Ác mộng_Chương 37

Ác mộng _ Chương 37

Chỉ cần còn sống là còn hi vọng!

Chó má! Tất cả đều chỉ là lời nói! Hi vọng gì vào thứ không còn bất cứ khả năng gì chứ! Chán nản đi tới kệ sách thật lớn nhưng phủ đầy bụi, bàn tay đưa ra thật đẹp đầy ưu nhã, so với động tác thô bạo giật ngăn kéo ra thì quả là một trời một vực.

Bên trong, thật nhiều ảnh chụp đang nằm xếp chồng lên nhau, đó là ảnh y thuê trinh thám chụp lại, góc độ nào cũng thật rõ ràng, mặt bên của hắn, chính diện của hắn, ngay cả cái thở dài hay nhíu mày của hắn đều có, bỗng dưng y giật mình, ta làm chuyện ngu xuẩn gì thế này! Trình Hi trong lòng không ngừng khinh thường mình, một mặt lại cảm thấy may mắn, ít ra còn có cách này để cho y cảm giác được bọn họ thật gần nhau.

**

“Ba ba! Con nhớ cha a!”

Tiểu Tư bày ra khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ đầy nước, nghiêng đầu nói.

“…..”

Ta không biết nên nói như thế nào , chỉ có thể nói cho nó là tạm thời không có cách gặp Trình Hi được, thở dài, biết rằng lừa dối hài tử là hành vi không tốt, thế nhưng làm thế này cũng để tránh cho nó khỏi thương tâm.

“Ba ba, ba cũng nhớ cha sao?” Thanh âm ngây thơ liền đập vào lòng ta không chút phòng bị.

“…..”…Sao…”Sao còn lại nghĩ vậy? Tiểu Tư?”

“Bởi vì ba ba trông rất cô đơn a!”

Ta có sao, ta phải là rất vui chứ, “Không có a, cùng ở với tiểu Tư một chỗ, ba ba sẽ không cô đơn đâu!”

“Nhưng mà con dù ở chung với ba ba vẫn thấy cô đơn a, con nhớ cha mà~”

Ta phải nói gì với nó đây? “Tiểu Tư, so với ở cùng ba ba, con nghĩ sống cùng cha tốt hơn đúng không?”

Nếu như tiểu Tư đối với Trình Hi đã quấn quýt đến thế, ta cũng đành buông tay thôi, chỉ cần bỏ hắn ở lại thì Trình Hi sẽ xuất hiện.

“Ân ân~ nhưng mà ở chung với cha cũng có ba ba đúng không? Giống như trước đây vậy nè!”

“…..A……” ta cùng Trình Hi là hai đường thẳng song song a!

“Sao không ở chung được! Rõ ràng ba ba cũng nhớ cha mà!”

Thanh âm tiểu Tư thật nhỏ, nhưng cũng rất rõ ràng, nó nói ta nhớ Trình hi, không thể nào, tâm tình ta rất vui mà, ta cuối cùng cũng đã thắng rồi, ……

Tiểu hài tử thật là mẫn cảm, có thể nhìn ra sự mềm yếu của ta rõ đến vậy……

Ta sao lại nhớ Trình Hi chứ! Nhưng mà tuy rằng hắn đối ta…..tuy rằng hắn……

……”Tiểu Tư, ba ba đưa con đi tìm cha nga~”

Tiẻu Tư dù sao cũng là hài tử, nghe thế không khỏi miệng cười toe toét, nhìn nó, ta bất giác cũng mỉm cười.

***

Trình Hi mở cửa, lúc nhìn thấy hai người nọ thì quả thực không thể tin vào hai mắt của mình, y đã tự quyết với mình rằng nhất định sau này dù thế nào cũng không mơ tới chuyện này nữa!

“Ta nhất định đang nằm mơ, đi ngủ sớm một chút vậy!” Không dám nhìn tới nữa, bởi vì mộng càng đẹp bao nhiêu thì khi tỉnh lại càng thêm thống khổ mà thôi. Thở dài, Trình Hi xoay người bước vào.

Ngay khoảnh khắc cánh cửa phòng kia khép lại, tay của ta bất giác lại run lên, không biết im lặng bao lâu, tay đang đặt trên chiếc chuông cửa cũng từ từ hạ xuống, ta đúng là đứa ngốc sao? Bởi vì tiểu Tư nhớ hắn, chỉ bởi vì vài lời nói tùy tiện…… lại làm ta chạy đến đây mà rước lấy nhục nhã…..hay là Trình Hi đã sớm…..đúng rồi, thời hắn còn ở trường, người khác có đẹp đến bao nhiêu hắn cũng có thể lạnh lùng mà vứt bỏ…..

Thật may, tiểu Tư còn đang ngủ, không thấy chuyện như vậy, khụt khịt mũi vài cái, ta kéo chiếc khăn quàng cổ che cho khuôn mặt nhỏ nhắn trong ngực, ta đúng là điên rồi mới đáp máy bay đi gấp đến đây, may là tiền đem cũng đủ dùng, nhặt cái túi nhỏ trên đất lên, kiểu này chắc là phải đến khách sạn người hoa ở một đêm rồi, ngày mai lại dỗ tiểu Tư, rồi đưa nó về. Tiểu Tư vẫn còn đang ngủ say khẽ hừ một tiếng, rồi co người lại tiếp tục ngủ. Tuy rằng tay ta đã tê hết cả rồi, nhưng vẫn không nỡ mà đánh thức nó dậy.

Nhưng mà, ngay khi ta vừa từ thang máy bước ra, đang chuẩn bị gọi xe thì một cỗ lực lớn đem ta kéo trở lại, “Quả nhiên là ngươi!” Trình Hi thấp giọng nói.

“……” Nếu vừa nãy đã vội vã đóng cửa như vậy, còn làm việc dư thừa thế này làm gì!

Ngay lúc ta đang trầm mặc, Trình Hi liền ôm lấy tiểu Tư trong lòng ra, ta cũng đã bế tiểu Tư hơn một tiếng rồi, cánh tay sớm không còn sức, chỉ có thể vô lực mà nhìn hắn ôm lấy tiểu Tư.

“Trả nó lại đây!” Ta nhỏ giọng nói.

Trình Hi làm như không nghe thấy mà bỏ đi, không quên nhìn ta một cái, ý bảo ta đi theo hắn.

Làm sao bây giờ?!….Không lẽ bỏ tiểu Tư ở lại mà chạy sao, tuy Trình Hi chắc chắn sẽ không thương tổn hắn, nhưng là…..

Mà ngay khi ta còn đang do dự, không biết từ khi nào cả ba đều đứng trong buồng thang máy nhỏ hẹp.

Không dám ngước lên nhìn hắn, nhưng bả vai không tự chủ được cứ run lên! Ta không sợ hãi, chỉ là một cảm giác thật khó gọi tên…..

Ta tâm tình phức tạp mà chôn chân ở thang máy, rốt cục cũng tới được tầng 27 nơi Trình Hi ngụ. Địa chỉ của hắn là do Trình Ảnh nói cho ta.

“Vào đi!”

Nghe tiếng Trình Hi thúc giục, ta bước vào.

Trình Hi sau khi đưa tiểu Tư về phòng, phòng khách chỉ còn lại hai chúng ta, ta im lặng không nói. Lúc này chắc là phải nói gì đi, nhưng nói gì bây giờ, bình thường ta vốn đã không có khiếu nói chuyện, huống hồ gì là lúc này.

Tiếng thở dài đột ngột của Trình Hi làm phá tan bầu không khí tĩnh lặng.

“Em vẫn sợ ta như thế sao?”

A? Ta không khỏi lui về sau mấy bước. Kì thực không phải ta sợ, chỉ là khẩn trương mà thôi, còn vì sao ta lại lui về phía sau, ta cũng không rõ nữa, chẳng lẽ là do thói quen trước đây lưu lại sao?! Chẳng lẽ ta lại sợ hắn sao?! Hay là vì….

“Ngươi vì sao lại đi xuống…..” Ta bỗng nhiên thốt lên nghi vấn trong lồng ngực.

Hắn đầu tiên là ngẩn ra, sau đó liền ảo nảo mà vò đầu. Nhìn hắn tỏ vẻ phiền muộn, sớm biết thế thì đã không hỏi. Ta cúi đầu, tiểu Tư giao cho hắn là được.

“Thực ra…..ai…..ta cứ tưởng…..cái kia…..” Trình Hi càng nói càng lúng túng.

“Không cần nói nữa đâu, ta biết ngươi chán ghét ta, nhưng lại lưu luyến tiểu Tư…..ta sẽ đi ngay đây, ta tới đây là vì tiểu Tư nhớ ngươi thôi!” Ta vội vã cắt đứt lời hắn, vừa nói vừa đi về phía cửa.

“Em nói cái gì thế?!” Hắn kéo ta lại, “…..ta cứ tưởng mình đang nằm mơ a…..vậy nên mới đóng cửa lại!”

Nằm mơ…..nằm mơ…..sao lại thế chứ, ngươi tưởng ta là kẻ ngốc sao?! Ta vùng vẫy cánh tay đang bị Trình Hi nắm chặt lấy, có biện hộ gì thì cũng nên tìm lý do tốt hơn a, Trình Hi ngươi lúc nào cũng nói, cũng làm cho có lệ như vậy.

“Em đừng dãy nữa, ta không muốn làm bị thương em!” Trình Hi đột nhiên quát lớn.

Ta cứng người, hỏi, “Ngươi muốn thế nào?”…..

Trình Hi đem ta ấn xuống ghế so pha, sau đó nhìn kĩ rồi nở nụ cười, hắn cười làm xương cốt ta như nhũn ra, hắn chưa từng cười như thế….

“Em lúc nào cũng nói ta tàn nhẫn! Kì thực tàn nhẫn chính là em cơ! Ngô Thụy!”

One thought on “Ác mộng_Chương 37

  1. Pingback: Ác Mộng _Điển Y | Vũ Điệp Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s