Ác mộng – Chương 25

 

Ác mộng – Chương 25

“Cái gì. . . . . . Ngươi đừng vu khống ta. . . . . . Ta không có lừa gạt hắn. . . . . . Buổi sáng ta còn thấy hắn cơ mà? . . . . . . A Khải? ! . . . . . . Rốt cuộc chuyện gì xảy ra vậy?” Diệp Tuyên nghi ngờ lời nói của A Khải, nhịn không được buồn bực!

Còn chưa kịp hỏi nguyên nhân rõ ràng, điện thoại đã tắt, Diệp Tuyên đứng ở tại chỗ càng nghĩ càng kỳ quái.

Không nói gì hết, Diệp Tuyên đi ra ngoài.

Chờ những người khác phản ứng, người đi đã không thấy đâu rồi!

Đám con gái tự nhiên không cam lòng, kéo đống bạn của Diệp Tuyên hỏi.

“Chuyện gì vậy! Tại sao lại đi ?!”

“Có khi nào đi tìm bạn gái không!”

Bị đám con gái quay quanh, tụi bạn của Diệp Tuyên chỉ biết gãi gãi đầu, “Không thể nào, lão Đại không có bạn gái. . . . . . Có thể là đi tìm bạn! Gần đây lão Đại hay đi tìm bạn, hình như bọn họ kêu là A Khải và Thụy. . . . . .”

“Ngươi vừa mới nói hắn tìm ai?” Trình Hi tay ngừng uống rượu, nắm cổ áo người kia hỏi.

“Bạn a!”

“Gọi là gì?”

“A khải chính là Lưu Khải Ninh a”

“Còn ai kêu Thụy? Tên đầy đủ là gì?” Trình Hi quan tâm chính là người thứ hai.

“Không, không biết! Đại ca gọi hắn là Thụy a. . . . . . Chúng ta chỉ biết người đó tên Thụy ở nhà của Khải Ninh, phần lớn thời gian hắn đều đến nhà Khải Ninh a. . . . . .” Trình Hi bộ dạng giận đến nổi cả gân xanh làm cho mọi người xung quanh không ai dám lên tiếng .

Lưu Khải Ninh. . . . . . Lưu Khải Ninh. . . . . . Thụy. . . . . . Thụy. . . . . . Lưu Khải Ninh giấu Thụy. . . . . .

Trình Hi không dám tin. . . . . . Hay là. . . . . . Sự tình cũng không phải đơn giản như vậy. . . . . . Tóm lại, một đường hy vọng nổi lên, Trình Hi vẻ mặt kích động rời đi.

Mất đi hai vị nhân vật chủ yếu, nhóm con gái cũng đi, không con gái, bọn con trai cũng không còn hứng thú .

Trong nháy mắt đại sảnh lại trống trơn. Quản lí thở dài, muốn tới đều đến, muốn đi đều đi. . . . . .

Đáng tiếc chính là lúc Trình Hi cấp tốc đuổi tới nhà Khải Ninh, cũng chỉ có thể giương mắt nhìn nhau! Người cần tìm đều không thấy, còn ầm ĩ cái gì.

Mặc kệ chuyện gì xảy ra, chỉ cảm thấy đã bỏ lỡ dịp may, Trình Hi cơ hồ dùng tất cả quan hệ để tìm kiếm, đầu tiên là sân bay cùng các nhà ga. Kỳ thật đây là không cần thiết … bởi vì ta trên người căn bản không có giấy chứng nhận cùng tiền, việc này về sau ta nghĩ lại cũng vẫn như thế.

Ta bước chậm ở trong bóng đêm vùng ven sông ngũ quang thập sắc trên đường lớn, trước mắt là những ngọn đèn đường. Cuộc sống về sau phải như thế nào, ta hiện tại nhơ nhỡ, lại chưa trưởng thành, muốn đăng ký hộ khẩu sẽ rất khó khăn. Nhiều lắm cũng chỉ có thể đi làm công, hi vọng người ta không đòi giấy chứng nhận là tốt rồi.

Về phần trong nhà, ta sẽ không sinh sự nữa . Ta chỉ có thể tăng thêm phiền não cho bọn họ mà thôi, tội gì khổ chính mình lại liên lụy người khác.

Dọc theo bờ sông đi rồi qua đêm ở đây, ngày hôm sau ta chỉ cảm thấy cả người mềm nhũn, đau nhói ở hạ thân vẫn là sự thật!

Việc cấp bách là kiếm chỗ ở, các cửa hàng căn bản sẽ không nhận ta vì lai lịch không rõ, các nhà trọ lại phải có tiền mới ở được! Trong mắt hiện tại chỉ có thể ăn ngủ ở đầu đường, rốt cuộc cũng có gia quán bar cấp chiêu phục vụ sinh, họ nhận ta, tiền lương không cao, nhưng là cũng may được bao việc ăn ở! Hơn nữa lại được ngủ một mình, không cần ở chung với người khác, ta lập tức gật đầu .

Vào ban đêm bắt đầu bưng chén đĩa qua lại. Tuy rằng ta không hiểu quy tắc, nhưng quản lý bảo ta làm việc như thế là được rồi!

Dần dần cùng mọi người quen thân, kỳ thật mọi người rất chiếu cố ta, nhất trí cho rằng ta có nan ngôn chi ẩn (nỗi niềm khó nói), đại khái cũng chính là nghĩ đến trong nhà xảy ra chuyện linh tinh đi! Ta cười không đáp, mọi người cũng coi như ta cam chịu . Kỳ thật những gì ta trải qua, chỉ sợ nói ra, cũng là cái để chê cười.

Lễ tình nhân gần đến, trong quán bar vì ngày đó cũng đang chuẩn bị. Dự tính ngày đó việc kinh doanh nhất định tăng.

Chúng ta chà lau cửa sổ, chuẩn bị lại đi mua vài thứ bố trí lặt vặt.

Mọi người nói ta tuổi còn nhỏ, biết ý tưởng bạn cùng lứa, hướng ta hỏi ý kiến, ta chỉ trở về một câu “Các ngươi nói chính là cái gì? Ăn ngon không sao?” Mọi người bị đã kích trong nửa giờ, sau đó không còn hỏi ta ý kiến. Ta ngẫu nhiên nhàn nhã hỗ trợ.

Ngẫm lại. . . . . . Kỳ thật như vậy cũng không sai. . . . . . Tuy rằng không thể lên đại học, không thể có cuộc sống đầy đủ, có thể ngẫu nhiên giống như vậy, ngược lại là chuyện tốt. Những người làm việc tại tầng này sẽ mãi không biết niềm hạnh phúc của ta. . . . . .

Ta lau chùi cánh của kính, khóe miệng không khỏi nhếch lên .

Mới chớp mắt đã là ngày mười bốn tháng hai, trên đường phố toàn những cặp đôi, cảnh tượng ồn ào náo nhiệt.

Trong quán đã sớm chuẩn bị tốt , hôm nay thời gian mở cửa và đóng cửa đều thay đổi. Bất quá, quản lý đã hứa sẽ tăng lương, mọi người cũng liền cao hứng tiếp nhận, dù sao cũng phải sống, lễ tình nhân rồi sẽ qua, nhưng cơm thì luôn phải ăn.

Lễ tình nhân như một ngày hội của người nước ngoài, thật là đảo lộn quy luật tự nhiên, ta từng như vậy mà nghĩ, kết quả bị người ta nói là suy nghĩ quê mùa! Nghĩ đến đây, ta lại nhớ tới đêm thất tịch năm trước, Trình Hi kéo ta đi xem phim điện ảnh. . . . . . Tuy rằng cuối cùng là ở trong nhà xem, nhưng cảnh tượng kia cơ hồ vẫn như cũ hiện rõ lên. . . . . . Ta tuy rằng không thích Trình Hi, nhưng ngày đó ta quả thực rất vui vẻ. . . . . .

Vài ngày sau có lẽ ta nên đi đến rạp xem phim. . . . . .

“Ngô Thụy đừng ngẩn người, đống chén nơi này còn chưa lau xong!”

“Nga! Xin lỗi!” Ta hoàn hồn, vội vàng cầm lấy khăn lau đứng lên.

“Nghĩ đến bạn gái à ?”

“Không có! Không có!” Ta lắc đầu, cái gì bạn gái a. . . . . . Đời này cũng không biết bọn con gái có hay không chấp nhận ta!

Ngày thường quán Bar bảy giờ mới làm việc, hôm nay chưa đến năm giờ liền mở cửa! Còn tung ra chiêu bài “Nụ hôn ngọt ngào”. Nụ hôn ngọt ngào kỳ thật là một loại thức uống mới được chế ra! Hương thơm của nó so với Hương Tân (chắc là một loại đồ uống hay rượu nào đó T_T) thì không khác biệt lắm! Nhưng là hương vị so với Hương Tân lại ngon hơn.

Những người khách lần lượt vào, thời gian càng kéo dài, trong quán đầy ngập khách.

Trừ bỏ lão khách nhân, còn có không ít chiêu bài Nụ hôn ngọt ngào được tung ra.

Màn đêm buông xuống bao phủ lòng đường, trong quán Bar trạng thái bận rộn luôn tiếp diễn. Ngọn đèn hạ, hé ra một khuôn mặt biểu cảm hăng hái!

“Ngô Thụy, phòng Trang Nhã hai ly Ngọt ngào! Ngươi giúp ta với!”

“Ân!” Cầm lấy khay, mâm, ta cẩn thận đi qua nhiều chỗ.

Trong phòng Trang Nhã có một thanh niên và một cô gái, người nam đưa lưng về phía ta, cho nên ta chỉ thấy được diện mạo cô gái, quả thật rất đẹp. Nam nhân nghiêng người để lấy ly rượu trên khay, thả vài tờ tiền mặt lên đó, rồi nói “Số còn lại boa cho ngươi đó!”

Ta vừa thấy, không biết có phải là khoe khoang trước mặt con gái hay không, tóm lại kiếm được, ta thấp giọng trả lời, “Cám ơn”

Nhưng mà vừa nói xong, lúc ta định xoay người đi, cổ tay lại bị nắm chặt, ta cả kinh, chén đĩa thiếu chút nữa rớt. Cầm chắc lúc sau lại thấy, cư nhiên lại là Diệp Tuyên.

Ta muốn rút tay về, nhưng lực đạo rất mạnh . Người con gái kia kinh ngạc nhìn hắn rồi quay sang nhìn ta!

“A Lăng, ngươi đi về trước, ta hôm nay có việc, về sau sẽ tìm ngươi!”

“Có chuyện gì không nên nói hôm nay sao? Tuyên, hôm nay là lễ tình nhân, ngươi đã nói theo ta mà!”

“Ngoan, ngươi đi trước đi, muốn mua cái gì thì mua” Nói xong, hắn lấy tiền đưa cho nàng.

Cô gái run rẩy tiếp nhận, cũng thật mạnh vứt trên mặt đất, quay đầu chạy ra ngoài, lúc đi ngang qua ta, ta thấy trong mắt nàng bịn rịn nước mắt. Cô gái này thật sự thích Diệp Tuyên!

“Đã lâu không thấy.” Diệp Tuyên mở miệng.

Ta làm theo trả lời “Đã lâu không thấy.”

“Ngồi xuống nói chuyện đi!” Hắn lôi kéo ta ý bảo ta ngồi xuống.

Ta lắc đầu, “Ta đang làm việc, không thể được!”

Ta hy vọng lý do này có thể làm ta được đi ra ngoài, nhưng lại bị câu tiếp theo của hắn đánh gãy.

“Ngươi cũng không hy vọng ta gọi điện thoại cho A Khải. . . . . . Hoặc là Trình Hi”

Ta mở to hai mắt nhìn, Trình Hi?! Ta không có nghe sai chứ! Khải Ninh ta không nói, đằng này lại là Trình Hi, Diệp Tuyên như thế nào lại biết? !

Nhìn thấy ta ngồi xuống, Diệp Tuyên cười ngọt ngào.

“Thụy, ngươi vì cái gì đột nhiên bỏ đi? . . . . . . Tuy rằng A Khải không nói, bất quá ta đại khái cũng đoán được!. . . . . . . Sau, không nghĩ tới Trình hi cũng biết ngươi, nhưng lại giống trống khua chiêng tìm ngươi! Thực làm cho ta ngoài ý muốn. . . . . Thụy sao ngươi không trả lời ta a. . . . . .” Diệp Tuyên nói.

“. . . . . .” Ta ngậm miệng không đáp.

“Thụy. . . . . . Kỳ thật ta chỉ là muốn xác định ngươi có thể hay không nói dối! Nếu ngươi không nói, chính là không tin ta, ta đây có thể gọi điện thoại cho Khải, à không, gọi cho Trình Hi sẽ tốt hơn!”

Ta nhìn Diệp Tuyên, không dám tin. . . . . . Ta đã nghĩ Diệp Tuyên là người tốt! Ta vẫn không tin Diệp Tuyên lại là loại người này. . . . . . Xem ra ta thật sự có mắt không tròng rồi. . . . . . Đúng vậy, ngay cả Khải Ninh ta đều nhìn lầm rồi, huống chi là Diệp Tuyên mới quen biết không lâu!

“Thụy, ngươi nghĩ được không? Ta không bức ngươi nữa~”

Diệp Tuyên cười ha hả dựa vào ghế.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s