Ác mộng – Chương 23

Ác mộng – Chương 23

Ta không dám mở miệng, nhìn thấy hắn ở xung quanh đi tới đi lui, trong lòng bất ổn. . . . . . Khải Ninh luôn luôn ôn hòa, trừ lần trước không tốt khi đối mặt Trình Hi, đây là lần đầu tiên hắn phát giận từ khi chúng ta ở chung. . . . . . Ta không thể thích ứng khi hắn thay đổi môt cách đột ngột như vậy.

Trong đầu rỗng tuếch, không biết nên hình dung tình cảnh này như thế nào. . . . .

Cậy mạnh không phải luôn luôn kiên cường, ta lại không cứng rắn như vẻ ngoài của mình. Ta ngã trên sô pha mà không dám động mạnh, tuy rằng cổ ta đã muốn chết lặng , nhưng là, lời vừa rồi Khải Ninh vừa gầm vẫn còn quanh quẩn bên tai, ta sợ ta lại làm chuyện gì không đúng!

“Thực xin lỗi. . . . . . Ta không phải cố ý!” Khải Ninh đột nhiên cười, ngồi chồm hổm trước mặt ta.

“Không có việc gì. . . . . . Ta phải lên ngủ, ngày mai buổi sáng ta đi!” Nói xong, ta bước qua hắn, hướng thang lầu mà đi.

Tuy rằng Khải Ninh đã khôi phục bình tĩnh, nhưng cảm giác bị hắn dọa vẫn còn. . . . . .

Bước nhanh như xe chạy, đóng cửa lại, đi tới bên giường, ngẫm nghĩ một hồi ta lại đứng dậy, lần đầu tiên ý niệm khóa cửa nổi lên trong đầu! Mà ta cũng quả thật làm như vậy!

Đắp trùm mền lại, ta vẫn áy náy chính mình không tín nhiệm bằng hữu!

Như là hưởng ứng tâm tình của ta, tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên.

“Tiểu Thụy. . . . . . Ngươi đã ngủ chưa? . . . . . . Tiểu Thụy. . . . . .”

Ta không biết như thế nào, trực giác nói cho ta biết không nên để ý! Ta kéo chăn, một lát sau, tiếng đập cửa đình chỉ. Ta trong lòng an tâm, nhưng đột nhiên lại nghe âm thanh chuyển động.

Ta ngồi xuống nhìn chằm chằm cửa mở ra bởi Khải Ninh. Hắn cầm trong tay một cái chìa khóa. . . . . . Đây là phòng hắn, hắn đương nhiên là có chìa khóa!

“Nguyên lai ngươi không ngủ a. . . . . . Tiểu Thụy. . . . . . Vừa rồi như thế nào không lên tiếng a!” Trong âm thanh của Khải Ninh có trách cứ.

“Ta. . . . . . Ta vừa rồi đang suy nghĩ nên không có nghe . . . . . Ngươi như thế nào vào được!”

“Ta tìm ngươi có việc! Ngươi không ngại chứ!”

Nhìn thấy hắn đóng cửa lại đi đến bên giường ngồi xuống, ta không dám nói gì. . . . . . Hôm nay, theo bình thường thì ta sẽ không nghĩ gì, nhưng là, hôm nay ta không muốn cùng Khải Ninh tiếp xúc, hành vi của hắn hôm nay không thích hợp. . . . . .

“. . . . . .”

Gặp ta trầm mặc, Khải Ninh nở nụ cười, “Tiểu Thụy. . . . . . Ngươi ngày mai đi rồi, ta có việc nhất định phải cùng ngươi nói. . . . . .”

“Không thể ngày mai nói sao? !” Ta như bình thường nhẹ nhàng nói, tay ở phía sau đã siết chặt lại!

“Không thể!” Khải Ninh nghiêng người về phía trước, làm cho ta thấy rõ vẻ mặt của hắn, con mắt đen lại làm ta thấy vẻ nghiêm túc trong đó.”Tiểu Thụy. . . . . . Kỳ thật ta vẫn thích ngươi. . . . . . Ngươi biết không? . . . . . .”

Ta nuốt nuốt nước bọt, ta không nghĩ sự việc lại như thế. . . . . .”Ngươi là bạn tốt nhất của ta, ta đương nhiên cũng thích ngươi!”

“Không phải, tiểu Thụy! Không phải kiểu bạn bè! Ta đối với ngươi. . . . . . Ta đối với ngươi. . . . . .” Khải Ninh có chút kích động , hắn bắt lấy bả vai của ta lay động. Tuy rằng ta bị hắn làm hoảng sợ nhưng vẫn cố gắng mà nói.

“Không phải, Khải Ninh! . . . . . . Không phải! Chúng ta là bạn bè. . . . . . bạn bè . . . . .”

“Không cần cự tuyệt ta! ! !”

Ô. . . . . . Nói được một nửa thì Khải Ninh lập tức ngăn chặn, dùng tay bịt kín miệng ta. Động tác này làm cả người hắn đè lên người ta, tuy rằng cách chăn nhưng vẫn làm ta nghĩ đến cảm giác trói buộc của Trình Hi! Khải Ninh trước mắt ta rất giống Trình Hi, ta đá chân hắn muốn đứng lên.

Nhưng khí lực của ta thắng không được Trình Hi cũng thắng không được Khải Ninh. . . . . . Cuối cùng cũng chỉ đổi lấy tình trạng kiệt sức thở dốc mà thôi, mà tay của ta cũng giãy ra để lau nước miếng đang chảy . . . . . .

Gặp ta dùng lực, Khải Ninh thả tay ra, “Tiểu Thụy. . . . . . Ta sẽ đối tốt với ngươi! Ngươi xem, ngươi ở trong này, chúng ta cùng khoái hoạt!”

Ta lắc đầu, Khải Ninh ngươi cư nhiên lại mang loại tâm tư này! Ta lại nghĩ ngươi là bạn tốt của ta. . . . . . Ta quả nhiên không nên tin tưởng bất luận kẻ nào, không có tín nhiệm sẽ không bị phản bội đến đau khổ như thế này.

“Ngươi vẫn tiếp cận ta đều là vì lý do này sao?” Âm thanh của ta không khắc chế được rung rung! “Vì vậy ngươi mới đối tốt với ta phải không?!”

Khải Ninh không trả lời, cũng không phủ nhận! Mắt của ta cay quá! Ban đêm lạnh thật, kỷ niệm trở nên hỗn độn. . . . . . Ngươi là bạn của ta, người bạn duy nhất. . . . . . Nguyên lai, là ta sai lầm rồi.

“Tiểu Thụy, ta sẽ đối với ngươi còn tốt hơn so với bạn bè! Ngươi là đặc biệt. . . . . . Tiểu Thụy”

Khải Ning đang lặp lại tên ta trở nên thật xa lạ!

Khải Ninh nói thích ta. . . . . . Là thích. . . . . . Hắn đem ta so với nữ nhân mà thích à? . . . . . .

Ta đột nhiên cảm thấy rùng mình, tựa như khi đang ở cùng Trình Hi! Mùi đàn ông trên người Khải Ninh cứ quanh quanh quẩn quẩn. . . . . . Ta không muốn Khải Ninh biết bí mật của ta. . . . . . Ta đã không còn có thể tin tưởng hắn nữa .

“Khải Ninh. . . . . . Ta đã biết rồi! Ngươi buông tay ta ra được không!” Ta ôn nhu khuyên .

“Ngươi cũng thích ta sao? . . . . . . Không, ngươi chấp nhận ta sao?” Hắn càng cúi xuống, cơ hồ đem mặt áp sát mặt ta, ta sợ đến phải gật đầu.

Hắn cười, nụ cười cực kỳ sáng trong đêm tối! “Thật tốt quá, tiểu Thụy, ta chỉ biết ngươi nhất định sẽ chọn ta!”

Hắn buông ta ra rồi nhìn từ trên xuống dưới . Nhưng mà động tác kế tiếp của hắn làm ta ngỡ ngàng, Khải Ninh đứng bên cạnh ta bắt đầu cởi quần áo! Ta ngăn lại cơ thể run rẩy, “Làm gì vậy. . . . . . Khải Ninh. . . . . .”

Tay hắn chậm một chút cũng không có, “Cùng nhau ngủ a! Ngươi không phải nguyện ý chấp nhận ta sao? Này thực bình thường a!”

Đó là. . . . . . Đó là do ta bị ngươi dọa mà. . . . . . Nếu không ta chẳng có lý gì mà chấp nhận a! “Nhưng là. . . . . . Nhưng là. . . . . .” Ta vắt hết óc nghĩ lý do, trong khi ta còn lắp bắp, trên người hắn chỉ còn cái quần lót, nhìn thật không ra, Khải Ninh ngày thường bộ dáng thư sinh, dáng người còn kém cỏi hơn Trình Hi! Mà lúc ta cúi đầu tránh né hắn, hắn đã đi vào bên trong.

“. . . . . .” Ta lập tức hướng phía ngoài mà đi, nhưng Khải Ninh phản ứng thật nhanh, đem thân thể ta kéo lại.

“Tiểu Thụy! Ngươi và Diệp Tuyên cùng nhau mà không chịu ngủ cùng với ta ư? !”

Nguyên lai là nguyên nhân này. . . . . . Khải Ninh đột nhiên nói ra tất cả là vì Diệp Tuyên! Nhìn đến ánh mắt phẫn nộ của Khải Ninh, ta nhớ lại Trình Hi cũng có ánh mắt như thế này, tốt nhất thì thời điểm này ngàn vạn lần không nên phản kháng, bằng không sẽ phản tác dụng.

Ta nén sợ hãi, cười “Không phải, ta ngay từ đầu chỉ bị dọa thôi!”

“Kia cùng nhau ngủ đi” nói xong hắn kéo ta nằm xuống.

Hai người không nói gì, ta chờ Khải Ninh ngủ nhưng hắn lại ôm ta, cằm không ngừng cọ vào tóc ta.

“Đúng rồi. . . . . . Thiếu chút nữa quên. . . . . .” Hắn đẩy ta ra một chút rồi hít hà cổ của ta, ta kinh ngạc mà la toáng lên!

“Gọi tên Diệp Tuyên hỗn đản ấy đi!”

Khải Ninh càng hít càng dùng sức, phạm vi cũng càng lúc càng lớn! Dần dần chuyển thành vừa liếm vừa hôn. Thân thể nóng hổi của hắn ma sát cơ thể ta, hô hấp bắt đầu dồn dập. Ngày đó ở với Trình Hi, ta đã biết chuyện gì sẽ xảy ra. . . . . .

“Khải Ninh. . . . . . Ngươi buông ra. . . . . . Ta van ngươi . . . . . .” Sự tình phát triển như thế, chỉ sợ không khống chế được.

Nhìn thấy dục vọng trong mắt Khải Ninh, ta sinh ra tuyệt vọng!

“Tiểu Thụy. . . . . . Ta muốn ngươi. . . . . .” Hắn quả nhiên xung động!

“Không được. . . . . . Không được. . . . . . Khải Ninh. . . . . .” Ta thét chói tai, cởi quần áo còn có thể còn lại gì. . . . . .

Khải Ninh bị âm thanh của ta làm nhíu mày lại, “Tiểu Thụy, tuy rằng nơi này cách âm không tồi, nhưng ban đêm vẫn nên im lặng tốt hơn!” Nói xong hắn cùng Trình Hi làm động tác giống nhau, điên cuồng mà hôn ta.

Ta hoảng đến muốn chết, trong ngực kịch liệt phập phồng!

“Tiểu Thụy, ta biết ngươi vừa rồi chính là qua loa tắc trách(nói cho có, làm lấy lệ). Ngày mai ngươi vẫn sẽ đi! . . . . . . Ta thật sự thích ngươi! Chẳng lẽ ngươi không có cảm giác sao? Ngươi lại không có chỗ để đi, tiếp tục ở tại chỗ này không phải tốt hơn sao. . . . . . Diệp Tuyên hắn cũng muốn ngươi, nhưng ta cùng hắn không giống, hắn chính là ngoạn ngoạn(chơi đùa), còn ta là thật lòng! Tiểu Thụy, ngươi chớ có trách ta. . . . . . Một ngày nào đó ngươi sẽ hiểu. . . . . .”

Hắn nói xong, vén áo ta lên, lau nước mắt của ta. Ta cảm giác được hắn ngậm nhũ đầu của ta. Thân thể run nhè nhẹ, sợ hãi, nhưng ta biết rõ đó cũng là khoái cảm! Ta cảm thấy thẹn đến cắn chặt răng.

Lung tung sờ soạng một hồi, hắn liền vội vàng đem ta trở mình, đầu lưỡi dọc theo lưng trượt xuống rãnh mông! Sau đó đi vào chỗ hõm, hắn chẳng lẽ muốn. . . . . .

Quả nhiên, hắn liếm nơi đó cho ướt, cư nhiên như thế nào đầu lưỡi đi vào. Trời ạ. . . . . . Ta vặn vẹo chỉ đổi lấy áp chế càng mạnh!

“Không nên cử động . . . . . .” Âm thanh trầm thấp của Khải Ninh vang lên, ta chấn động, biết hắn sẽ nhịn không được .

Lại miễn cưỡng âu yếm trong chốc lát, hắn liền than nhẹ một tiếng, đem vật cứng rắn để tại khẩu huyệt.

“A a. . . . . .” Nơi đó đã lâu không hoạt động nay lại bị mạnh mẽ ép mở ra.

Ta đau đến muốn chết, phía sau truyền đến hơi thở của Khải Ninh, cái mông bị hắn vuốt, “Tiểu Thụy, thả lỏng, bên trong ngươi thật chặt . . . . . .” [Hỗn đản, hỗn đản]

Âm thanh dục tình có thể nghe một cách rõ ràng.

“Đúng, thả lỏng! Tiểu Thụy!”

Đây chẳng qua chỉ là đau đớn nhất thời, dù sao lúc Trình Hi còn nhốt ta, cơ thể của ta đã bị hắn làm đến phi thường mẫn cảm, không ngờ, sự nhạy cảm chồng chất trong mấy tháng qua bây giờ đều bộc phát.

Ta rên rỉ , người phía trên càng thêm vui vẻ, chính là vài cái trừu sáp, ta bắt đầu phối hợp vặn vẹo thân thể, thậm chí bắt đầu co rút lại nội vách, khoái cảm càng tăng cao! Nếu miệng bị chặn lại, ta sẽ không hoài nghi chính mình lại dâm đãng như vậy!

“Tiểu Thụy, thật tốt. . . . . . thật sung sướng. . . . . . Ngươi muốn đem cắt đứt à !”

Khải Ninh nhã nhặn không còn tồn tại nữa, trong miệng phun ra toàn từ ngữ thô lỗ, cũng vì lời nói của hắn mà ta lâm vào khoái cảm mà cô trụ phân thân của hắn.

Thân thể cuồng loạn, đầu óc lại thanh tỉnh , bởi vì là ban đêm, Khải Ninh dục vọng vội vàng, cho nên bí mật của ta có phải hay không xem như tạm thời được bảo vệ.

One thought on “Ác mộng – Chương 23

  1. Pingback: Ác Mộng _Điển Y | Vũ Điệp Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s