Ác mộng – Chương 21

Ác mộng – Chương 21

 

Sau lần gặp mặt đó, Diệp Tuyên quả nhiên thường xuyên đến viếng thăm, bất quá đều là thời điểm có Khải Ninh hắn mới đến.

Điều này làm cho ta an tâm không ít, bằng không ta còn thật không biết có nên hay không nghe lời Khải Ninh không cho Diệp Tuyên vào nhà.

Thời gian ở chung, ta thật sự không cảm thấy được Diệp Tuyên cùng Trình Hi có cái gì tương tự, Diệp Tuyên thoạt nhìn chính là cởi mở, hay còn nói là một thiếu niên hoàn toàn bình thường.

Dần dần, ta cho rằng Khải Ninh lo lắng quá mức.

Hôm nay là cuối tuần, cha mẹ Khải Ninh khó có được thời gian rảnh, muốn dẫn hắn về với ông bà, cho nên, hôm nay ta ở nhà một mình.

Buổi tối một mình ta tùy tiện ăn chút mì gói, liền ngồi xổm trên sô pha xem TV, tiếng gõ cửa lại vang lên.

Diệp Tuyên rõ ràng đứng ở bên ngoài, Khải Ninh không có ở nhà, ta cảm thấy được vẫn là mở cửa nói cho hắn một tiếng. Vì thế ta ra mở cửa.

Cửa mới vừa mở, hắn liền vươn mình lại gần tiến vào.

“Cái kia, Khải Ninh không ở nhà, một ngày sau mới trở về.” Ta nói nhẹ nhàng ý bảo hắn về đi.

“Không quan hệ, ta hôm nay là tới tá túc!”

Hắn nháy ánh mắt, cởi giày chơi bóng, đóng cửa lại.

“. . . . . .” Này. . . . . .

“Không làm ngươi khó xử đâu! Ta ngủ phòng Khải Ninh, trước kia ta cũng thường xuyên tới nơi này tá túc mà!”

“Không quan hệ, ngươi là bạn của Khải Ninh mà. . . . . .” Nói xong, ta chuẩn bị đi ngủ, ta đã quen ở chung với người khác.

“Ta đói bụng, có gì ăn không?”

Hắn tự nhiên hỏi, cho nên ta cư nhiên phản xạ đi nấu cho hắn.

“Ngươi từ từ ăn, trong tủ lạnh còn, ta đi ngủ trước đây, ăn xong rồi cầm chén đặt ở chỗ này là tốt rồi, ta ngày mai đem rửa!” Nói xong, ta đi lên thang lầu.

“A, sớm như vậy, nói chuyện phiếm với ta đi! Thụy!”

Đột nhiên lại nghĩ tới lời Khải Ninh từng nói qua, ta cười cười tiếp tục lên lầu, tắm sạch rồi nằm trên giường, thời gian quả thật còn sớm, vì thế ta mở đèn bàn lên, lấy sách ra xem. Lật vài tờ, thấy có hơi buồn ngủ, xem ra buổi tối đọc sách cũng rất mệt. Nhắm mắt lại mặc cho suy nghĩ tung bay, chỉ chốc lát sau còn lại chút mệt mỏi . . . . . .

Đang mơ mơ màng màng, chăn mền dường như nặng lên rất nhiều, ép tới làm ta thấy khó thở. Có điểm giống Trình Hi trước kia cùng ta trên giường ngủ, lại nghĩ cái gì đâu, Trình Hi làm gì có ở đây. . . . . . Thật vất vả để ngủ, thực không nghĩ có thể mở to mắt ra, chính là thật sự rất nặng, ta miễn cưỡng gắng mở mắt lên. . . . . .

“Diệp. . . . . . Tuyên. . . . . .”

Hắn như thế nào lại chạy đến phòng ta, ta trong lúc nhất thời không biết nên làm gì. . . . . .

“Đây không phải là phòng của A Khải sao?” Hắn cũng mang theo nghi hoặc.

A. . . . . . Khải Ninh nói đây là phòng khách. . . . . .”Ta không biết. . . . . .”

Hắn đột nhiên nằm úp xấp xuống cười, tiếng cười ngay tại trong phòng nhộn nhạo, ta trên người lông tơ liền dựng thẳng lên.

“Không sao, chúng ta cùng nhau ngủ đi!” Hắn đột nhiên thốt ra một câu như vậy.

“Chính là, phòng Khải Ninh ở ngay kế bên, ngươi ngủ phòng hắn đi!” Ta cương thân mình, cảm thấy không được tự nhiên cho lắm.

“Không cần, chúng ta cùng nhau ngủ!” Nói xong, Diệp Tuyên vạch chăn tiến vào. Ta vội đứng dậy “Ta đi qua bên đó ngủ!”

“Không cần khách khí vậy. . . . . . Đến đây, chăn này rất ấm áp !”

Bị thân thủ hắn lôi kéo, ta lại quay về trên giường, đang chuẩn bị đứng lên, lại nghe hắn nói một câu, “Không cần như vậy nhăn nhó a, Thụy, nhìn bộ dáng ngươi, thật như vợ của A Khải, mọi người đều là bạn, ngủ cùng nhau thì có sao. . . . . .”

Ta âm thầm cắn răng, đúng vậy, ở trong mắt người bình thường ngủ cùng nhau căn bản không có gì. . . . . . Ta nếu cùng Diệp Tuyên gây mâu thuẫn, sẽ gây thêm cho Khải Ninh nhiều phiền toái. . . . .

Không đứng dậy nữa , ta quyết định nhẫn nại cả đêm, Diệp Tuyên cũng không phải Trình Hi, không cần phải lo sợ! Hắn không biết cơ thể của ta, hơn nữa, không phải mỗi người đều đối với cơ thể dị dạng của ta nổi sinh dục vọng. . . . . . Ta an ủi chính mình, thân mình vẫn là hơi hơi run rẩy, đây là bản năng sinh lý.

Bên cạnh đột nhiên có người, như thế nào đều không thể quen, ta đưa lưng về phía hắn, mặt hướng cửa sổ.

Ngay tại lúc này ta đã không thể khẩn trương hơn được nữa, hắn lại duỗi tay ra khoác lên trên lưng ta, ta không biết hắn đang ngủ vô ý thức mà hành động. . . . . . Đợi một hồi, hắn vẫn không có phản ứng, ta cầm lấy tay hắn, muốn hắn thả xuống, lại bị hắn vùng cả người phía sau ép tới sát.

Ta cảm nhận được thân thể ấm áp phía sau lưng, ta lập tức giãy giụa đứng lên. . . . . .

“Ngươi làm cái gì. . . . . . Không nên cử động . . . . . .” Diệp Tuyên không dự đoán được ta sẽ đột nhiên đứng lên, mà ta cũng không dự đoán được hành động kế tiếp của hắn là đè lên người ta!

“Ngươi. . . . . . Buông!” Ta cố tình trấn định đối hắn nói.

Hằn duy trì tư thế, hỏi lại ta, “Ngươi làm gì phản ứng lớn a?”

Ta bị hắn chất vấn nhất thời không nói được gì, “. . . . . . Ta không thích người khác cùng ta tiếp cận. . . . . .”

“Như vậy a. . . . . .” Hắn có chút đăm chiêu, “Bất quá ta thích ôm người khác ngủ. . . . . . Ta là khách. . . . . . Ngươi chiều ta một chút đi!” Hắn tỏ vẻ mặt nghiêm túc, nói xong, kề sát lưng ta nằm xuống.

Ta vì không hiểu chuyện gì, cho nên vừa nghe đã giật mình, chính là Diệp Tuyên nói hắn thích ôm người khác mà ngủ, tựa như ôm một chiếc gối bình thường. Hắn hô hấp vững vàng, tới nửa đêm, rốt cuộc chịu không được, ta cũng rơi vào giấc ngủ. . . . . .

Buổi sáng thức dậy, cánh tay Diệp Tuyên còn đặt ở trên người ta, xoay người qua, chân hắn cũng không quy củ gác ở trên ta, khó trách cả người không thoải mái. . . . . . Ta lại bất động, thật sự là tâm như hỏa liệu (cả người trong biển lửa)! Không biết có nên gọi hắn tỉnh dậy hay không!

Đúng lúc này, hắn lại thở dài một tiếng, thu hồi tứ chi, quay đầu tiếp tục ngủ. Cẩn thận xác định hắn còn đang ngủ say, ta cầm quần áo vào toilet, mặc xong mới đi ra, hướng trên giường thấy hắn còn ngủ!

Hắn là khách, ta cũng không phải chủ nhà. . . . . . Ta đi xuống lầu mở tủ lạnh, còn có chút rau xanh, vậy làm trứng muối ăn thôi. . . . . . Ngẫm lại người kia còn đang ngủ, vẫn là nên làm nhiều một chút, chờ hắn tỉnh là có thể ăn!

Nhưng là khi ta đem thức ăn bưng lên bàn, thì Diệp Tuyên cư nhiên đang theo thang lầu đi xuống, sắc mặt lại rất tốt.

“Ngươi tỉnh thật đúng lúc, ta mới vừa làm xong điểm tâm!” Ta nhẹ nhàng nói, đứng dậy giúp hắn lấy một cái chén.

Hắn nghe xong tiêu sái bước lại bàn ngồi xong, thản nhiên tiếp nhận bát trong tay ta.”Oa, Thụy, ngươi thật sự là hiền thê lương mẫu(mẹ hiền dâu thảo)!”

Hắn cố ý trêu chọc. Ta nhất thời cảm thấy mặt đỏ lên. . . . . Cái cách ví von này ta thật sự không thích . . . . .

“Mặt đỏ nga, Thụy, ngươi cũng quá thanh tú đi!” Diệp Tuyên vừa nói vừa nhéo mặt của ta một chút, ta sợ tới mức lập tức đem cơm mà ăn .

“Khụ khụ. . . . . . Khụ. . . . . .” Ta ôm miệng ho khan, Diệp Tuyên cũng kích động đi đến sau lưng ta vuốt.

Sau một lúc lâu, rốt cục cũng hết “Không có việc gì , cám ơn”

“Đều do ta, ngươi da mặt mỏng, ta lại hay nói giỡn!” Diệp Tuyên thẳng thắn thành khẩn giải thích, trong lòng ta ấn tượng về hắn lại tốt lên một chút, người hiện tại, cho dù hắn mắc sai lầm thì cũng không thể trách cứ hắn.

“Là ta không cẩn thận!” Ta cười cười, tiếp tục ăn. Hắn cũng trở lại ghế ngồi.

“A. . . . . . A Khải khi nào thì trở về?”

Ta nghĩ nghĩ nói, “Hẳn là buổi tối hôm nay, hắn nói vậy đó”

“Vậy ta sẽ không đi, đợi cho hắn trở về!”

Được rồi. . . . . . Dù sao hôm nay Khải Ninh sẽ về, đồ ăn trong nhà cũng không còn nhiều, ta cũng phải đi mua thêm. Ngồi một hồi không ai nói gì, ta hướng Diệp Tuyên mà nói.”Ta một hồi nữa sẽ ra ngoài mua chút đồ ăn”

“Chúng ta cùng đi đi! Ta cũng muốn đi siêu thị shopping “

Yêu cầu của hắn, từ đi siêu thị mua đồ ăn đơn thuần lại biến thành đi dạo siêu thị! Kết quả hai tay cũng chả có gì.

Diệp Tuyên thật sự hay nói giỡn, cũng có phần hài hước, tuyệt không giống Khải Ninh từng nói. Dọc theo đường đi ta cư nhiên cũng bị hắn làm nở nụ cười vài lần. Ở cửa hắn lại nói một truyện cười, vốn ta không muốn cười, chính là bộ dáng Diệp Tuyên cười hì hì làm cho cả người ta nhịn không được cũng thả lỏng cơ thể, cũng phải cười theo . . . . . .

Kết quả mở cửa lại có chuyện làm ta kinh ngạc ── Khải Ninh cư nhiên đã trở lại!

“Thấy ta trở về liền vui vẻ vậy sao a. . . . . . Tiểu Thụy. . . . . .” Khóe miệng Khải Ninh nhếch lên nhìn ta rồi cứng đờ khi thấy Diệp Tuyên phía sau đi vào .

Ta vội đóng cửa lại, để đồ trong tay xuống mặt đất, rồi tiếp tục nhận đồ trong tay Diệp Tuyên. Khải Ninh sinh khí. . . . . . Hắn sinh khí vì ta cho Diệp Tuyên vào nhà? ! Nhưng, Diệp Tuyên là bạn hắn a. . . . . . Hơn nữa, Diệp Tuyên là người ngoài Khải Ninh ra, duy nhất cùng ta tự nhiên đối thoại, miễn cưỡng có thể xem như là bạn.

One thought on “Ác mộng – Chương 21

  1. Pingback: Ác Mộng _Điển Y | Vũ Điệp Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s