Ác mộng _ Chương 34

Ác mộng – chương 34

Bàn tay đè lên trán có chút run rẩy.

Trình Ảnh liền lấy tay xoa nhẹ lưng hắn.

“Ác mộng…..đúng vậy…” nhắm mặt lại, Trình Hi nói, “Hắn nói hắn muốn có hạnh phúc…..khi còn ở chung với ta, hắn chưa từng cười……thế nhưng khi ta phải vào nơi này, ta mới biết hóa ra hắn cũng sẽ cười……tiếng cười hắn cứ vang mãi bên tai ta…..chị à…..ta nghĩ…..lần này…..ta thực sự sai rồi…….”

Một tháng trước, lúc Trình Ảnh đưa hắn ra ngoài đi dạo, hóa ra việc hắn tỉnh lại cũng không phải là ảo giác! Mà Trình Hi không kinh động bọn họ là bởi vì khi hắn có lại ý thức, thân thế lại vô pháp chi phối, rồi hắn nghe được câu hỏi của Trình Ảnh.

….. “Ngươi hận hắn sao?”

…… “Hận”

Tựa như một quả bom, khiến niềm vui của hắn khi tỉnh lại tất cả đều nổ tung tiêu biến. khoảng thời gian hắn hôn mê, tình cảm trong lòng dần được dỡ bỏ, hắn còn nhớ lúc thấy dòng máu đỏ tươi chảy ra, cảm nhận cái chết đang từ từ đến gần, nhưng hắn lại không thấy sợ hãi, trái lại, dường như có hạt giống tình ái nào đó đang từng lúc lớn lên trong lòng hắn…..

Khi hắn đang chìm trong bóng đêm, Trình Hi đã từng nghĩ, nếu như có thể tỉnh lại lần nữa, có thể đưa hắn trở về quá khứ, trở về thời gian đó…..

Thế nhưng liệu dễ dàng như vậy sao…….

Cho dù đó có là Trình Hi cũng vô phương làm được, chỉ còn biết nói với chính mình tất cả đều là ký ức mà thôi!

Hối hận không thể nói cho ngươi rằng ta yêu ngươi……câu nói mong muốn hạnh phúc của ngươi đã phá hủy hết kiên trì của ta……ta cũng đã muốn cho ngươi hạnh phúc…..

Hai tay che lấy đôi mắt, Trình Hi thanh âm có chút ám ách nói, “Chị à, tạm thời khoan hãy để tin tức ta tỉnh lại ra ngoài.”

“Không cần lo lắng. Chúng ta đều nói với bên ngoài là em đang ở nước ngoài. Chỉ cần nói em du học trở về là được rồi!” nói gì thì Trình Ảnh vẫn rất vui vẻ vì a Hi đã tỉnh lại.

“Được…..vậy cũng tốt…..nếu là du học thì phải ở lâu một chút….”

“A Hi à…..em…..”

“Em không sao, một năm vất vả cho chị rồi…..”

Một câu nói vất vả, làm lòng nổi lên không ít chua xót, Trrình Ảnh nhịn không được mà nhào tới ôm lấy hắn!

**

Hoàn cảnh mới, sinh hoạt mới, nơi này so với Trình gia quả là một trời một vực.

Gian phòng nho nhỏ, cùng lắm chỉ bằng phòng tắm của Trình gia thôi, nhưng dù thế, nơi này từ nay sẽ là căn nhà thuộc về chính ta.

Giá thuê cũng rẻ, vị trí cũng không tệ, hơn nữa nơi này cách hiệu sách ta làm việc đi bộ chừng chỉ có 15 phút.

Ngày qua rất khẩn trương, bởi vì vật dụng sinh hoạt nhiều nên tiền cũng nhanh chóng mà cạn dần, ta bây giờ không thể chịu được biến động nào bên ngoài nữa rồi. Có đôi lúc ta cũng nhớ tới Trình Tư, bởi vì ta biết chúng ta sẽ không bao giờ có thể…..gặp lại, nên chỉ còn biết ngày ngày mà nhớ nó.

Ban đêm là thời điểm khó khăn nhất, đôi mắt cứ mở to mà chờ cho đến sáng, ta cũng không muốn dùng thuốc để mượn giấc ngủ, nghe nói nếu làm thế thì cơ thể sẽ không tốt, bây giờ cơ thể này là của chính ta, chỉ có khỏe mạnh mới có thể kiếm tiền, chuyện sinh bệnh với ta bây giờ là chuyện xa xỉ nhất.

Đối với nguyên nhân bị mất ngủ, có lẽ là do di chứng thói quen sinh hoạt ngày trước, cũng có lẽ do tâm trí ta khi nào cũng mang một mảng mờ mịt, là đối với Trình Tư tưởng niệm….hay là…..đối với con ngươi thâm trầm kia của Trình Ảnh…….

Ta làm ở hiệu sách này cũng đã ba năm, lúc này ta đang nhìn đờ đẫn vào bìa tạp chí, ở trên in hàng chữ thật to, “Thiếu gia Trình thị – du học trở về, người nối nghiệp?!”

Tính tính ngày…..hai năm hơn rồi, hắn tỉnh rồi sao…….

“Ông chủ, 3 bản tuần san giải trí tuần trước bán được một bản rồi…..”

“Nga, đã biết!” ta máy móc trả lời.

Hiệu sách này nửa năm trước đã giao lại cho ta, ông chủ trước là chuyển đến nơi khác, ta cũng không có khả năng gì cho cam, nhưng ngày thường lại thật thà, cần cù, nên ông chủ liền cho ta tiếp quản tiệm, còn tiền thì gửi theo định kì cho ông.

Trình Hi…..hai chữ này, ta chưa từng nhắc tới suốt hai năm qua, thế nhưng không thể phủ nhận hắn vẫn tồn tại ở một góc nào đó trong lòng ta, tựa như hình xăm trên lưng vậy.

Từ lúc nghe tin hắn tỉnh lại đến nay, ta vẫn luôn lo lắng chờ đợi, sợ hãi hắn sẽ lại một lần nữa làm cuộc sống của ta biến đổi, thế nhưng một tháng trôi qua, ta mới phát hiện là do mình quá đa tâm thôi, đúng vậy, Trình Hi sau khi tỉnh lại, nhớ đến những chuyện trước đó….nào tông xe….rồi hôn mê…. chỉ là trò cười thôi.

Ta cười khổ, hắn nhất định sẽ rất nhanh thoát li khỏi quá khứ, thế nhưng còn ta thì cơn ác mộng kia vẫn âm ỉ trong lòng…..

Bước trên đường, bắt gặp những hài tử đáng yêu, ta bất giác dừng lại, nhìn thấy chúng, ta lại cảm thấy thật giống tiểu Tư, nhưng nhìn kĩ lại thấy không phải…..

Mỗi lần tắm, ta đều không dám cúi đầu……nhớ tới những ngày mới đầu, vào mùa đông mà hệ thống nước nóng không bật được, chỉ có thể co rúm thân thể mà chà xát người!

Về đến nhà, mở TV thì thấy đăng toàn tin tức việc Trình Hi kế thừa xí nghiệp, thực hiện cải cách mới. Lúc thấy Trình Hi xuất hiện trên TV, ta hầu như nhận không ra hắn.

Hình ảnh của hắn thời niên thiếu không còn nữa…. hắn đã trưởng thành như thế rồi sao?

Chỉ là qua một tai nạn xe, thế nhưng hắn lại lột xác trở thành một con người hoàn toàn mới.

Ta đang nghĩ gì thế này …

Từ lúc nào mà ta trở nên tàn nhẫn như thế , “chỉ là một tai nạn” … đây lại là ý nghĩ của ta sao …

Tắt TV đi , ta nhìn dòng xe cộ đông đúc bên ngoài, lồng ngực dần trở nên trống rỗng.

Lúc trước hắn luôn tùy ý hủy hoại ta, ngay cả sau này hắn cũng không nhận lấy sự trả giá của mình bao nhiêu, đến cuối cùng, đây cũng chỉ là trò chơi tiêu khiển cho hắn mà thôi!

Đinh đương….

Tiếng chuông cửa vang lên….. chắc là a Việt đến…..

Ngay khi ta vừa mở cửa, nụ cười trên khóe miệng đột nhiên cứng lại, ta thế nào cũng sẽ không nghĩ đến kẻ vừa xuất hiện trên TV cách đây chỉ mới 10 giây lại đứng trước mặt ta thế này – là Trình Hi!

Ta cứ như thế mà nhìn hắn đẩy cửa bước vào…..

Hắn vẫn tự nhiên như vậy, tự nhiên đến độ ta không biết làm thế nào để mở miệng.

Hắn như thế nào lại tới đây, như thế nào lại tới đây, đầu óc ta cứ liên tiếp lặp lại những câu hỏi này!

“Lâu rồi không gặp!”

Hắn mở miệng nói câu đầu tiên, mà ta cư nhiên lại khẩn trương trả lời, “hảo, đã lâu không gặp…..”……

Bị hắn tìm thấy, ngực ta tràn đầy sợ hãi, có lẽ là do kinh ngạc khi nhìn thấy hắn, mà cũng có lẽ…..trăm mối ngổn ngang cứ dâng trào làm ta không biết hình dung thế nào! Ta vẫn còn nhớ rõ từng câu của Trình Ảnh nói, thậm chí là rõ đến từng từ trong đó……

Ta đã từng kiên trì tự cho đó chỉ là hiểu lầm mà thôi, chỉ có như vậy, ta mới có thể giữ được hận ý của mình, lúc Trình Hi ở trước mặt ta ngã xuống, ta không ngạc nhiên, cũng không hề chấn động, không gì cả!

Bên tai bỗng xuất hiện tiếng hô hấp quen thuộc, nguyên lai là Trình Hi đã ôm chặt lấy ta!

” Ta không thể…..ta đã từng muốn thả ngươi đi…..thế nhưng ta làm không được……tha thứ cho ta….là ta ích kỉ….ta rất muốn nói như thế, nhưng lại không được, nếu ta nói được thì đó không phải là ta nữa rồi…..ta chỉ muốn nói ngươi là của ta, hiện tại ta đã trở lại, ngươi cũng phải trở lại bên người ta!” Trình Hi thanh âm trầm thấp nói.

” Buông!” ta giãy dụa, nhưng vẫn như trước, không thể thoát khỏi cái ôm của hắn!

Hắn ngược lại gia tăng khí lực! giống như trước không cho ta cơ hội mà phản kháng……

“Ta yêu ngươi…..ngươi là của ta, vĩnh viễn không thay đổi, trừ phi ta chết, nếu không ngươi không được rời khỏi ta….”

Như sét đáng bên tai, ta nuốt nước bọt, ta có nghe lầm không!

Ta không biết trả lời như thế nào, ta đã từng nghĩ ta không hề yêu thương hắn, thế nhưng một lời hắn nói ra, dù chỉ là một câu nói đùa, vẫn làm cho cổ họng ta dâng lên sự chua xót. Chỉ một câu nói, thế mà so với những lời Trình Ảnh đã từng nói lại làm ta suy nghĩ hơn nhiều……..

“Ta không biết….ngươi không nên nói như vậy….. có một số chuyện không nên nói ra đâu…..”

“Hừ, dù có nói hay không cũng có cái gì khác, ngươi chỉ cần biết đời này đừng hòng li khai khỏi ta!”

Lời vừa nói ra, ta liền ảo nảo thở dài, vừa rồi sao ta lại nói như thế, hắn đang mềm yếu thế này, đáng lẽ ta phải ra sức mà trút giận mới phải. Giờ nghe thấy lại ngữ khí trước đây của hắn, ta càng thêm hối hận.

Nhưng rồi khi Trình Hi thấp giọng cười khẽ, tâm ta lại đau đớn mà co rút lại…..tiếng cười này, thật giống như lúc trước….

Đợi một lát sau, ta đẩy hắn ra, nói, “Ngươi trở về đi….”

Hắn nghe liền đi ra cửa, quay đầu lại nói, “Ta sẽ còn đến nữa….. ta sẽ dùng hành động để chứng minh…… ta không phải chỉ nói đùa, cơn ác mộng đó, đã là của quá khứ rồi!”

……………..

Đi tới ngoài cửa, ánh mặt trời thật ấm áp, đêm nay có lẽ ta sẽ ngủ ngon giấc, bởi vì ta vừa nhận ra, ở sâu trong lòng của Trình Hi, vẫn có một tia áy náy, hắn vẫn nhận thức được đã tổn thương ta thế nào…..

Nhưng nhớ tới lời nói bá đạo kia của hắn, trong lòng không khỏi nổi lên sợ hãi.

.

.

lỗi m.n ta k lm bộ này nữa, ta chính thức cho dừng bộ này tuy ta còn chương để post cho m.n

Ta đã kiếm đc link này, m.n cứ xem r nó sẽ link tiếp theo ở trang cuối để m.n

ta xin lỗi m.n 1 lần nữa

One thought on “Ác mộng _ Chương 34

  1. Pingback: Ác Mộng _Điển Y | Vũ Điệp Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s