Ác mộng – Chương 33

Ác mộng – Chương 33

.

.

“Ngày hôm nay khí trời thật tốt …” Trình Ảnh có chút không được tự nhiên nói.

“Ân!”

“Còn một tháng nữa, ngươi đã tính sẽ đi đâu chưa?”

” Vẫn chưa…” dù chỉ có một mình,ta vẫn kiên cường muốn được độc lập … nhưng là ta đích thực vẫn chưa nghĩ kĩ….

” Nhất định phải đi sao ? ngươi mặc kệ tiểu Tư sao ?”

“….nếu không thì thế nào đây? Chẳng lẽ đưa tiểu Tư đi cùng sao? Ngoài buông tay còn có biện pháp nào không… sớm muộn gì cũng phải xa nhau thôi!”

“Ngươi từng nghĩ tới biện pháp khác chưa?” Trình Ảnh thanh âm cẩn cẩn dực dực mà nói.

“Biện pháp gì?” biện pháp khác ư, ta hiếu kì hỏi.

“Ở lại Trình gia!” Trình Ảnh nói xong liền nhìn ta chăm chú.

Ta nghe xong mới đầu chỉ khúc khích cười một tiếng, lúc sau không nhịn được liền bật cười thật to mà nói, “Ngươi biết rõ cách đó không thể nào mà!”

“Cái gì mà không thể chứ?! Trên đời này không có cái gì là không thể cả!”

Đúng vậy, trên đời này mọi chuyện đều có thể phát sinh, duy chỉ có việc này là không thể, ta như thế nào lại có thể ở lại Trình gia, nơi ta ghét nhất. Tuy rằng mấy ngày nay ta cùng Trình Ảnh ở cùng nhau cũng có phát sinh cảm tình, thế nhưng từng đó không đủ để bù đắp cay đắng của ta.

“Thế mà đã một năm rồi, thời gian thật nhanh a…” thấy ta không tiếp lời, Trình Ảnh liền nói tiếp, “Có thể hỏi ngươi một vấn đề không?”

“Đương nhiên là được a!”

“Không cần phải đáp ứng nhanh như vậy, nhưng nếu đáp ứng rồi thì phải nghiêm túc trả lời ta!”

Nghe giọng nghiêm trọng của nàng làm ta cũng khẩn trương lên, nhưng ta vẫn trả lời nàng, “Đương nhiên!”

“Ngươi, còn hận A Hi sao?”

Ta cả kinh, nàng quả nhiên vẫn rất xảo quyệt, kiềm chế tâm lý hoảng loạn, ta cố trấn tĩnh mà nói, ” Đúng vậy, tuy rằng hắn là em trai của ngươi, nhưng ta không thể nói dối…”

“Cho dù hiện tại hắn biến thành như vậy, ngươi vẫn hận hắn sao?”

“Ân!” ta theo phản xạ mà nói.

Trình Ảnh nghe xong liền hướng tầm mắt về phía Trình Hi, vẻ mặt còn mang theo nét đau thương…. Ta thuận theo ánh mắt của nàng nhìn lại, ở trên giường, da của Trình Hi trắng nõn gần như trong suốt, dưới ánh mặt trời còn lần theo cả những mạch máu xanh xao.

Ta biết khi hướng một người chị như Trình Ảnh nói điều này sẽ làm nàng thương tâm, tại sao lại còn nói như vậy đi!….cho dù đó là lời nói thật , ta cũng không cần phải …thực sự nói ra a ! Trình Hi đã như thế rồi, ta cứ thoải mái một chút cũng không có gì… nghĩ xong ta liền ảo nảo cực kì, ta vẫn là còn khiếm khuyết những đạo lý đối nhân xử thế a…

Lặng lẽ quan sát một hồi, Trình Ảnh hạ mắt, lông mi thật dài phủ bóng xuống khuôn mặt của nàng, im lặng mà vuốt ve khuôn mặt đẹp của Trình Hi, rồi nói, “A Hi… ngươi nghe thấy không? ….nghe thấy không? … hắn là hận ngươi… ta không trách hắn… a Hi a….là do ngươi phát hiện quá muộn thôi, nếu như ngươi sớm hiểu rõ tâm ý của mình thì… ngươi tỉnh đi… a Hi a… ngươi tỉnh đi mà…”

Khuôn mặt Trình Hi vẫn một mảng trắng bệt.

Nói mãi, nói mãi, một giọt nước mắt trong suốt rơi ra từ khóe mắt của Trình Ảnh, nàng dường như không phát hiện mà cứ thấp giọng nói… giống như Trình Hi đã tỉnh lại vậy… còn nàng đang nói cái gì, ta cũng không buồn mà để ý, tâm ý cái gì chứ….nếu như ta cứ cố tìm mà hiểu thì sẽ không thể nào khống chế mọi việc được nữa….

Ta lấy khăn tay ra để lau mặt cho nàng, nhưng tay lại bị nàng giữ lại.

Nàng chậm rãi mở miệng nói, “Ta không sao, chỉ là phát tiết một chút mà thôi… ngươi không phải buổi chiều có việc phải làm sao? Về trước đi… ta ở lại bồi a Hi một chút nữa…..”

Ta hốt hoảng trở ra, từ xa nhìn lại, vẻ mặt bi thương của Trình Ảnh thoáng nhìn thật động lòng người, vẻ đẹp của Trình Hi lại mang theo nét âm nhu hiếm có, bọn họ ở cùng nhau, tựa như một bức tranh thật hoàn mỹ. Ta không nhìn nữa… xoay người bước ra khỏi bệnh viện!

Cả buổi chiều , lòng ta không khi nào yên , thậm chí thiếu chút nữa thối lộn tiền, miển cưỡng mới chống đỡ được đến giờ tan tầm.

Buổi tối trở về, Trình Ảnh đang ngồi thưởng thức cà phê. Cũng may là nàng không còn nói gì! chúng ta cũng không nhắc lại chuyện ngày đó nữa!

Rốt cục, cũng tới ngày đó!

Ta thu thập mọi thứ xong mới phát hiện, ngoại trừ quyển sổ tiết kiệm thuộc về chính mình, còn lại ngay cả y phục của mình cũng là của Trình gia. Hai bàn tay trắng cũng tốt, ta lại có thể bắt đầu lại lần nữa!

“Ngươi phải đi rồi sao?”

Trình Ảnh tựa ở phía cửa nói.

Ta chỉ mỉm cười rồi gật nhẹ đầu.

“Ăn sáng với ta đã rồi hãy đi!” nàng đối ta nói rồi đi xuống lầu.

Bữa ăn này có lẽ là bữa ăn thân thiết nhất ta từng có khi ở Trình gia.

“Ngươi có biết …..a Hi từng nói thế nào về ngươi không?” Trình Ảnh hai tay xếp ở trên bàn hướng ta hỏi.

Ta hiếu kì nhìn về phía nàng, người khác nhìn ta như thế nào, ta thực sự muốn biết, nhưng nếu là Trình Hi…..ta vẫn nhớ rõ hắn đã từng đối ta nói là—- quái vật!

“….Lúc đầu a Hi gọi điện cho ta nói hắn gặp được một người bạn cùng phòng rất thú vị, hắn nói tuy y là nam, thế mà tính tình lại cứ như con thỏ, lúc nào cũng sợ hắn. A Hi ngữ khí lúc đó có chút không tốt, ta liền chọc là do hắn hung hăng quá thôi…. sau đó qua vài ngày, hắn nói người bạn cùng phòng kia của hắn đùng là một phiến tử (người nói dối), y không bị bệnh khiết phích gì cả…..hắn nói, người bạn cùng phòng kia không giống những người khác, lúc nào cũng rào đón hắn….. ta liền nói, y đã sợ ngươi thì sao còn dám lại gần ngươi chứ….. rồi hắn nói, hắn có hứng thú với người bạn cùng phòng kia, hắn là em trai ta, hắn nghĩ gì ta đương nhiên biết chứ, ta biết hắn ham chơi, nên lúc nào cũng cảnh cáo hắn chú ý an toàn…..giờ nghĩ lại, đáng lẽ lúc đó ta nên ngăn cản hắn….. một thời gian lâu sau, hắn không liên lạc với ta nữa, lòng ta bỗng cảm thấy sợ hãi, a Hi luôn có chừng mực, đối với người bên ngoài chỉ xem như một món đồ chơi mà thôi…….rồi chuyện ta lo lắng đã xảy ra, lúc a Hi gọi lại cho ta nói cha đã biết chuyện của hắn ở bên ngoài…… ở phía bên kia điện thoại, hắn dùng ngữ khí ta chưa nghe thấy bao giờ để nói chuyện….vốn dĩ, ta không định giúp hắn…. nói với hắn ở chung chỗ với kẻ kia sẽ không có gì tốt đẹp cả. thế nhưng….a Hi lại đối ta mà làm nũng….ngữ khí đó…..ta không nhớ đã bao năm rồi không được nghe lại…..hắn vẫn đối với ta nói đó chỉ là một món đồ chơi…. nhưng trong thâm tâm ta lại biết không còn chỉ là một món đồ chơi nữa rồi…..”

Nàng nói xong, liền nhìn về phía ta đang cúi đầu, vì sao nàng lại nói những lời này….. “Đến khi, cha cùng ta phát hiện ra thì đã quá muộn rồi…..nghe xong chuyện rồi, ngươi còn muốn đi nữa không?”

Trình Ảnh thanh âm đầy áp lực nói.

Lời nói của nàng vang vào trong đầu ta.

Một lúc lâu sau, ta áp xuống tâm tình phức tạp, đối nàng nói, :”Đây là ước định a….một năm rồi…..”

……..

“Ta biết…. giờ không thể nào quay lại trước kia nữa, có thể đi gặp a Hi lần cuối được không?!”

“Ân…..”

Đi qua hành lang quen thuộc, tới phòng bệnh đầy vẻ xa hoa….Trình Ảnh không đi vào mà chỉ ở cạnh cửa nói, “Ngươi bồi a Hi một lát đi”

Đờ đẫn bước vào phòng, ta kéo chiếc ghế ngồi lại bên chiếc giường lớn một màu trắng thuần, đưa tay vuốt ve mặt Trình Hi, có lẽ vì đây là lần cuối gặp hắn nên tâm tình thả lỏng không ít!

Nhớ lần đầu tiên gặp hắn, ta chỉ thấy hắn vẻ ngoài thật tốt, rồi sau đó cùng ở chung, hắn lại gây cho ta sợ hãi khôn nguôi khiến ta không bao giờ dám nhìn thẳng vào mặt hắn.

Chỉ riêng lần này, “Ngươi thật sự rất….may mắn a…..ông trời quả thực không công bằng mà,,,,”

“Trình Ảnh thật là một người chị tốt, hôm nay nàng vì ngươi mà nói với ta rất nhiều, thế nhưng ta đành phải làm nàng thất vọng rồi…. mỗi người đều có quyền lợi hạnh phúc của mình….. cho dù là ta….ta cũng mong muốn có được hạnh phúc….. những ngày đó…..ta cứ như đang ở trong ác mộng….. mộng cả ngày đêm không tỉnh lại….có nhiều khi, ta cứ mong muốn tất cả đều không phải là sự thực, chỉ cần ta mở mắt ra, khoảnh khắc lúc ta gặp ngươi hay khi ngươi cường bạo ta đều chỉ là mộng ảo….. ta nghĩ, lúc này đây ta mới được tỉnh lại từ cơn ác mộng kia…..ngươi hiểu không? Cuộc đời ta là của chính ta…. ngươi không thể nào làm chủ nó được…” lời nói mang theo vài phần hỗn độn, tâm tình ta cũng theo nó mà loạn nhịp.

“Ngày hôm nay cuối cùng cũng đến, có những đêm ta đừng ngồi chờ đợi ngày này, ngươi có hiểu ý nghĩa của nó không?! Tạm biệt, Trình Hi…….” ta đứng dậy, cái ghế bị ta đẩy sang một bên vang lên thanh âm “đông” một tiếng.

Mở cửa, Trình Ảnh đang đứng ở trước cửa, không biết liều nàng có nghe được lời ta nói không, thế nhưng sắc mặt của nàng thật không tốt chút nào.

“Như thế liền đi sao?”

“Đã nói lời từ biệt rồi….ta nghĩ mình nên rời đi sớm một chút.”

Căn phòng ta thuê đã được bố trí đầy đủ, chỉ chờ ta vào ở.

“Thôi được…..về sau ta còn có thể đi thăm ngươi không?” Trình Ảnh nhẹ giọng nói.

“Đương nhiên là được….”

Ta tuy rằng không muốn cùng người Trình gia có thêm quan hệ gì, thế nhưng ở cùng nhau một năm, Trình Ảnh đã thành một người bạn của ta rồi……

Sau đó Trình Ảnh cười, nhìn ta nói, “tạm biệt”, bước qua thềm cửa, ta tựa như thấy lúc đó giữa ta và bọn họ có một khoảng cách không thể nào vượt qua…..ta buồn bã rời đi……

Trình Ảnh buồn bã nghĩ, như thế cũng không thể lưu hắn lại sao?

“A Hi a….hắn đi rồi….hắn sẽ không bao giờ….trở về nữa…..ta hối hận a…..ta thật đáng trách mà….” Trình Ảnh nức nở nói, nếu nàng không oán trách em trai mình tiếp cận y, nếu mình có khả năng lưu hắn lại thì……

Thanh âm nức nở càng lúc càng lớn, rồi từ từ biến thành tiếng thút thít nghẹn ngào.

Em trai đã từng quên cả bản thân mà cứu người nọ….

Trình Ảnh nắm chặt cổ tay của Trình Hi, còn Trình Hi, nơi con ngươi vốn dĩ phải đóng lại lại đang mở ra!

“Đừng khóc nữa…..chị hai…..”

Trình Hi co giật khóe miệng, nhẹ giọng nói.

“em vì sao lại không nói ra……a Hi a…..em trước đây muốn nói cái gì liền nói ngay, vì sao bây giờ lại không dám nói gì cả…..a Hi a…..em nói chị phải làm sao bây giờ a…..” Trình Ảnh càng khóc lợi hại hơn.

“Nói sao? Ta phải nói gì….hắn là hận ta a, chị hai….vừa nãy….ta vốn định nói, nói muốn hắn lưu lại cạnh ta, nói ta, ta…..thế nhưng…..hắn lại nói đó là ác mộng…..”

.

.

One thought on “Ác mộng – Chương 33

  1. Pingback: Ác Mộng _Điển Y | Vũ Điệp Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s