Ác Mộng – Chương 47+48

Ác Mộng – Chương 47

“có chuyện gì sao?” ta chui đầu ra khỏi ổ chăn hỏi. Trình Hi cười rồi ngồi xuống bên giường. “anh có thể ngủ chung không?”

“…….”

“anh thề, anh chỉ muốn ngủ thôi!”

Ta vẫn không trả lời. Trình Hi liền có điểm thất vọng, “anh cứ nghĩ quan hệ chúng ta hẳn đã có tiến bộ rồi, xem ra chỉ là ảo tưởng mà!”

Ngay lúc Trình Hi xoay người đi, ta giữ hắn lại nói: ” nếu như thực sự chỉ là ngủ thì không sao, dù sao trước đây ta với tiểu Tư cũng là ngủ chung một chỗ hết!” Trình Hi kinh ngạc, rồi nhanh chóng tiến tới. Nhìn hắn mặt áo ngủ chui vào, ta cũng tự động mà dịch vào trong.

“ta có thể hỏi ngươi một chuyện không?” những lời này vẫn cứ vang âm ỉ trong bụng ta, chỉ là ta vẫn chưa dám mở miệng.

“sao vậy? chuyện vừa rồi sao?” Trình Hi hỏi.

Không muốn nói thêm gì, ta thẳng thắng gật đầu.

“không sao đâu! Cứ thuận theo tự nhiên thì tốt thôi.” Trình Hi thoải mái trả lời, “muốn anh vỗ ru ngủ không?”

“ta không phải tiểu hài tử!”

“em không hỏi ta chuyện khác sao?” Trình Hi lại hỏi tiếp.

“hỏi cái gì?” ta mở mắt nhìn hắn.

“hô….quên đi! Vốn dĩ anh muốn chờ đến khi em chủ động hỏi anh cơ!” Trình Hi nhìn ta chăm chú nói.

“ta hỏi ngươi cái gì?” ta có chút không hiểu lời Trình Hi nói.

“ai…….em không hỏi anh cũng muốn giải thích rõ ràng. Tiểu Nghi kia gọi là An Tĩnh Nghi, là bạn lúc nhỏ của anh với Trình Ảnh, anh vốn chỉ xem cô ấy như là em gái, trước đây anh vốn giao lưu với nhiều bạn nữ, cô ấy cũng có ý muốn cùng anh gặp gỡ, nhưng mà anh không muốn quan hệ giữa mình với cô ấy thêm phức tạp nên đã cự tuyệt. sau đó cô ấy được gia đình đưa đi du học, mấy tháng trước chẳng biết làm thế nào phát hiện ra anh ở đây nên mới……” Trình Hi cười khổ một chút, “cũng như những người khác, anh cũng không lưu lại tình cảm cho ai cả, chỉ có chơi cho vui mà thôi, có điều Tĩnh Nghi lại là bạn từ nhỏ nên……nhưng mà anh đã cự tuyệt rõ ràng rồi, tuy biết em cũng không để ý nhiều nhưng anh vẫn muốn nói chuyện rõ ràng với em!”

Ta nhắm mắt!

Lúc sau, Trình Hi nói: “em đang ngủ sao?”

Ta không có lên tiếng trả lời. không lâu sau, bên tai truyền đến tiếng hít thở tinh tế, ta lặng yên nhìn, Trình Hi đã ngủ rồi sao.

“kỳ thực cũng không phải ta không để ý…..ta cũng rất muốn biết quan hệ của hai người…..chỉ là ta không biết phải mở miệng làm sao!” ta nhỏ giọng trả lời Trình Hi, thân thể Trình Hi hơi phập phồng, đang ngủ rất yên giấc! lông mi Trình Hi ngoại trừ nhỏ như nữ sinh nhưng lại rất dày và đen! Lại còn theo nhịp hô hấp mà rung động nữa, ta lấy tay nhẹ nhàng chạm vào nó.

“a…..rất giống mỹ nhân a…..” thì ra Trình Hi cũng có thể dùng từ rất ‘ẻo lả’ này để đình hình dung. “ha hả!” ta cười một tiếng rồi kéo chăn chìm vào giấc ngủ!

Mùa đông năm nay tuy cũng lạnh nhưng so với trước đây thì ấm hơn không ít, xem ra hiện tượng hiệu ứng nhà kính ngày càng rõ ràng rồi.

Mất tháng sau, mùa xuân ngắn ngủi cũng qua đi…..

Biệt thự rộng lớn lại có thêm một thành viên mới. khi ta nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nếp nhăn của hài tử cũng không khỏi nhăn mi lại, tiểu Tư lúc mới sinh cũng xấu như thế sao? (=)) )……lúc tiểu Tư được sinh ra, ta vốn không có tâm trạng mà quan tâm nó nên cũng không nhớ rõ dáng vẻ của nó ra sao! Mà lúc nhìn thì nó đang nằm trên giường, mấy tấm chăn thật to che hết hình dạng của nó mất tiêu.

Lúc tắm, ta cũng có khi vô tình nhìn về phía vết sẹo thật đậm còn chưa biến mất ở hạ phúc (bụng dưới), nhưng phần lưng phản chiếu qua gương không còn làm ta chán ghét như trước nữa. Một tháng sau, ta cùng Trình Hi đi tới bệnh viện đã hẹn trước.

Trải qua vài cuộc kiểm tra dài dòng, chúng ta cùng gặp bác sĩ. Bác sĩ máy móc nói: “…..căn cứ vào kết quả kiểm tra, vị này,ân, tiên sinh, tuy rằng bề ngoài có khuynh hướng nam tính, hơn nữa bộ phận sinh dục nam tương đối thành thuc, thế nhưng bộ phận sinh dục nữ đồng thời cũng rất phát triển, hơn nữa, căn cứ theo tự liệu, tiên sinh này cũng đã từng sinh qua hài tử giống nữ, vậy nên chúng ta kiến nghị……”

“không được! ta không muốn!……ta không hiểu các người đang nói gì!” ta đứng dậy quát lớn, ta không thích nghe kiến nghị gì cả! không thích…….

“bĩnh tĩnh một chút! Không ai bức em!” Trình Hi đè vai ta lại.

“buông, ta đúng là không nên đi để tự rước lấy nhục!” ta đẩy hắn, đứng dậy bỏ đi.

“đứng lại!” Trình Hi nắm ta lại, kéo ta quay lại bị trí, sau đó đối bác sĩ nói: “tôi không muốn nghe kiến nghị gì cả, ý của bạn tôi các người hiểu rồi đấy!” Trình Hi thanh âm lạnh như băng nói.

“……” bác sĩ sửng sốt một lát, rồi lập tức nói: “tốt, vậy chúng ta sẽ đi sắp xếp ngay, khi nào định được ngày sẽ gọi báo cho ngài trước tiên!”

Nghe xong, Trình Hi hướng ta nói” được rồi, xem đi, có gì đâu, do em tưởng tượng ra thôi1″

“…..”ta thu hồi viền mắt đã đầy nước, ngơ ngác tùy ý Trình Hi nắm tay ta dẫn ra ngoài.

“còn chưa đến tháng năm mà! Sao lại nóng thế này!”

Trình Hi vừa nói vừa cởi áo khoác.

Ta cũng chuẩn bị cởi áo khoác ra.

“a, em đừng có cởi a!” Trình Hi xoa hai tay ta nói, “em xem tay em còn đang lạnh thế này” nói xong rồi chỉnh lại vạt áo cho ta.

“qua vài ngày rồi cùng về anh về nước được không?” Trình Hi hỏi.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn: “?”

“coi như là giải sầu trước phẩu thuật đi, quên đi chuyện không thoải mái!……còn không thì xem như là anh thỉnh cầu vậy! cùng anh quay về nhé?”

Lời bác sĩ vẫn còn quanh quẩn bên tai ta, cũng không nghe rõ Trình Hi nói gì, gật đầu.

Ác Mộng – Chương 48

Lúc Trình Hi nhắc lại chuyện này thì cũng khá lâu rồi.

“sao rồi? quên rồi sao? Anh với em nói rồi còn gì! Chuyện về nước ấy!”

Trình Hi có điểm không cam tâm.

“không, chỉ là qua nhiều ngày rồi, ta cứ tưởng ngươi còn có việc mà!”

Trình Hi nghe xong cũng khôi phục lại bình thường. Vì thế ngày hôm sau chúng ta liền đáp chuyến bay quay về nước! qua hơn mười mấy tiếng đồng hồ, vùng đất, dải núi quen thuộc liền hiện lên trước mắt!

Thế nhưng không ngờ Trình Hi không về nhà mà lại đưa ta tới một nơi rất kinh ngạc!

Trình Hi đã từng đưa ta tới đây một lần, nơi này mặc dù ta không hoàn toàn quen thuộc nhưng cũng không hề xa lạ mấy! Ta yên lặng đi theo Trình Hi, hắn đi phía trước, cứ thẳng thế mà đi, chỉ là lâu lâu lại quay lại nhìn ta rồi đi tiếp.

Vì là ban ngày nên nơi nghĩa trang cũng không làm người ta cảm nhận được không chí chết chóc tang thường, cảnh sắc nhìn lại có vẻ vô cùng trân quý khác thường.

Trình Hi dừng lại cước bộ, đứng trước một bia mộ quen thuộc.

Hắn mở tay ra, một đóa hoa trắng xuất hiện nơi lòng bàn tay. Trình Hi chăm chú nhìn bia mộ ngăn nắp sạch sẽ, cũng giống như lần trước, bia mộ được phủ dầy hoa hồng thay cho cúc! Vốn Trình Hi trồng hoa cũng chỉ trồng mỗi hoa hồng, có lẽ mẹ Trình Hi thật sự rất thích hồng.

Mọi người đều nói hoa hồng tượng trưng cho sự lãng mạn, có lẽ vì thế nên dù được đặt ở chỗ này cũng không mang theo nét bi ai!

Trình Hi nhắm mắt, giống như đang mặc niệm cái gì, rồi quì xuống, dập đầu trước bia mộ một cái sau đó đứng dậy kéo ta ly khai. Ta vẫn chưa hiểu gì đã bị lôi đi rất xa rồi!

“vậy được sao? Không ở lại thêm một chút nữa sao?” ta hỏi.

“không được, chúng ta phải trở về ngay! Hôm nay ở khách sạn một đêm, mai đáp chuyến bay buổi chiều quay về.”

Ta ngạc nhiên mở to hai mắt, trở về cũng chỉ ở một ngày một đêm sao! Trình Hi tựa hồi biết ý nghĩ của ta, hướng ta nói: “hôm nay trở về vốn cũng chỉ để tế bái mẹ anh! Anh ban đầu định tối nay là bay về, nhưng mà thân thể em sợ chịu không nổi! Nên thôi nghỉ ngơi một đêm rồi trở về”

Cái này được coi là một kiểu săn sóc sao?! Ta nói: “cảm ơn!”

Trình Hi cười cười, sau đó kéo ta đi về phía đỗ xe, nhìn hắn thay ta mở cửa xe làm ta có điểm xấu hổ! thế nhưng nhìn thần sắc Trình Hi giấu không được tia mệt mỏi cùng bi thương, ta không biết nói gì, chỉ yên lặng ngồi xuống.

Trình Hi trở lại khách sạn, cơm tối cũng ăn, tắm xong liền nằm xuống mà ngủ, ta cũng bị chuyến đi dài làm cho mệt mỏi nên cũng mệt mỏi mà nằm xuống ngay. Kể từ đêm đầu tiên Trình Hi vào phòng cùng ta ngủ, từ đó về sau buổi tối nào cũng như thế, Trình Hi đến phòng ta rồi cứ như cũ mà nằm xuống. Dần dần dà dà, chuyện đó cũng trở thành chuyện đương nhiên, mà ta cũng quen với độ ấm bên người mỗi đêm mất rồi!

Hô hấp Trình Hi thoạt có vẻ rất đều, nhưng ta biết kì thực hắn cũng chưa có ngủ!

Đóng cửa tắt đèn, ta cố gắng không quấy rầy hắn, cũng không có ý vạch trần hắn đang giả ngủ làm gì, ai cũng có lúc muốn ở một mình cả.

“ngủ ngon! Ta đi ngủ ở phòng bên!” ta nhẹ nhàng nói.

Trình Hi vẫn như thế, không đáp lại, ta nghĩ rằng hắn đã ngầm đồng ý rồi nên lẳng lặng mà rời phòng đi đến phòng bên. Tuy là nhất thời ngủ một người cũng hơi khó thích ứng, nhưng dù sao chúng ta đa phần thời gian đều là ở một mình cả. rất nhanh, mệt mỏi ập tới, ta chìm vào bóng đêm.

Ban đêm, không gian có phần mông lung, dường như có chỗ nào là lạ, ngay khi vừa mở mắt nhìn, cơn buồn ngủ đã biến mất hết nửa. Trình Hi không biết từ lúc nào đã ngủ bên cạnh ta, tay chân còn khoác lên người ta nữa. Bị hắn đè thế này nên ta mới tỉnh lại mà, Trình Hi tuy nhìn không to lớn, nhưng cơ thể cũng không vừa, bị hắn đè lên người thật rất nặng, may mà cũng không áp cả người lên hết.

Đang muốn lấy tay hắn ra, nhưng cánh tay hắn lại như rắn mà bám rất chặt. Ta sợ kéo mạnh quá hắn sẽ tỉnh nên cũng không dám dùng sức! cuối cùng, ta đành phải bỏ cuộc để tùy ý hắn…..

Không biết hắn vào đây khi nào!

Tỉnh giấc rồi, ta làm sao cũng không ngủ lại được.

Ngươi nhất định là rất nhớ mẹ đúng không! Ta nhớ mẹ của Trình Hi qua đời rất sớm nên mỗi năm hắn cũng chỉ đem một đóa hoa tự trồng tới cho bà, tuy rằng kém với nhiều loại hoa thơm khác, nhưng đóa hoa này nhất định là lễ vật bà mong muốn nhất…….

Chúng ta đều là kẻ cô độc mà……ta nhẹ nhàng đặt tay mình lên tay Trình Hi.

“anh đánh thức em sao?” thanh âm Trình Hi đột nhiên thì thầm bên tai ta.

“…..” là ta đánh thức hắn?! “không có, phải là ta đánh thức ngươi chứ!”

Trình Hi lắc đầu, “thế nào cũng ngủ không được.”

“tiếp tục ngủ đi! Ngươi hôm nay chắc cũng mệt chết rồi!”

“không có, cơ thể anh khá tốt” Trình Hi tiếu ý nồng hậu, “thân thể em cũng không tốt, ngủ nhiều chút, ngày mai chúng ta phải về rồi, tuy anh cũng muốn cho em nghỉ ngơi vài ngày, nhưng mà gần đây chuyện ở công ty dừng không được! mà anh lại không muốn trở lại một mình! Anh sợ lỡ để em lại…..em sẽ rời khỏi mất!”

Trình Hi thanh âm nhỏ dần đi.

Ta nhìn thẳng vào hắn, nhỏ giọng nói, “sao lại thế…..ngươi quên là ta đi tìm ngươi trước sao!…..”

“như vậy thật tốt……anh là nói, ôm em như vậy thật tốt!”

Ta nhất thời nhận ra, hai chúng ta là đang ôm nhau cùng một chỗ! Liền dãy giụa muốn rời đi.

“đừng cử động!” Trình Hi nói, thuận tiện gia tăng sức lực, chúng ta lại gần nhau hơn

One thought on “Ác Mộng – Chương 47+48

  1. Pingback: Ác Mộng _Điển Y | Vũ Điệp Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s