Ác Mộng_Chương 35

Ác mộng

Chương 35

Ta cũng không phải ham hố gì đâu, bản wd bộ này ta có cũng khá là tình cờ thôi, 1 chương của nó dài hơn trên các wp khác nhiều, cũng ít chương hơn nhiều(lúc đầu k để ý, h để ý ms biết) nên ta phát hiện sau khi đọc xong 52 chương trong bản wd ta có bằng 88 chương chính văn với 32 chương phiên ngoại @.@

Thôi thì up hết cho hoàn với người ta, mong không có nàng nào ý kiến gì nhé. Còn việc thực sự bản wd này có sai sót gì ta sẽ tính sau nhé.

Ngày hôm sau , ta thật không ngờ mới có bảy giờ sáng đã thấy Trình Hi trước cửa, ngay khi vừa thấy hắn thì khuôn mặt mơ màng của ta lập tức liền thanh tỉnh.

Mà sau khi nghe hắn nói câu đầu tiên, ta lại càng đứng không vững.

“Ta nghĩ kĩ rồi, ngươi nên quay về Trình gia đi.” Hắn nói.

“….” ta không rõ lúc đó trên mặt ta là biểu tình gì, nhưng nhất định là rất buồn cười đi.

Ta biết Trình Hi đầu óc đơn giản, nhưng không ngờ lại đơn giản đến mức này, hắn thế nào lại yêu cầu một kẻ trăm phương nghìn kế muốn li khai lại trở về nơi đó chứ.

“Không!” ta kiên định nói,

Hắn nghe rồi thở dài, “tại không lại không chứ?”

“Ngươi còn hỏi sao? Đương nhiên là bởi vì…..” bởi vì nếu trở về ngươi sẽ lại giam cầm ta a!

“Ta sẽ không nhốt ngươi lại, để cho ngươi làm công việc hiện tại của mình, như vậy là được rồi chứ!”

“…..không phải là vì thế, ta đã nghĩ cả buổi tối rồi, chúng ta không nên quay lại vẫn tốt hơn, mọi chuyện đều kết thúc từ sau tai nạn xe đó rồi!”

Trình Hi nhướn mi, khuôn mặt hắn so với dấu hiệu chuẩn bị phát hỏa trước đây thật giống nhau, lòng ta liền nổi lên sợ hãi, nhưng do không muốn hắn nhìn ra nên chỉ có thể gắt gao mà trừng lại phía hắn, lúc sau, không ngờ hắn lại nhẫn xuống.

“……nếu như ta chết rồi, đối ngươi nói mới là kết thúc, thế nhưng ta không chết, ta còn sống, nên không thể kết thúc được, ta đã nói rồi, ngươi là của ta, tại sao ngươi lại không nhớ?! Hay là do ngươi không muốn nhớ đến!?…. ngươi mong ta chết đi sao, chết rồi thì sẽ dễ dàng cho…….”

Ta ngực đầy phẫn nộ nói, “ngươi nói cái gì, ngươi cho là ngươi chết rồi ta sẽ hài lòng sao?!”

Nghe được lời ta nói, trong mắn hắn tựa hồ lóe lên tia kinh ngạc cùng sung sướng, nếu như không nghe câu tiếp theo ta nói, hắn chắc đã cười lên rồi.

“Trên lưng đeo thêm một cái mạng người, làm sao có thể sung sướng, so với lúc bị ngươi giam cầm liệu khác bao nhiêu!…….tất cả đều do gia đình các người gây ra, tại sao lúc nào hậu quả cũng trút xuống đầu ta, ngươi cho rằng những ngàu ngươi hôn mê ta rất khoái nhạc sao?!……..ngươi còn hạnh phúc hơn ta nhiều, ngươi cái gì cũng không biết, mà ta đêm nào cũng không thể ngủ ngon vì từng cơn ác mộng! ngươi chỉ biết cướp đoạt, mặc kệ kẻ khác có tình nguyện không…….mà cũng đúng, ngươi là cậu chủ Trình gia, từ nhỏ so với kẻ khác đã cao quý rồi, huống gì ta lại như thế……” ta cam chịu mà nói.

“……”

“Đừng nhìn ta !” Đừng nhìn dáng vẻ chật vật của ta lúc này.

Trong căn phòng thoáng cái lại trở về mảng yên lặng.

“…….vốn dĩ ta đã muốn nhượng cho mọi thứ đều kết thúc, nhưng mà ta là Trình Hi! Trốn tránh không phải là tính cách của ta! Ngươi muốn hạnh phúc, có thể…..nhưng đó phải là hạnh phúc ta dành cho ngươi! Ngươi nói tất cả đều là ác mộng, muốn tỉnh lại, không sao, ta sẽ giúp ngươi tỉnh lại, nhưng khi tỉnh rồi, mộng đẹp của ngươi cũng phải do ta nắm giữ!”

…..hắn nói sao cơ……ta bỗng nhiên ngẩng đầu, kinh ngạc mà nhìn hắn, hắn thế nào lại biết những lời ta nói khi ly khai, lẽ nào lúc đó hắn đã tỉnh rồi?!

“Ngươi….ngươi……” ta lắp bắp nói.

Hắn thoải mái mà thừa nhận, “không sai, lúc ngươi li khai ta đã tỉnh lại rồi!”

“Vậy ngươi….ngươi…..” Ta không nói nên lời. “Ngươi muốn làm ta áy náy sao?”

“Ngươi muốn chọc ta tức chết phải không?” Mặt hắn thoạt nhìn đen đi không ít.

“…….”

“Lúc ngươi đi lại nói một đống như thế, nói ta phải làm thế nào?! Ta cũng bị thương tổn a!” hắn lớn tiếng nói.

Trình Hi lại nói như thế sao!!! Ta nhịn không được mà co thân thể lại.

Thấy phản ứng của ta, hắn hút một ngụm khí lớn để ổn định tâm tình lại! Hắn vì sao…..đầu ta đầy ắp nghi vấn……

“Haha…..ta lại quên mất…..ngươi là ai……”

“Ý ngươi là gì?!” Trình Hi đè thấp thanh âm, nhìn về phía ta nói.

“….chẳng có ý gì….ngươi nhất định là rất hài lòng đi. Từ xa nhìn tới mà cười nhạo ta, từ đầu đến giờ, ngươi đều là người thắng cuộc……”

“Ngươi! Hừ, lúc ta tỉnh lại……là do ta tỉnh lại không đúc lúc! Có nhớ ngày đó hai người đưa ta ra ngoài không?”

Hắn vừa nói ta liền nhớ tới!

“Vậy thì sao?”

“…ngày đó chị ta có hỏi ngươi một chuyện? ngươi còn nhớ không?”

Một chuyện ư?!

Trình Ảnh dường như hỏi ta có hận Trình Hi hay không……chẳng lẽ?!

“Ngươi có biết cảm giác của ta lúc đó làm sao không?! Nếu đã tỉnh lại trước thì ta còn có thể ngồi yên sao!? Hừ!” Trình Hi nhớ tới cảnh tượng ngày đó, không khỏi hừ lạnh một tiếng.

Quả là, không được thích hợp lắm, nhưng mà, “Nhưng ngươi vẫn tiếp tục giả vờ đó thôi?!”

“Ta đã định nói ra rồi, nhưng mà…. không nói chuyện này nữa, qua hết rồi.” Hắn vừa chuyển hướng câu chuyện lại nói, “Bây giờ không giống như trong quá khứ nữa!”

Ta nhắm mắt lại, bây giờ và trước đây có gì khác biệt, lẽ nào chỉ vì thái độ ngươi ân cần một chút là ta nên cảm thấy vinh dự sao?

“Ngươi đi đi…..” ta thản nhiên nói.

“Ngươi! Ngươi quay lại Trình gia có cái gì không tốt? Hoàn cảnh ở đây chẳng ra gì! Ngươi không muốn được đi học lại sao? Không muốn từ nay về sau cái gì cũng không lo, không cần bận tâm về công việc…kiếm ăn….. còn có, ngươi không muốn gặp lại con mình nữa sao?”

“Ngươi nói gì ta cũng không đổi ý đâu…..Về phần hài tử, nó là do ngươi ép buộc ta, ta như thế nào lại luyến tiếc nó!” ta cắn răng, trái lòng mình nói.

“……” hắn có chút không tin nhìn ta, sau đó châm chọc nói, ” Không ngờ ngươi lại máu lạnh như vậy a!”

Ta biết hắn đang nhớ tới lần đó, lần hắn cho rằng ta hãm hại tiểu Tư! Ngực liền có điểm khó chịu, “Ngươi đi đi! Chúng ta không nên dây dưa nhau nữa!”

Nói xong ta liền quay đầu đi, nhưng bỗng nhiên phía sau nhói lên, mất đi ý thức.

Trình Hi, ngươi vẫn đê tiện như thế, cư nhiên lại có thể…..

Đây là ý nghĩ trong đầu ta trước khi ngất đi hoàn toàn!

Có cái gì đó đang nhẹ nhàng sờ mặt ta, giống như đang giục ta mau tỉnh lại.

Lúc mọi thứ bắt đầu trở nên rõ ràng, một cái lúm đồng tiền thật to liền xuất hiện ngay trước mắt ta, nháy mắt mất cái, hóa ra “thứ” đang làm tóc ta rối tung lên là tiểu Tư!

Ta vẫn còn nhớ kĩ nó, dù cho năm tháng làm nó thay đổi như thế nào.

Có lẽ nó cũng không còn nhớ ta nữa, đôi mắt nó nhìn ta chắc cũng như nhìn một vị khách xa lạ mà thôi. Nếu như ta kích động mà đi tới thì chắc nó sẽ nghĩ ta là một ông chú kì lạ mất……..do dự thu hồi cánh tay vươn ra, ta thở dài……

“ba ba…..”

……nó vừa gọi ta là gì…..ta có nghe lầm không? Là ảo giác sao?!

“ba ba!” thanh âm trong trẻo lại cất lên mang theo vài phần ai oán.

Trong ngực liền nặng xuống, hài tử đã ôm lấy ta, trong lòng ngực liền truyền ra một hơi ấm nhè nhẹ, hài tử này còn nhớ ta sao!

Ta ôm chặt nó, ôm đến khi nó phải kêu lên “đau quá” mới buông ra. Mỗi lần người khác nhắc tới hài tử, ta đều hờ hững mà cười, làm như không để ý. Nhưng tâm thì lại luôn tĩnh mịch, nguyên lai, ta lại nhớ đến khoảng thời gian cùng sống với nó nhiều như thế.

Hai người cùng sống dựa vào nhau, ta bảo hộ nó, mặc cho nó có làm nũng ra sao cũng được.

Nhưng là…..ta lại vô pháp đem nó từ Trình Hi dành về.

Hay là chờ nhiều năm sau, khi ta có gia đình riêng rồi, có hài tử khác rồi, khát khao này mới có thể nguôi đi!

“Tiểu Tư….con còn nhớ ba sao…..còn nhớ ba sao……” Ta kích động đến độ gần rơi lệ.

“Ô….” Tiểu Tư đột nhiên từ trong người ta đứng phắt lên, kéo ta đi về phía phòng khác.

Tiểu Tư thực nhỏ, nên miễn cưỡng lắm mới kéo được tay của ta, ta chỉ còn biết bất đắc dĩ mà theo nó, rồi nhìn tiểu Tư mở TV, sau đó, trên màn hình bỗng xuất hiện thân ảnh của ta, ta trừng mắt nhìn màn hình, nhìn một hồi, mới nhận ra đây là lúc ta còn ở đây, đang bị theo dõi.

“Tiểu Tư ngày nào cũng gặp ba ba nga~, nên sẽ không quên ba ba đâu!”

Thanh âm non nớt làm ta càng thêm xót xa…….

Ta ngồi xổm xuống, nhìn thẳng nó, mắt tràn ngập nước.

“Cha mỗi ngày cũng cùng tiểu Tư xem…..”

“Cha?”

“Ân” tiểu Tư gật đầu thật mạnh, ” Nhưng mà cha thật là đáng ghét, tiểu Tư muốn cha dẫn đi gặp ba ba, nhưng mà cha không thèm để ý…..”

“…..” sờ sờ đầu nó, ta nghĩ thầm, thì ra là Trình Hi…..

Nhìn quanh tứ phía, không thấy trình Hi đâu!

“Trình….cha con đâu rồi? tiểu Tư?”

“Cha đi công tác rồi……cha nói tiểu Tư phải hảo hảo bồi ba ba, không được làm ba ba tức giận rồi bỏ đi, nếu ba ba đi rồi sẽ không quay lại nữa…….”

Trình Hi….ngươi lại muốn lợi dụng hài tử này sao?

Không phải chính ngươi bức ta bỏ hài tử này sao!? Lòng ta liền dâng lên cảm xúc vừa đau xót vừa cảm động.

One thought on “Ác Mộng_Chương 35

  1. Pingback: Ác Mộng _Điển Y | Vũ Điệp Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s