Ác mộng_Chương 36

Ác mộng _ Chương 36

Ta ẵm tiểu Tư đi về phía cửa, quả nhiên, mã khóa thay đổi rồi….. không mở được nữa.

Sau đó, ta đành cùng tiểu Tư ngồi trong phòng mà chơi, hay nói đúng hơn là ta bồi nó chơi. Tiểu hài tử sức lực thật có thừa, ta đã phải thở đến phì phò, mà nó vẫn hăng hái tưng bừng chạy tới chạy lui.

Như vậy cũng tốt, tạm thời có thể không suy nghĩ chuyện của hắn, nhưng cũng chỉ là tạm thời mà thôi.

Đến khi kim đồng hồ chỉ hướng 5h, Trình Hi mới trở về. Tiểu Tư chơi mệt đã về phòng mà ngủ, hiện tại chỉ còn lại hai người chúng ta.

Ngay lúc hắn cởi áo ngoài, ta hỏi, “Ngươi muốn thế nào?”

“Cho ngươi chỗ ở thôi, ta không phải đã nói rồi sao?”

“Ở? Ngươi muốn nhốt ta lại nơi này ư?”

Hắn như không kiên nhẫn nổi nữa mà hô lên, ” Ngươi nói bậy bạ gì đó? Cho ngươi ở nơi tốt thế này, nếu còn thấy giống như địa ngục thì cứ đi đi!….Đừng có phiền ta nữa, hôm nay ở công ty đã mệt chết rồi!”

Nói xong hắn liền đi lên lầu.

!! “Ngươi…..rõ ràng đã khóa cửa lại!”

“Cái kia a…..nó xài dấu vân tay, chỉ cần ấn dấu tay lên đó là được, được rồi, ta đi nghỉ ngơi, nếu ngươi muốn thì cứ đi, có điều sáng mai ta không ngại đến khiêng ngươi về đâu.”

“…..”

Ta không nói gì nhìn hắn đi mỗi bước một xa, không thể tin được chuyện lại thành ra thế này……

“Đúng rồi, ở đây không có ai nữa, chốc nữa ngươi nhớ lấy cơm nước trong tủ lạnh ra hâm lại, cả món canh ưa thích của tiểu Tư nữa!” Hắn đang đi đến lầu hai thì dừng lại, dựa vào lan can quay đầu xuống nói.

“……”

Nếu trong nhà đã không có ai thì tiểu Tư chắc phải đói bụng rồi! Mà Trình Hi chắc cũng chưa bao giờ di chân đến phòng bếp, lúc còn ở với hắn ta biết được Nếu hắn mệt mỏi mà đi ngủ thì có vài tiếng đồng hồ sau cũng chưa tỉnh lại.

“Aizz…..”

Ta tiến đến mở tủ lạnh, bên trong đồ ăn rất phong phú, chắc là trước đó đã chuẩn bị tốt lắm rồi, chỉ cần hâm nóng lại một chút là có thể ăn được. ngày hôm nay cứ như thế mà trôi qua nửa ngày, bỗng nhiên nhớ ra hôm nay ta còn chưa qua tiệm, ta cuống cả lên, vội cầm lấy điện thoại gọi cho nhân viên của tiệm nói nhà ta có việc, đành phải nhờ cậu ấy vài hôm.

Rõ ràng ta là sợ Trình Hi lợi dụng tiểu Tư để dụ ta, nhưng ta phải thừa nhận, ngày hôm nay là ta cam nguyện chấp nhận sự lợi dụng đó!

Ngẩn ngơ một hồi cũng đến 6h. tiểu Tư chắc cũng sắp tỉnh rồi.

Lấy thức ăn từ trong tủ lạnh ra, ta đi tới nhà bếp bắt đầu hâm nóng lại, cơm cũng đã nấu sẵn rồi, đồ ăn chỉ cần bỏ vào lò viba hâm nóng một chút là xong.

Chỉ một lát sau, cơm nước đã chuẩn bị đầy đủ.

Đậy nồi giữ ấm thức ăn, ta đi lên gọi tiểu Tư rời giường.

Bước vào căn phòng nhỏ đầy ắp thú bông, tâm tình ta lại trở nên vui vẻ, vừa mới giật tấm chăn lên, một đôi mắt tròn vo liền đập vào mắt, nó tỉnh rồi!

“Đã đói chưa? Cục cưng!”

“Ân!”

Ta bế nó xuống lần, hài tử năm tuổi thật lớn, mà ta cũng không muốn thừa nhận mình khí lực yếu! Sợ rằng chưa đến một năm nữa ta đã bế không nổi nó nữa rồi!

Đợi canh nguội bớt rồi, ta múc một muỗng nhỏ đút cho nó, chỉ một muỗng nhỏ mà nó lại há cái miệng thật to là to.

Cả bữa cơm ta cứ ngồi nhìn tiểu Tư cái miệng nhỏ nhỏ chưa đầy thức ăn, cảm thấy thật vui.

“?”

Cảm nhận phía sau dường như có ánh nhìn, ta quay đầu lại, cầu thang vẫn vắng vẻ như thế, ta không khỏi than thầm, bệnh đa nghi lại tái phát rồi, Trình Hi chắc còn đang ngủ mà, hắn nếu ngủ thì lúc nào cũng ngủ thật lâu.

Ta bây giờ tâm trạng thật giống lúc trước chăm sóc hài tử, thật vui.

Cho tiểu Tư tắm rửa xong, cảm giác mệt mỏi liền kéo tới.

Lâu ngày không hoạt động thân thể quả nhiên nhũn cả ra rồi. Sau này chắc không thể ngồi yên thảnh thơi trong tiệm như trước được nữa, ta cười khổ, sao cứ như ông già thế này. Cho đến khi tiểu Tư ngủ thì vẫn không thấy Trình Hi xuất hiện. Không còn tiếng la ồn ào của tiểu Tư, không gian chợt trở nên quạnh quẽ, trong ngực bỗng thấy có điểm quái dị.

Tâm tư Trình Hi ta rất rõ ràng, ta cũng minh bạch tình cảm của hắn! thế nhưng ta làm thế nào lại có thể đoàn tụ như xưa?! Cho dù có bù đắp thế nào, vết sẹo ngày xưa cũng không biến mất!

Tâm ta nhỏ lắm, nếu đã chất chứa thương tổn cùng tiểu Tư, thì những cái khác sẽ không thể đi vào…..

Ngày hôm sau, thái độ Trình Hi vẫn cương ngạnh như trước, nhưng lúc này sự cương ngạnh của hắn chỉ còn là lời nói mà thôi, dù cho ta có cự tuyệt, hắn cũng không dùng bạo lực hay bất cứ uy hiếp nào.

Thỉnh thoảng hắn lại đưa tiểu Tư đến tìm ta, mà ta lại vì tiểu Tư mà vô pháp cự tuyệt, nhưng tiểu Tư lại cứ muốn quay về Trình gia. Ta cũng không mong tiểu Tư ở đây, thứ nhất là bởi vì ta sợ nó sẽ không quen lối sống đơn sơ này, ta cũng có một phần tự ti, ta không thể nào cho nó một cuộc sống giàu có được, mà thứ hai là ta sợ Trình Hi cũng đòi ngủ lại ……. Trình Hi từ sau lần bị cự tuyệt cũng không còn nhắc đến nữa.

Nhưng số ngày hắn tới ngày càng nhiều, mà ta dù cho lạnh lùng thế nào, cũng phải đối với tiểu Tư mà cười. Nếu như không có Trình Hi, những ngày này thật khó quên mà.

Ta thích cuối tuần đưa tiểu Tư ra ngoài chơi, nhìn nó cứ vô lo mà tươi cười, ta không khỏi nhớ tới mình lúc nhỏ, vì thân thể dị dạng, ta không có lấy một người bạn nào, không chơi gì cả, mùa hè cũng chỉ có thể nhìn những đứa bé kia vui đùa trong nước, nhìn mà cứ ước ao. Nhưng lâu dần, ta không còn ước ao gì nữa.

Trình Hi không ngăn cản chúng ta, ta thật rất cảm kích điều ấy, mặc dù ta biết vẫn có người theo dõi từ một nơi bí mật gần đó. Tiểu Tư là cậu chủ của Trình gia mà, an toàn của nó phải đặt lên hàng đầu, ta hiểu mình không thể có cách nào mà đưa nó đi, ta biết chứ, nên cũng không mang theo nhiều hi vọng xa vời.

Nếu như có thể như thế này cả đời cũng thật tốt, không cùng Trình Hi có bất cứ quan hệ thể xác nào, chỉ cần thỉnh thoảng nói vài câu với hắn, chỉ cần thỉnh thoảng được thấy tiểu Tư…..

Ta cũng mong muốn quên đi quá khứ, lẳng lặng mà sống như thế……

Ta đang chờ đợi, đợi một thay đổi nào đó, bởi ta biết, nếu cứ như thế này thì cũng không phải là lâu dài.

Trình Hi vẫn như trước cao ngạo không ai bì nổi, nhưng hắn vẫn chưa có hành động gì.

“Tiểu Tư nhờ ngươi chiếu cố vài ngày, ta sắp tới có nhiều việc, không có thời gian chăm sóc hắn!”

Quẳng cho ta hai, ba câu nói, Trình Hi liền biến mất vài ngày.

“Trình gia không phải nhiều người làm lắm sao?” ta còn chưa kịp nói.

Thế nhưng, người quay về lại không phải là Trình Hi mà là luật sư.

Luật sư đưa cho ta một văn kiện, là văn kiện chuyển giao một phần tài sản, sản nghiệp đều để lại cho tiểu Tư, thế nhưng tên người giám hộ lại là ta.

“Ngô tiên sinh, hiện tại cậu chủ Trình đã lập nghiệp bên Anh, tài sản bên đó của cậu ấy thực tế từ khi đi du học đã có rồi, tài sản Trình gia này để lại cho Trình tư tiểu thiếu gia. Bất quá để thuyết phục những bên khác cũng tốn không ít sức, tuy rằng tiểu thiếu gia Trình Tư là người kế thừa hợp pháp, lão gia cũng không phản đối về mặt này, nhưng lại khúc mắc ở phương diện người giám hộ….. tóm lại, tiểu thiếu gia sẽ do ngài chăm sóc, nhưng với điều kiện phải dẫn tiểu thiếu gia về trình gia mỗi tháng một lần…..”

Ngồi bất động ở ghế thật lâu, ta khó có thể tin được, đây là nói Trình Hi sẽ li khai sao?!

Lưng đau quá! Ký ức ngày đó đã khảm sâu vào tâm trí ta mất rồi!….. Chỉ là, Trình Hi chung quy đều không phải là người thường, dù cho hắn thích thế nào…..Nếu hắn đã cầm được thì cũng buông được, nhưng ta vẫn hiểu rằng buông tay dứt khoát là không có khả năng. Ta chỉ không hiểu được tại sao hắn cho ta làm người giám hộ………cho đến khi tiểu Tư đủ 18 tuổi ta vẫn có thể ở với nó sao?!

Tài sản của Trình gia lớn như thế nào, ta cũng không dám nghĩ, bất quá ta sẽ không động đến một đồng, chỉ cần là của Trình gia cái gì ta cũng không muốn liên quan, hơn nữa những thứ đó vốn của tiểu Tư, ta dù vô dụng nhưng bây giờ vẫn sẽ cho nó một cuộc sống thật tốt, ta hiểu tiền quan trọng như thế nào, thứ đó sẽ giúp tiểu Tư an ổn mà sống cả đời,….rốt cục giờ đây, ta nhịn không được mà rơi lệ.

**

Nước Anh

Trình Hi xoa hai bên thái dương, không cho bản thân thời gian suy nghĩ đúng là quyết định đúng. Tự tin từ lúc đầu đã dần trở thành bất lực mất rồi. Nhất định không thể gặp mặt, chỉ cần liếc thoáng qua khuôn mặt kia thôi, y sẽ không thể nào buông tay được nữa. Y quả nhiên vẫn không được tha thứ sao?

Ngày đó nhất thời kích động làm hôn mê hắn, đưa hắn về nhà, tưởng rằng lần thứ hai có thể cướp lại được hắn ngày xưa. Thế nhưng khi hắn rơi vào hôn mê, dịch thể trong suốt từ khóe mắt tuôn ra lại đập vào mắt y, Trình Hi bỗng nhiên căm giận thị lực của mình, tại sao lại như thế! Ác mộng, đúng rồi….. Hắn đã nói rằng đó là ác mộng.

Tâm…..vẫn cứ đóng chặt, thủy chung không chịu mở, chỉ cần y hiện diện, khuôn mặt hắn thủy chung không có nét cười.

Chỉ khi y lặng yên, y thầm lặng nhìn, mới có thể thấy được nét cười của hắn khi cùng tiểu Tư.

……….

Hắn cuối cùng cũng chỉ có thể làm được một điều, giao sản nghiệp của mình cho tiểu Tư, đưa hắn làm người giám hộ, bởi y muốn dù cho y không chiếm được hắn, hắn vẫn mãi mãi không thể quên y, chỉ cần hắn nhìn hài tử kia, hắn sẽ nhớ đến y, bởi vì….. nó là con của y và hắn.

One thought on “Ác mộng_Chương 36

  1. Pingback: Ác Mộng _Điển Y | Vũ Điệp Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s