm một cái, đương nhiên, nếu có thể cùng  Tử Ngọc trở thành vợ chồng thực sự, vậy thì càng tốt hơn.

” Tử Ngọc, ngươi thật sự là quá tốt.” Ân đế cười nói, bỗng nhiên trong đầu hiện lên một cái ý niệm, Ân đế tiến đến bên người kia, nói: ” Tử Ngọc nếu sợ ta vất vả , có thể giúp ta cùng phê tấu chương, xử lý quốc sự, chẳng phải quá tốt hay sao.”

“Này làm sao có thể? Từ xưa đến nay, hậu cung đều không thể tham gia chính sự, bệ hạ lại để cho thần tham dự sự tình triều chính, cái này không hợp quy củ.” Thượng Quan  Tử Ngọc vội vàng phản bác.

Ân đế lơ đễnh nói: “Quy củ là chết, người là sống, lấy tài năng của Tử Ngọc, lại bị mai mọt trong hậu cung, thật sự là tổn thất của Đại Ân, trẫm không đành lòng ah.”

Thượng Quan Tử Ngọc thân thể chấn động, hoàng đế chọt trúng chỗ đau trong lòng của hắn, thân là nam tử, từ nhỏ được phụ thân dạy bảo phải chăm học khổ đọc, về sau làm thần tử, bảo vệ xã tắc, vì quân phân ưu, khi gả vào hoàng cung, trở thành chim trong lồng, chút lý tưởng cùng theo đuổi trước kia  toàn bộ đều tan thành bong bóng.

Chợt nghe xong lời của Ân đế, Thượng Quan  Tử Ngọc có chút khiếp sợ, cũng có cảm động, bởi từ trong mắt đối phương, thấy được sự lý giải cùng thương tiếc, nguyên lai, người này đúng là hiểu y!

” Tử Ngọc, ngươi làm sao vậy?”

Ân đế thấy người kia nghe lời của mình xong, biểu tình trở nên thực không thích hợp, ánh  mắt có chút hồng hồng, nhịn không được lo lắng, đưa tay sờ sờ gò má đối phương.

Thượng Quan  Tử Ngọc thò tay cầm lấy ống tay áo hoàng đế, ngẩng đầu nhìn qua ánh mắt của hắn, nói từng câu từng chữ: “Chỉ cần bệ hạ nguyện ý tín nhiệm  Tử Ngọc,  Tử Ngọc nguyện ý vì bệ hạ làm bất cứ chuyện gì.” Kể cả vì ngươi mà chết.

Ân đế thực sự xúc động, đưa tay nâng mặt đối phương lên, dường như thở dài nói: “Trẫm không tin ngươi,thì còn có thể tin tưởng ai?”  Tử Ngọc, ngươi cũng đã biết, trên đời này, ngươi là người duy nhất trẫm tín nhiệm.

Buổi tối, Đế Hậu hai người song song tắm rửa hoàn tất, lên giường nghỉ ngơi.

Thượng Quan  Tử Ngọc buông quyển sách trên tay, đang chuẩn bị nằm xuống, lại chứng kiến hoàng đế nằm đó, không nói một tiếng nhìn đỉnh trướng ngẩn người, liền hỏi: “Bệ hạ đang suy nghĩ gì, có việc phiền lòng sao?”

Ân đế quay mặt lại, nhìn chằm chằm  người kia, sau nửa ngày nói ra: “Là có việc phiền lòng, ta là đang nghĩ, lúc nào mới có thể cùng Tử Ngọc chính thức trở thành vợ chồng đây.” Nói xong, còn làm bộ muốn nhào tới.

Mặt Thượng Quan Tử Ngọc lập tức nóng lên, thân thể cũng bởi vì khẩn trương mà trở nên có chút cứng ngắc, nhắm mắt lại không dám nhìn đối phương.

Tuy y và hoàng đế thành thân đã nửa năm, nhưng còn chưa bao giờ làm chuyện vợ chồng, trước kia hoàng đế đối với y lạnh lùng như băng, cũng không ngủ lại chỗ y nên y cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc này, nhưng bây giờ.

” Tử Ngọc đừng sợ, trẫm sẽ không bắt buộc ngươi, ta sẽ chờ.” Ân đế hôn lên môi Tử Ngọc rồi có chút đáng thương nói: “Nhưng Tử Ngọc cũng không được để cho ta đợi quá lâu a, ta sẽ không nhịn nổi đâu.”

Mặt Thượng Quan Tử Ngọc bị hắn nói làm cho lúc hồng lúc trắng, y nghiêm chỉnh, chưa bao giờ đem loại chuyện này nói ra miệng, hoàng đế lại nói trắng ra như vậy, thật làm cho y ngượng không thôi. Sau khi chứng kiến bộ dạng tội nghiệp của hoàng đế, lại cảm thấy buồn cười, biểu tình trên mặt cũng bắt đầu thay đổi.

Cuối cùng, Ân đế cái gì cũng không làm, hai người ôm nhau đi ngủ, Ân đế nằm mơ rõ ràng còn thấy một đống tấu chương đập tới đầu hắn, đều chờ hắn phê duyệt đấy, làm hại hắn nửa đêm từ trong mộng bừng tỉnh. Đành phải vùi đầu vào ngực Tử Ngọc, tìm kiếm an ủi.

Ngày thứ hai, Ân đế sau khi hạ triều, liền đến thẳng ngự thư phòng, không có biện pháp, hôm qua tích lũy rất nhiều tấu chương còn chưa phê, nếu lại lười biếng, Tử Ngọc nhất định sẽ xem thường hắn.

Vì có thể trở thành Đế Vương mà Tử Ngọc tôn kính ngưỡng mộ, vất vả cũng muốn kiên trì ah, nhất định phải làm một hoàng đế tốt.

Đau khổ xem xong hơn nửa đống tấu chương, trong nội tâm nhịn không được nóng nảy, đem những cái tấu chương vô nghĩa cùng với giấu giếm thổi phồng, hết thảy ném xuống đất, cả giận nói: “Cái đống gì đây, đem về cho bọn họ làm lại hết”

Tiểu thái giám bên cạnh nơm nớp lo sợ, thở cũng không dám, sợ chạm phải râu rồng. Lưu công công thần sắc như thường tiến lên trả lời: “Vâng, bệ hạ.”

Ân đế khẽ nhíu mày, đứng dậy nói: “Trẫm muốn đi dạo Ngự Hoa Viên một chút, những người khác đều không cần đi theo, ngươi đi theo trẫm là được rồi.”

Lưu công công khom người nói “Vâng”, đi theo sau hoàng đế đi ra ngự thư phòng.

Trong Ngự Hoa Viên lần lượt là đình đài lầu các, tùng, bách, trúc gian xanh tươi làm đẹp lấy núi đá, khung cảnh  lâm viên bốn mùa đều à màu xanh lại để cho người tán thưởng không thôi.

Ân đế dọc theo đường nhỏ bên trong ngự hoa viên mà đi, gặp cách đó không xa có cái đình, liền muốn đi qua ngồi một chút, lúc này, lại đột nhiên trông thấy Lệ phi mang theo mấy cái nha hoàn theo bên kia đã đi tới, xem ra cũng là hướng cái đình kia mà đi.

Ân đế không khỏi cau lại lông mày, lúc này liền quay người theo một con đường nhỏ khác đã đi ra, tuy nhiên hắn trước mắt còn không có đối phó với bọn người Lệ phi, nhưng cũng không có nghĩa là hắn sẽ tha cho bọn họ, kiếp trước cừu hận hắn một khắc cũng không có quên, chỉ còn chờ cùng bọn họ chậm rãi thanh toán.

Trong đình, Lệ phi mắt phượng trừng lớn, hướng nha hoàn quát lớn: “Hoàng Thượng đâu rồi, ngươi không phải nói cho ta biết nói bệ hạ tới ngự hoa viên sao, như thế nào không gặp người?”

Tiểu nha hoàn cuống quít quỳ xuống ra, ủy khuất nói: “Nô tỳ thật sự trông thấy Hoàng Thượng mang theo Lưu công công tiến vào ngự hoa viên, tựu vừa rồi, nô tỳ rõ ràng trông thấy Hoàng Thượng đã hướng cái này đình đi tới, cũng không biết vì cái gì lại không thấy. Nương nương, nô tỳ thật không có lừa ngài a!”

Lệ phi cũng lười lại để ý nàng, cầm lấy khăn tay hung hăng nắm chặt, ngón tay đều trở nên trắng bệt.

Hoàng đế đã thật nhiều ngày không có tới Hương viện của nàng, mỗi lần sai người đến hỏi, hoàng đế luôn nói chính vụ bận rộn, phải phê duyệt tấu chương, thế nhưng mà nàng nghe nói, hoàng đế hai ngày này đều túc tại chỗ hoàng hậu, đây không phải là chuyện tốt gì. Tuy rằng Hoàng Thượng không thích người nam nhân kia, nhưng vẫn là sẽ cố kỵ mặt mũi hoàng gia.

Phụ thân nói, chỉ cần độc hoàng đế một thời gian dài, vừa không bị ai phát hiện, lại có thể để cho Hoàng Thượng nghe lệnh nàng, đến lúc đó, cái gì Hoàng hậu, Quý Phi, nàng toàn bộ đều không cần để ở trong lòng rồi.

Lệ phi nghĩ đến ngày đó, lập tức tâm tình tốt hơn, giơ tay, để cho cái tiểu nha hoàn đứng dậy, Lệ phi không chút để ý hỏi: “Ngươi tên là gì?”

“Hồi Lệ phi, nô tỳ gọi Lan Khê.” Tiểu nha đầu thấp giọng nói.

“Lan Khê?” Lệ phi mỉm cười, “Tên rất hay, vóc người cũng tốt. Buổi tối hôm nay, ngươi thay ta đưa canh cho Hoàng Thượng, nhất định phải nhìn Hoàng Thượng uống hết, đã nghe chưa?”

“Vâng, Lệ phi nương nương, Lan Khê tuân mệnh.”

Lệ phi mang theo mấy cái nha hoàn rời đi, lúc này, một cái tiểu thái giám từ sau hòn non bộ lộ đầu ra, nhìn đoàn người của Lệ phi, trên mặt lộ ra dáng tươi cười.

Tiểu thái giám một đường chạy đến tẩm cung hoàng đế, áp vào bên tai Lưu công công nhỏ giọng nói chút ít lời, Lưu công công nhẹ gật đầu, hỏi hắn, “Dọc theo đường đi này, không có người chú ý tới ngươi đi.”

Tiểu thái giám lắc đầu, “Ngài yên tâm đi, công công, nô tài rất cẩn thận đấy.”

Lưu công công cười vỗ vỗ bờ vai của hắn nói: “Tiểu Thuận Tử a, ngươi rất lanh lợi, về sau có thể ở lại bên người hoàng thượng hầu hạ a.”

Tiểu Thuận Tử quá đỗi vui mừng, vội vàng quỳ đi xuống dập đầu, “Cảm ơn công công đề bạt…”

P/s: ta up khuya thế này mà vẫn có mấy bạn còn thức đọc, cú giống ta ghê ak =3=)/

3 thoughts on “[TSCHHVT] Chương 7

  1. Pingback: [Mục lục] Trùng sinh chi hoàng hậu vi tôn | Vũ Điệp Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s