Ác mộng – Chương 32

 

Ác mộng – Chương 32

 

Ta giật mình nói “ai biết được……”

Trình Ảnh bỗng nhiên đứng lên , tia ánh sáng chiếu vào làm thấy rõ vết lệ ngân trên khuôn mặt nàng! Dùng ánh mắt thật phức tạp soi xét ta thật lâu, thẳng đến khi ta trốn tránh mà đi ra ngoài, mới nghe được âm thanh hút khí của Trình Ảnh. Đóng cửa lại, ta nhẹ nhõm mà thở phào.

Trước đây , ta luôn tìm cách tránh tiếp cận Trình Hi, nhưng hiện tại lại có thể tự nhiên ngồi bên cạnh hắn, thỉnh thoảng còn học theo hộ lý của Trình gia mà giúp hắn xoa bóp cơ thể… Một Trình Hi lúc nào cũng kiêu ngạo ưa công kích người khác đã biến mât, chỉ còn lại một khối thân thể vô tri đẹp đẽ….

Có đôi khi ta cũng thấy hắn thật đáng đời, nhưng bất giác lại phủ nhận, là hắn đã cứu mạng của ta a, ngực bỗng co thắt một cái, sao có thể quên là chính hắn đã hại ta, là hắn khiến ta phải sống trong một thế giới nhỏ bé! Nghĩ như thế, ta lại không nhịn được ý muốn trả thù….

Trước đây , ta chưa từng nghĩ đến hai chữ “trả thù”, bởi vì ta không có năng lực để làm chuyện đó, nhưng hiện tại chỉ cần ta động thủ một chút, Trình Hi ngay lập tức sẽ xuống địa ngục … vài lần, tay ta đụng vào bình thuốc, nhưng cuối cùng cũng rụt trở về, ta từ khi nào thì trở nên xấu xa như thế.

Trình Ảnh tựa hồ không biết ta sẽ có cái ý niệm như thế trong đầu, thế nên nếu không thật sự cần thiết thì nàng cũng sẽ không nói chuyện với ta. Mà cha của Trình Hi, có lẽ là hiểu rõ mối quan hệ của ta và Trình Hi nhất… hắn hiện tại đồng ý để ta chiếu cố Trình Hi, nhưng cũng âm thầm cảnh cáo, nếu như có bất cứ chuyện gì, nhất định sẽ không để ta được yên!

Gừng càng già càng cay – câu danh ngôn này thật có đạo lý. Kỳ thực, sự uy hiếp của ông ta cũng là một lý do để ta thu tay về, hoặc cũng có thể ta chỉ muốn mượn một cái cớ mà che dấu cho sự bất lực của chính mình…

Trình Ảnh tuy rằng đã chuyển giao hầu hết các bộ phận công việc, nhưng cũng có một số cái cần đích thân nàng, vì thế nên vừa ngồi một lát liền đứng dậy đi về. Ta cười trừ nói “tái kiến”, tâm lại rơi vào tĩnh lặng.

Ngày trôi qua thật nhanh, mới đó thấm thoát đã nửa năm trôi qua trong yên lặng. Kỳ tích bọn họ mong chờ vẫn không có xuất hiện, cho dù Trình gia có tiền như thế nào, khoa học kỹ thuật cũng không có khả năng phát triển vượt bậc trong một ngày đêm để bọn họ sử dụng, cho dù có bác sĩ tốt nhất hay thuốc thang tốt nhất thì Trình Hi vẫn gầy gò như cũ, vẫn không thể hấp thụ hoàn toàn dinh dưỡng được đưa vào….
Nếu so sánh với những bệnh nhân khác, Trình Hi đã may mắn rất nhiều, cơ thể hắn mỗi ngàu đều được xoa bóp cẩn thận, cho dù có gầy như thế nào cũng không ảnh hưởng đến dung mạo của hắn…. ở một mức độ nào đó thì vẫn rất anh tuấn!

Hiện tại ta vẫn còn đang ở tại Trình gia , không phải do ta không muốn đi, thực tế thì ngày thứ hai sau khi Trình Hi bị tai nạn ta đã chuẩn bị hết đồ đạc để dọn ra ngoài nhưng lại bị Trình Ảnh ngăn cản. Nàng nhất định bắt ta phải lưu lại để chiếu cố hài tử, còn cả cái cam kết một năm kia nữa! ta cũng không đoán được tâm tư của nàng. Còn căn nhà, cha của Trình Hi một lần cũng không thấy tới, chỉ có Trình Ảnh lâu lâu lại đến một lần.

Lúc đầu nhìn thái độ của nàng, ta cứ ngỡ nàng cũng thật thích hài tử này lắm. Lần nàng đánh ta đó, ta đã biết nàng chán ghét hài tử này bao nhiêu! Thời gian trôi qua thật bình thản, ta ngoại trừ mỗi ngày đi đến bệnh viện, còn lại thì đi làm việc tại một hiệu sách, công việc ta làm là ngoài giờ, vốn muốn tích góp tiền dần, coi như là dành cho dự định tương lai đi.
Ta cũng không liên lạc với cha mẹ mình nữa, ta nghĩ nếu như ta trở về cũng chỉ làm bọn họ thêm thương tâm mà thôi. Lâu như vậy rồi, chắc họ cũng nghĩ ta đã chết , đã lâu như vậy, cuộc sống của họ cũng đã bình thường lại rồi….
….

Điều làm ta lưu tâm duy nhất lúc này là hài tử của mình, ta cũng không biết từ lúc nào mà đã thực tâm thương hắn. Nó đã hai tuổi, cũng biết làm nũng rồi. Hắn hỏi ta mẹ hắn đâu…. mỗi lần như thế lại làm ta thực xấu hổ, ta tuy là cha thân sinh ra hắn….nhưng lại không có cách nào có thể cho hắn một ngươi mẹ….

Có một lần , Trình ảnh củng có mặt ở đó , hắn liền hướng nàng mà kêu mẹ… kết quả bị Trình Ảnh nghe được, ta xấu hổ đến độ hận không thể kiếm được chỗ mà chui vào, Trình Ảnh cười thật to, nhìn nàng hài lòng như vậy, ta thầm nghĩ nàng cười lên thật tốt… Trừ bỏ chuyện Trình Hi, nàng cứ như là con người khác vậy!

Thế nhưng khi nghe câu nói tiếp theo của nàng, nụ cười của ta liềm tắt lịm. Nàng lấy kẹo đùa với Tư nhi, rồi nói

“Tiểu Tư phải làm sao bây giờ?!… làm sao đây, tính tình a Hi trở nên như vậy, phân nửa trách nhiệm đều do cha chúng ta, bởi vì cha nên nó mới trở thành như thế! Mẹ của chúng ta, vì chuyện cha đã làm… mà chết…. ta cũng không muốn Tư nhi trở thành một đứa trẻ không cha.”

“Vậy… phải làm sao bây giờ?” không lẽ Trình gia có thể để cho con cháu của mình cưới ta sao ” Không bằng nói cho Tư nhi ta không phải là cha của nó…”.

“Ngươi định nói ngươi là mẹ của nó sao?!”

“Đương nhiên là không phải” ta nhịn không được mà nói lớn tiếng, ” Cứ nói ta là người tạm thời chăm sóc nó cũng được đi…”.

“Không được!” Trình Ảnh lập tức phản đối.

Sau đó, nàng nói, “Như vậy đi… còn có 5 tháng nữa là ngươi có thể ly khai khỏi Trình gia, nếu thế thì để ta kết hôn với ngươi luôn…. làm thế đối Tư nhi cũng tốt, còn về phía cha ta thì cứ để ta! Thêm nữa Tư nhi còn nhỏ, sau này chỉ cần nói dối vài câu là có thể dễ dàng cho qua!…. Huống chi nó thật ra cùng với ta cũng là chung huyết thống a…”

Ta há mồm, nhìn nàng tự nói với mình, cũng không biết là lời nói thật tình hay chỉ là giỡn chơi…
” a…… ha ha……” ta cười gượng vài tiếng.

“Biểu tình của ngươi thật khó coi ! Ta tính như thế chưa được sao?!” Trình Ảnh bất mãn nhìn ta.
Biết nói thế nào nhỉ , tính tình của Trình Ảnh thật sự là …. Nhìn nhãn thần trêu tức của nàng, ta thấy thật vui!

” Thì được……”

“Thiết……” mặt nàng thật không cam lòng.

“Cái kia … thực sự ta không có lừa ngươi , là ta nguyện ý như thế…”

“Được rồi được rồi, không cần khẩn trương như vậy, chỉ là nói qua cửa miệng thôi!” nàng cắt ngang lời ta nói .

“……”

Quên đi, là giả hay thật cũng được!

“Ăn xong cùng đi thăm a Hi đi”.

“Không được, ngươi đi đi, ta còn có việc!” ta lắc đầu nói.

Nàng vẫy vẫy tóc nói, “Công việc đó có gì tốt chứ, tiền cũng không bao nhiêu”.

Ta cười mà không đáp, số tiền đó đối với nàng thì cũng chỉ đơn giản là một con số mà thôi!

Sáng ngày thứ hai, vẫn là một buổi sáng bình thường, ta đi đến bệnh viện.

Y tá đang tiêm thuốc cho hắn. thấy ta tới thì đối ta cười cười, nói “Tới rồi.”

Ta “ân” một tiếng.

Cuộc nói chuyện đơn giản mau chóng kết thúc!

Bình thường để khỏi phải mất thời gian, ta sẽ ở lại trong căn phòng bệnh viện chuẩn bị sẵn, phòng cũng rất đầy đủ, rất thoáng, nếu so với phòng trọ cao cấp cũng không sai, chỉ là nếu như bớt đi một ít sắc trắng trong căn phòng.
Ngồi mãi cũng thấy mệt, cứ lâu lâu ta lại đứng lên mà đi lại, còn không thì tìm việc khác làm!
Có đôi khi lại tự lẩm bẩm một mình.

“A… hôm nay A Ảnh đúng là làm ta giật cả mình, lại còn nói thế nữa.. ai… may mà nàng ta nói giỡn thôi a, ngô ngô… bất quá tiểu Tư đúng là lớn nhanh nha, giờ lại còn biết nói nữa… cha mà đi thì sẽ nhớ con lắm a, tiểu Tư…”
Đứng trên sân thượng, cảm thụ gió nhẹ, ta miên man nghĩ. Những ngày buồn chán thế này cũng sắp kết thúc rồi a….
Thời gian càng trôi qua ta lại càng thêm chờ mong, ngoài ra còn có một cảm giác không xác định được nữa!

Ngày qua ngày trôi đi, ta vui vẻ mà nhìn số tiền trong sổ tiết kiệm của mình ngày một tăng, tuy rằng đối với Trình Ảnh mà nói thì đây vẫn chỉ là một con số lẻ, nhưng còn đối với ta, tiêu chuẩn của nàng cũng đủ để ta thuê một căn phòng, yên ổn mà sống qua ngày.
Kỳ hạn càng tới gần, tâm tình ta ngày càng chuyển biến tốt đẹp, có đôi khi ngay cả nhìn Trình Hi ta vẫn có thể nở nụ cười. Trình Ảnh nhìn bầu trời mùa xuân, đột nhiên nói muốn đưa Trình Hi ra ngoài làm ta trở tay không kịp, thế nhưng sau khi được bác sĩ đồng ý, ta vẫn cùng nàng đưa Trình Hi ra ngoài. Người đẩy xe đương nhiên là ta, nếu ta có ý kiến phản đối gì, Trình Ảnh lại dùng vẻ mặt “phải có phong độ nam nhi” để nhìn ta. Ta thấy liền rất vui vẻ, vì từ trước đến nay ta đều mong được làm một nam nhân chân chính….

Hoa viên có rất nhiều loại hoa, nhiều thân nhân đưa người bệnh ra ngoài tản bộ, bầu không khí thật ấm áp!

Bỗng một cặp vợ chồng đi tới trước mặt, nhìn trông rất quen, chắc tại lúc trước đã gặp qua đi, hai bên rất tự nhiên nở nụ cười chào nhau.

“Lại tản bộ a”

Ta gật đầu “Ân, thời tiết hôm nay thật tốt”

“Đúng nhỉ…” người vợ nhìn qua phía Trình Hi nói, “Đây là?”

“Em trai a!” Trình Ảnh liền nói.

“A, vận khí cô thật tốt, chồng cô đúng là người tốt a, lúc nào cũng thấy cậu ấy đi đến bệnh viện cả!”

“Haha… đúng nhỉ.” Trình Ảnh cư nhiên lại cười trừ tthừa nhận.
Ta nhìn Trình Ảnh có chút bất đắc dĩ,nhìn cặp vợ chồng quay đầu lại đối chúng ta mỉm cười rồi quay đầu lại đi tiếp.

Trình Ảnh không kiêng nể gì mà ngay lập tức liền cười ha hả, nhất thời thu hút rất nhiều ánh mắt. Ta liền vội kéo nàng tới ghế đá ngồi xuống.

” Ngươi xem, đã nói đề nghị của ta thật không tồi mà. Nhiều người còn nhầm như vậy nữa!”

“Nhiều…” ta đang nói bỗng dừng lại, Trình Ảnh ngay lập tức liền nhìn ta kỳ quái.

“Làm sao vậy?”

” Ta hình như thấy Trình Hi vừa động…”

Trình Ảnh liền sửng sốt “…Làm sao có thể, ngươi thấy rõ không!”

Ta nhìn lại, lại thấy không có gì cả.
” Ngươi sẽ không bị nắng làm hoa mắt đi!”

Mặc dù Trình Ảnh nói như vậy, nhưng mọi người đều hiểu hơn ai hết nàng là người mong Trình Hi tỉnh lại nhiều nhất, xem ra, đúng là ta hoa mắt rồi… cũng đúng a… hắn thế nào lại có thể tỉnh lại bây giờ!

Ta an tâm rồi lại bắt đầu cùng Trình Ảnh nói về sự nghiệp của nàng.

One thought on “Ác mộng – Chương 32

  1. Pingback: Ác Mộng _Điển Y | Vũ Điệp Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s