Ác mộng – Chương 31

 

Ác mộng – Chương 31

 

Lúc sau Trình Hi đẩy cửa bước vào, trên mặt vẫn còn hiện rõ sự phẫn nộ !

So với lần trước, lần này cha con họ gặp nhau còn kịch liệt hơn nhiều. Trình Hi cũng không nói lý do cha hắn đến, nếu như hắn đã không nói thì ta cũng không hỏi làm gì.

Trong quãng thời gian hình xăm được hoàn thành , cha của Trình Hi có đến thêm vài lần nữa, nhưng lần nào cũng là không vui mà đi về.

Ta nghĩ nếu cứ tiếp tục như thế , cha hắn trước sau gì cũng ra tay thôi, bởi vì cha của Trình Hi không phải người thường , sẽ không giống như những ông bố thông thường khác , đến lúc đó, Trình Hi kết hôn … sau đó , thê tử của hắn nhất định cũng không để yên cho ta! như vậy … lúc đó tất cả sẽ kết thúc … ta im lặng chờ đợi, cái gì cũng không làm, chuyện nên đến sẽ đến thôi !

Quả nhiên, rất nhanh, cha của Trình Hi đã mất hết kiên nhẫn. Lúc cha của Trình Hi tới, ta đang ở trong phòng khách uống nước, vừa thấy ông ta, ta lập tức tránh đi, thế nhưng lại bị ngăn lại. Sau đó, một cuộc tranh chấp không ngớt diễn ra.

Lúc sau , phụ thân Trình Hi tức giận dương tay ra mà đánh ta, thế nhưng không ngờ được chính là Trình Hi lại đứng trước mặt tránh cho ta cái tát đó. làm cho ta và phụ thân hắn đều quá bất ngờ , thế cho nên tràng diện thoáng cái lạnh xuống tới!

Cuộc tranh luận vừa kết thúc … chĩ còn lại hai người chúng ta , nhìn nét mặt Trình Hi sưng đỏ, ta không biết nên làm gì , do dự một lúc , ta đã định đi khăn lạnh, nhưng suy tính một hồi, lại chật vật lê bước lên lầu !

**

“Cha, em trai hắn là do bị người ta mê hoặc thôi , hơn nữa , cha cũng không phải không biết tính hắn , cứ nói cái gì là làm cho bằng được … từ nhỏ đã thế rồi…”. Nhìn cha mình tức giận không ít, Trình Ảnh đưa tách trà nóng cho hắn , khuyên bảo hắn nguôi giận .

” … Lần này Hi nhi … ai ….nó lớn như thế nhưng lại là lần đầu tiên có thái độ thế này … Tuy rằng trước đây cũng …. ”

” Cha đừng tức giận , chờ thêm một thời gian nữa , A Hi hết hứng thú rồi cũng tự động kết thúc thôi.” Trình Ảnh tuy vẫn còn tức giận chuyện lần trước, nhưng cũng nhịn không được mà che chở cho Trình Hi.

“Lần này… ta có cảm giác không tốt… Hi nhi hình như là nghiêm túc thì phải …”

Trình Ảnh nhíu mày “Không có đâu ! Đệ đệ hắn tuyệt sẽ không …”

“Vậy cha tính làm sao bây giờ ?” Trình Ảnh trong lòng phiền muộn nói .

” … Con nói xem, Ảnh nhi ? … Biện pháp để tiêu diệt hoàn toàn hi vọng của một người…” , hớp một ngụm trà nóng , Trình lảo gia trở lại phong thái thường ngày, chính là phong thái của một kẻ đầy thủ đoạn trên thương trường.

Trình Ảnh ngẩn ra … bắt đầu suy nghĩ dụng ý của phụ thân … cha cũng sẽ không định dùng cách đó chứ …

“Con cũng không nên nhúng tay vào nữa…ba ba sẽ giải quyết …nên sớm quay về Mỹ đi”.

….. Trình Ảnh nhìn cha mình, nhận ra ý tốt trong đó, nếu sớm rời đi chừng nào thì tránh khỏi phải xung đột với Trình Hi chừng ấy!

Trở lại khách sạn … Trình Ảnh trong lòng suy nghĩ về Trình Hi … đệ đệ a… ngươi thật không thể hiểu được nỗi khổ tâm của ta … Trước đây , Trình Hi từng là một cậu em trai rất đáng yêu, lúc nào cũng chỉ biết kêu “tỷ tỷ” , và cũng từng hướng nàng mà làm nũng… Trình Ảnh đang miên man nhớ tới chuyện cũ bỗng giật mình, đưa mắt hướng về điện thoại. Hết nhấc ống nghe lên rồi lại bỏ xuống. Quên đi, có cảnh báo trước cho hắn thế nào thì đó cũng là chuyện sớm hay muộn thôi…

Trình Ảnh thô bạo dập ống nghe xuống!

Bốn tháng sau …

Ta nhu nhu hai mắt, nhìn về phía đống chăn trước mắt, hài tử này ban đêm thật thích đắp chăn, lúc đầu ta còn tưởng là có chuyện gì,đi y viện luân phiên kiểm tra thì chỉ ra kết quả là một hài tử khỏe mạnh bình thường!

” bạt…… bạt……” ba ba……

” ngoan, tiếp tục ngủ đi …”. Ta vỗ vỗ chăn , giúp nó đắp chăn lại.

” ô!” mơ mơ màng màng nhắm hai mắt lại! vùi mặt vào đống gối, cái tật xấu này đã nói nhiều lần rồi, vậy mà nó mãi vẫn sửa không được!

Ngày hôm sau ,do đêm qua thức dậy vài lần , nên sáng sớm đầu óc có chút hỗn độn… Ra phía ngoài, hạ nhân bắt đầu hướng ta mà chào hỏi, ta cũng đáp lễ lại! Quay đầu đóng cửa phòng lại, không khỏi thở dài… Trước đây có nghĩ thế nào ta cũng không tưởng tượng tình hình hiện tại của chính mình!

Hướng về phía cửa sổ , ta kéo tấm rèn cửa màu trắng ra ! ánh sáng mặt trời ban sáng chiếu thẳng đến, do chưa kịp thích ứng nên ta bị ánh sáng làm cho lòa cả mắt.

Xoay người đi đến bên giường .

” chào buổi sáng, Trình Hi …”

Cũng đã chịu báo ứng rồi.

Nên kết thúc thì cũng đã kết thúc.

Nếu không thì đã không thế này…

Mấy tháng qua ta đã đấu tranh rất nhiều, con người quan trọng nhất là gì, đơn giản chỉ là một chữ “mệnh” mà thôi! Sở dĩ,… lúc hắn còn sống, là hắn nợ ta… thế nhưng nếu hắn đã “chết”,ta cũng nợ hắn…

Sự việc trở nên như vậy , thật sự không thể dự liệu được … Đúng vậy, chuyện ngoài ý muốn này đến quá đột nhiên!

Một tháng trước, hình xăm đã hoàn thành. Trình Hi đi ra ngoài , bắt ta đi cùng, hình như cha Trình Hi yêu cầu hắn đi tiễn chị mình, chị hắn ở đây hơn nửa năm là vì chuẩn bị chuyển về định cư hẳn ở Trung Quốc, nàng ta cũng không định kế thừa công ty cha mình mà muốn gây dựng một sự nghiệp riêng!

Chuẩn bị đã xong xuôi, nàng ta quay lại Mĩ để thu xếp hoàn thành việc bên đó.

Trình Hi vốn cũng thấy hổ thẹn khi động thủ với chị mình nên không nói gì liền đáp ứng. Về phần ta đi theo , hoàn toàn là ngoài ý muốn , bởi vì cha Trình Hi đã nói với hắn rằng tốt nhất là đừng nên rời mắt khỏi ta, kết quả ta lại là nguyên nhân làm cho bất hoà giữa Trình Hi và cha hắn thêm kịch liệt hơn.

Ta củng thấy rất kỳ quái , thái độ của Trình Hi đối với cha hắn hoàn toàn không giống như là thái độ của con cái đối với cha mình.

Có điều hiếu kì thì vẫn chỉ là hiếu kì, tìm hiểu tâm tư hắn ta cũng không có hứng thú!

Lúc Trình Ảnh thấy ta theo ở phía sau , niềm vui lúc thấy Trình Hi lập tức biến mất, nàng tức giận nói: ” Ngươi nhất định phải chọc giận ta sao !”

Kết quả, chuyện hòa hảo của hai chị em lại không giải quyết được gì.

Lúc nhìn thấy máy bay của Trình Ảnh đã mất hút về phía chân trời, chúng ta cũng chuẩn bị trở về. Mới vừa đi đến bãi đỗ xe , điện thoại Trình Hi đột nhiên reo lên, cùng lúc hắn nghe điện thoại, một chiếc xe mercedes màu đen đột ngột lao đến… Nơi này là bãi đỗ xe, không có chiếc xe nào có thể chạy với tốc độ như thế… Sau đó, ta bỗng thấy chiếc điện thoại màu trắng của Trình hi bị ném qua một bên.. .ta bị hắn đẩy ra xa…. .

Chuyện tới quá đột ngột! Ta một mực tin rằng đây chỉ là tai nạn mà thôi.

Thế nhưng khi nghe thấy âm thanh khóc thét lên của cha Trình Hi, khi nghe tiếng ông ta thều thào nói “Không có khả năng!”, khi nghe được tiếng trách móc ta, thì ta mới bừng tỉnh hiểu ra, nguyên lai, mục tiêu lại là ta!

Thế này là tự làm tự chịu sao, ta cười ha hả, ta chỉ biết rằng nhất định có một ngày sẽ được giải thoát, thế nhưng không ngờ lại là giải thoát theo phương thức này. Có lẽ đây mới chính là tự do chân chính, từ nay, Trình Hi sẽ không thể nào ảnh hưởng đến ta được nữa rồi.

Lý trí nói cho ta biết, ta nên đi thôi, đi ra ngoài, rửa hết máu trên tay, sau đó liên lạc điện thoại, rồi tất cả sẽ kết thúc. Thế nhưng trong đầu cứ nhớ tới lúc hắn đẩy ta ra trong nháy mắt, lúc nãy còn mơ hồ như vậy, sau nghĩ lại, hình ảnh hiện lên thật quá rõ ràng, rõ ràng đến cả ánh mắt kinh ngạc cùng thất thần của hắn…

Ta rất ghét hắn , tuy rằng hắn cũng có nhiều mặt phải khiến ta kinh ngạc, nhưng ta chưa bao giờ nghĩ có thể buông tha một cơ hội để tự do tốt như thế này.

Ta nợ hắn một cái mạng! Ta quyết định bỏ ra một năm , một năm nay ta sẽ ở lại bệnh viện để chăm sóc hắn , một năm sau, bất luận kết quả có như thế nào, ta cũng sẽ ly khai tìm tự do của mình. Bởi vì đây chính là điều hắn nợ ta…

Tỷ tỷ Trình Hi vừa đến nơi liền vội vã đáp chuyến bay tiếp theo để trở về. Dáng vẻ yêu kiều trước khi đi không còn nữa, nhìn cha mình, nàng khóc không thành tiếng.

“Nếu biết trước như thế này …. Nếu biết trước … Ta thế nào cũng sẽ không đồng ý để làm như vậy a….oa a…” Nước mắt Trình Ảnh ngập đầy hai mắt mà hô to ” A Hi a …..”

“……”

” Tại sao lại động thủ nhanh như vậy… Tại sao lại nhằm lúc có A Hi ở cạnh chứ… Không thể nào mà… Không thể nào… Em trai a….”

” Ta không ngờ chúng lại hành động nhanh như vậy, vốn dĩ… Ta chuẩn bị kêu hắn đến công ty , sau đó mới, mới … Không ngờ … Ảnh nhi … Ba ba không ngờ tới sẽ xảy ra như vậy a !”

Bọn họ xem ra rất là bi thương, cư nhiên lại ở trước mặt đương sự là ta mà thảo luận vấn đề này!

Đối với quyết định của ta ,bọn họ củng không phản đối, mà Trình Ảnh lại biểu thị nếu như Trình Hi tỉnh lại, nhất định sẽ không bao giờ… Quản chuyện của chúng ta nữa . Đối với thái độ ấy của nàng ,ta chỉ gượng ép mà cười, nàng chắc không phải là hiểu lầm cái gì chứ. Đang muốn giải thích, nhưng nhìn về phía Trình Hi đang hôn mê, chắc cũng không cần nữa rồi… Nghe bác sĩ nói, thời gian ước chừng Trình Hi tỉnh lại cũng không xác định!

Ta ở lại một năm, đơn giản chỉ là muốn làm cho lòng mình thanh thản , ta không phải nhọc mình lâu vậy sao?!

Mà Trình gia cũng không để lộ tin tức Trình Hi bị tai nạn ra ngoài, chỉ là thay hắn làm thủ tục nghỉ học, bên ngoài thì nói hắn đã ra xuất ngoại. Điều này là do Trình Ảnh nói cho ta biết , nàng ta cũng không còn tâm tư để lo cho sự nghiệp của mi bồ tát, có lòng khoan dung to lớn gì.  

Tuy rằng ta ở bệnh viện chưa được một tháng , thế nhưng , mỗi ngày đều chu đáo , lo lắng chăm sóc mọi việc nên ban đầu bọn họ nghĩ ta là hạ nhân của Trình gia, sau lại thấy không phải, lại cho rằng ta là đệ đệ của Trình Hi , ta chỉ cười cười , ta vốn cũng không muốn bị hiểu lầm là đệ đệ của hắn, thế nhưng vẫn không thể nói ta với hắn là đồng môn, sẽ có người nào liên tục chiếu cố bạn mình, phần lớn thời gian đều ở tại bệnh viện, còn phụ thân Trình Hi vẩn đang bận trộn với công việc, thỉnh thoảng mới đến thăm Trình Hi , ngoại trừ sắc mặt khó chịu khi nhìn ta thì cũng không nói thêm gì.

” Ta vốn nghĩ ngươi với những kẻ đó như nhau ….” Ta đang gọt táo, Trình Ảnh đột nhiên nói.

” ? ”

” Ngay từ khi sinh ra , a Hi đã là một hài tử rất được hoan nghênh, các nữ sinh rất coi trọng cả dung mạo lẫn gia thế của hắn. Hắn tính tình bất hảo, những người vốn thật lòng thích hắn thì lại không dám tiếp cận, còn những kẻ tiếp cận hắn, cùng hắn gặp mặt, đều là những kẻ bụng đầy tâm kế… Lúc ta thấy ngươi, từng nghĩ rằng, nếu đã không thích hắn thì đừng giả mù sa mưa mà không chịu đi… Vốn dĩ chỉ là một kẻ đạo đức giả mà thôi. Ngươi chẳng qua tâm cơ quá thâm hiểm…”

Ta nghe mà vô cùng kinh ngạc, nàng ngừng một chút rồi nói tiếp, ” … Ta có đúng hay không rất xấu xa , ta chưa từng trách cứ A Hi … Đúng vậy, ai chết cũng được cả, chỉ cần nó không có việc gì là tốt rồi! Ta biết ngươi kỳ thực là sợ hắn… Ta biết rõ thủ đoạn của Trình gia, biện pháp làm cho kẻ khác muốn chết mà không được nhiều lắm… Ta biết các ngươi ở cùng chỗ sẽ gặp nhiều trắc trở, ta cũng biết chỉ cần A Hi nguyện ý, sẽ không thể có ai nói gì được các ngươi, bởi vì hắn là người Trình gia. Nhưng mà, ta là chị của hắn, ta mong muốn hắn thực sự hạnh phúc… không ai có thể bảo chứng tương lai hắn sẽ không hối hận cả… hạnh phúc của hắn…”

Trình Ảnh cứ nói, nói mãi, rồi nàng khóc nấc lên.

Ta nói ” Ngươi nói đúng, là ta sai… ngươi đừng khóc nữa…” Vỗ vỗ lưng, ta giúp nàng thuận khí.

Nước mắt tuôn không ngừng, Trình Ảnh vì chuyện của Trình Hi mà trở nên yếu đuối đến đáng thương.

” Nếu như hắn tỉnh lại, ta sẽ chúc phúc cho các người. Ba ba cũng sẽ không dễ dàng mà động tới ngươi nữa… Trải qua lần này, chính ta mới biết được A Hi có bao nhiêu quan tâm tới ngươi…”

Trình Hi ….quan tâm đến ta ?!

” Không phải , hắn chỉ sợ mất đi một món đồ chơi mà thôi .” ta cười khổ nói.

Trình Ảnh kinh ngạc thở mạnh nói ” Món đồ chơi ?! … Ngươi sẽ vì một món đồ chơi mà liều mạng để xe tông sao ?! “

One thought on “Ác mộng – Chương 31

  1. Pingback: Ác Mộng _Điển Y | Vũ Điệp Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s