Ác mộng – Chương 24

Ác mộng – Chương 24

 

Mồ hôi trên người hắn rơi xuống lưng ta, làm làn da mẫn cảm của ta không khỏi run rẩy!

Gây sức ép dây dưa mấy giờ, rốt cục cũng an tĩnh lại. . . . . .

“Thực xin lỗi. . . . . .” Hắn nằm ngửa trên giường mà nói, ngày xưa hắn vẫn hay tựa đầu trên vai ta. Hắn lặp lại nhiều lần ba chữ này, nhưng là ta thật sự không có cách nào tha thứ cho ngươi!

“Tiểu Thụy. . . . . . Ta thích ngươi. . . . . . Thật sự. . . . . .”

Ta muốn nói cái gì đó, nhưng cũng không nói nên lời. Tất cả trở nên thật xa lạ, không có gì có thể vãn hồi! Diệp Tuyên, ngươi cùng Khải Ninh đã thành công trong việc khóa chặt ta, ta chính là bị ngươi thảm hại! Vốn Khải Ninh không hề như vậy, chúng ta ở chung đã lâu cũng không có gì, hiện tại xem như toàn bộ xong cả rồi!

Vẫn không nhúc nhích, ta chỉ có thể giả bộ ngủ! Làn da trên người do bị chăn nệm chà xát nhiều quá mà đỏ ửng cả lên, cảm giác đau rát vẫn không hề suy giảm.

“Tiểu Thụy. . . . . . Ta có thể giải thích. . . . . .” Hắn thở dài, “. . . . . . Chính là, ta không hối hận khi làm như vậy. . . . . .”

Ta không ngủ được cho đến sáng hôm sau, Khải Ninh thì cũng không ngừng vuốt ve ta, hắn không có ngủ!

Buổi sáng. . . . . .

Yên lặng mặc quần áo, Khải Ninh tinh thần phấn khích hỏi, “Ta hôm nay không đi học , ta ở nhà cùng ngươi được không?”

Kỳ thật hắn chính là thăm dò xem ta có đi hay không. . . . .

“Hôm nay là thứ Hai, đương nhiên phải đi học! Ngươi đi đi. . . . . . Giữa trưa muốn ăn cái gì. . . . . .” Ta giống ngày thường hỏi.

“. . . . . .” Hắn có vài giây kinh ngạc, sau đó cao hứng nói, “Tùy tiện. . . . . . Ngươi không cần làm, hảo hảo nghỉ ngơi, giữa trưa ta mang cơm trở về!”

Ta ân một tiếng.

Nhìn thấy hắn đang cài nút thắt, ta đi qua giúp hắn, hắn ngược lại toàn thân cứng đờ, “Tốt lắm, đi nhanh kẻo muộn, nhớ mua điểm tâm trên đường, mau đi đi” Ta vẫy vẫy tay nhắc nhở hắn.

Phía sau vô cùng đau đớn, ta cố gắng cử động cơ thể, thay quần áo Khải Ninh đem tới. Kiên quyết bước ra ngoài.

Suốt đêm hôm qua mưa tầm tã. . . . . . Ta lơ đễnh bước trên đường, chẳng hay va phải một đám thiếu niên, “Thực xin lỗi” Ta đầu cũng không ngước lên, liên tục xin lỗi.

Chính là bọn họ không buông tha mà còn bắt lấy tay ta.

“Uy, đụng trúng ta mà còn muốn đi à!”

“Đúng vậy. . . . . . Nào có đơn giản như vậy a. . . . . . Đại ca chúng ta còn chưa cho phép ngươi đi!”

“Thực xin lỗi. . . . . . Ta không phải cố ý!” Đây không phải là bắt nạt kẻ yếu sao. . . . . .

“Ngươi là Thụy Hi! . . . . . .” Bên cạnh đột nhiên vang lên âm thanh quen thuộc.”Ngươi cúi đầu làm ta cũng không nhận ra. . . . . . Ngươi như thế nào tới chỗ này . . . . . .”

Ta ngửa đầu, Diệp Tuyên! Nhớ tới chuyện hắn làm ở cổ ta, ta quay đầu bỏ chạy, không để ý đến tiếng hét của hắn. Bạn của hắn cũng la lên ‘ bệnh thần kinh !

“Đại ca, người đó là ai?”

“Một người bạn!” Diệp Tuyên không kiên nhẫn giải thích, “Các ngươi cứ chơi đi, ta có việc”

“Đại ca, hôm nay không đi Bar à!”

“Đại ca muốn đuổi theo nam nhân kia à. . . . . . Hắn chạy mất rồi! Hôm nay cùng đi chơi đi”

Bên cạnh vài người lôi kéo khuyên nhủ Diệp Tuyên, có cơ hội được đi ngu gì lại không đi! Diệp Tuyên nhìn thấy thân ảnh đã chạy xa, ngẫm lại cũng không vô lý, chơi xong rồi qua nhà Khải Ninh tìm hắn, dù sao hôm nay cũng rảnh .

“Đi thôi!”Diệp Tuyên phẩy tay, hướng mục đích mà đi.

___________________

“Thật xin lỗi. . . . . . Hôm nay chỗ này đã được bao?”

“Mất hứng a. . . . . .”

Diệp Tuyên nhíu mày, mấy tiếng than phiền lập tức im bặt .

“Thực xin lỗi, Diệp thiếu gia! . . . . . . Thật sự đã có người bao hết!” Người quản lý khó khăn giải thích. Người giàu có thật phiền toái, này không, bỗng chốc lại đến hai người, phòng khách quý nhất lại có một, thật không biết phải làm sao .

“Nếu không thì ngài có thể chọn những gian phòng khác. . . . . .” Lý do thật khéo léo.

Diệp Tuyên đối mấy thứ này vốn không có hứng thú, nhưng mà phải đổi phòng thì ai trong lòng cũng không thoải mái! Đang suy nghĩ có hay không chấp nhận một chút, phía sau đã vang lên một câu giễu cợt.

“Ai nha, không nghĩ tới Diệp thiếu gia với nơi này cũng có hứng thú!” Tựa vào trên hành lang, nhân vật đang soi mói chính là ── Trình Hi!

Không phải oan gia không tụ đầu!

Diệp Tuyên cùng Trình Hi tám người đánh cũng không nổi, nhưng kỳ thực bọn họ vốn có quen biết. Diệp Tuyên cũng chú ý đến Trình Hi. Đều cùng có gia đình hiển hách, cùng là thú đội lốt người! Nội tâm đều tà ác, giống nhau như thế chính là nguyên nhân khiến họ ghét nhau. Nhưng nguyên nhân chính khiến họ thù lẫn nhau đều vì một cô gái, một thiếu niên bình thường mười bốn tuổi có lẽ vẫn là khó hiểu thế sự, nhưng Diệp Tuyên lại sinh ra trong gia đình Hắc đạo, được nuông chiều từ nhỏ, rượu và gái đẹp là điều khong thể thiếu

Bạn gái của Diệp Tuyên quyến rũ Trình Hi, Trình Hi có thịt đưa đến bên miệng, không lẽ không ăn, nhưng cô ta lại cố tình che dấu mọi chuyện, khi Diệp Tuyên biết, hai người chính thức kết hạ sống núi! Thật không phải Diệp Tuyên thương bạn gái hắn, mà đó là mặt mũi của nam nhân, không thể để bị cắm sừng! Nếu Trình Hi thân phận không khác biệt, Diệp Tuyên tuổi trẻ khí thịnh, là tránh không được đổ máu! Cuối cùng, hai người đánh một trận rồi mới yên xui.

Diệp Tuyên trong lòng đang khó chịu, hiện nay thấy Trình Hi không giận mà lại cười, “Nơi đó so được với ngươi a, Trình gia thiếu gia thật uy phong a, đến bạn bè xấu cũng qua lại”

Trình Hi cũng không để ý, cười lạnh một tiếng, “. . . . . . Nếu Diệp thiếu gia đến đây, không bằng tiến vào cùng nhau chơi a!”

Diệp Tuyên vốn định nói vài câu rồi trở về, nhưng vừa thấy cừu nhân trong mắt châm chọc, lại thay đổi ý niệm trong đầu, người nghĩ ta sẽ không đi nên mới nói như thế phải không? Ta lại có thể nào như ý nguyện của người, ngươi dám nói, ta liền dám đi!”Tốt. . . . . . Các huynh đệ, Trình gia thiếu gia mời khách, chúng ta sẽ không khách khí !”

Thẳng đến gần Trình Hi, cười nói “Tốn kém”

Phòng dành cho khách quý lớn như vậy, kỳ thực mới xứng! Cả trai lẫn gái bên trong nhìn thấy Diệp Tuyên đi vào, thì đã có người lập tức nhận ra hắn. Có thể cùng Trình Hi ngoạn nhạc (ngoạn : chơi/đùa, nhạc : âm nhạc, theo ý ở đây có thể là nghe nhạc rồi nhảy =.=, tớ thật sự pó tay) tự nhiên sẽ không là người bình thường, gia tộc xí nghiệp có thể ngang hàng.

Thấy Diệp Tuyên thanh tú tuấn dật, nhiều cô gái tụm lại mà xầm xì. Trình Hi giống ác ma, mà Diệp Tuyên lại ngụy trang giống thiên sứ!

Diệp Tuyên một bên cùng phụ nữ hàn huyên, một bên đánh giá Trình Hi đang ngồi một mình uống rượu.

“Các ngươi luôn ở với ta, sao không đi tìm Trình thiếu gia?” Diệp Tuyên hướng xung quanh mà nói.

“Ai nha. . . . . . Hi căn bản không để ý tới nhân a. . . . . .”

“Đúng vậy, gọi chúng ta đến nhưng lại không cần chúng ta, chỉ một mình uống rượu!”

“Ai. . . . . . Thật sự là chỉ có thể nhìn không có thể ăn a!”

Diệp Tuyên nói trúng chỗ thương tâm của các nàng, bọn họ lập tức thở dài .

“Vậy các ngươi biết nguyên nhân không?” Diệp Tuyên tò mò cười hỏi.

Chúng mỹ nhân lắc đầu. Diệp Tuyên trong lòng âm thầm cao hứng, vậy là hắn đã gặp chuyện thương tâm , xứng đáng!

Cùng mỹ nữ Trình Hi gọi lại hàn huyên một lát, Diệp Tuyên tìm hiểu một hồi cũng không có tin tức gì liền nghĩ đến Thụy, hôm nay hắn thực khác thường a, nơi gặp được hắn cách nhà Khải Ninh ngồi xe cũng 10 tiếng đồng hồ, hắn tới chỗ này làm cái gì. Còn một bộ dáng không tỉnh táo nữa. . . . . . Nơi này thật nhàm chán, biết vậy vừa rồi nên đuổi theo hắn.

“Tuyên, ngươi nghĩ gì vậy? Chúng ta không làm ngươi hứng thú sao?” Nhóm nữa nhân đã bắt đầu xưng hô thân mật.

Diệp Tuyên cười, các nữ nhân lập tức cười theo hắn .

“Nghe nói đứa con của thiếu gia thực đáng yêu!” Diệp Tuyên thuần túy nói bừa .

“Không rõ ràng lắm đâu! Hi cũng không thích hỏi mẫu thân đứa nhỏ là ai! Bằng không hắn sẽ sinh khí a ~” Nữ nhân với màu mắt cam chớp chớp nói.

Hay là. . . . . . nguyên nhân Trình Hi khác thường chính là bởi vì chuyện này. . . . . . Tâm tư Diệp Tuyên lay động. . . . . .

“Vậy các ngươi có biết người sinh hạ Trình gia tiểu thiếu gia không?”

“Không biết đâu! Đáng tiếc a. . . . . . Bất quá may mắn bọn họ không kết hôn, hẳn là nữ nhân kia lén lút mà sinh! Hi như thế nào có thể làm cho nữ nhân sinh con. . . . . .”

Kia cũng chưa chắc là vậy, Diệp Tuyên chuyển động con mắt, đứa nhỏ của Trình Hi tám phần là bị mẹ bỏ lại, vẻ mặt cứ oán giận!

Diệp Tuyên nghĩ như vậy, nhưng thật ra vẫn rất sắc bén, đoán cái tám phần, chính là hắn nằm mơ cũng sẽ không nghĩ đến mẹ đứa nhỏ chính là người nào đó hắn định gặp.

Túi quần rung rung lên, Diệp Tuyên lấy điện thoại ra, là A Khải gọi!

Hắn như thế nào lúc này lại gọi điện thoại, đứng lên đi đến một bên, Diệp Tuyên tiếp điện thoại!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s