Ác mộng – Chương 16

 

Ác mộng – Chương 16

 

Bụng ngày một lớn, Trình Hi giống như bé lại, thỉnh thoảng lại tựa như trẻ con mà xoa xoa bụng ta… Ta do dự, người hầu ra vào rất nhiều lần, cứ một tiếng lại mang trái cây và thuốc bổ vào phòng ta. Bác sĩ cũng ở luôn dưới tầng 1, cứ 2 ngày lại kiểm tra thai nhi một lần.

Gần đây, bác sĩ mỗi lần kiểm tra ta xong lại ra ngoài.

“Bác có việc gì sao?” Ta tùy ý hỏi.

“Ân, người nhà đang làm lễ thành hôn, buổi tối bác sẽ lại, nếu khó chịu thì gọi điện theo số này.” Vừa nói vừa móc ra một danh thiếp đưa ta” Hẳn là không có chuyện gì đâu, thai nhi rất khỏe mạnh”

Tới buổi chiều, Trình Hi đi học rồi, ta phân phó mọi người đừng làm phiền ta nghỉ ngơi.

Trong phòng tạm thời không ai vào. Ta cắn môi, nhớ lại lần trước đã làm sẩy thai , lần này lặp lại, chắc cũng có kết quả tương tự. Đây có lẽ là cơ hội duy nhất của ta, ta không thể làm hỏng, nếu không… nghiệt chủng này sẽ được sinh ra…

Trong phòng có camera, ta vào phòng tắm… Cầm lấy áo ngủ, ta làm như đang đi tắm, đóng cửa lại.

Phòng tắm thực sự cũng rất lớn, ta cầm lấy xà phòng , sau đó ném nó xuống mặt đất, lại lấy chút nước đổ lênh láng lên sàn, mở vòi hoa sen, ta tính khoảng cách, từ đây đến bồn rửa tay khoảng ba bước, ta nhắm mắt lại, đi từng bước…

Ta bỗng nhớ tới hình ảnh bác sĩ cúi đầu khám bệnh cho ta, nhớ khuôn mặt Trình Hi nhu hòa nhìn ta…

Có thứ gì lạnh lẽo rơi xuống mặt ta, ta muốn với tay lau đi nhưng không được…

“Ngươi tỉnh… May là ngươi không có việc gì !” Người đầu tiên ta thấy là Trình Hi! Mà tay ta, đang được hắn gắt gao nắm lấy, chẳng trách, ta không cách nào động đậy nó được.

————————————————-

“Ta sao vậy?… Ta đi tắm, sau đó….” Ta rên rỉ.

“Ngươi trượt chân, bị ngã! Thai nhi cũng bị ảnh hưởng, bác sĩ lại đi vắng, thực sự vô cùng khẩn cấp… May là ta gọi điện cho ngươi, nếu không, không biết chuyện gì đã xảy ra…”

May mắn? Hừ, phải nói là bất hạnh mới đúng. “Ta không sao, ta không muốn đi bệnh viện…”

“Không được, ngươi mất máu nhiều lắm, có thể bảo vệ thai nhi đã rất khó rồi, nếu như ngươi lo lắng về cơ thể của ngươi, không sao, bọn chúng không dám nói đâu!”

Đúng vậy… Ngươi uy hiếp còn ai dám trái lời!

Nhìn tóc hắn lộn xộn thành mảng, cằm cũng có chút râu, má hóp lại xanh xao, khóe mắt đỏ bừng, phía dưới còn quầng đen sâu thẳm, ta kinh ngạc, đối với một đồ chơi, có cần phải cố chấp đến thế không? Tuy rằng ta đang mang thai con ngươi, nhưng ngươi không cần phải đến mức này, ta mỉa mai cười!

Mà hắn có lẽ cũng không biết ta cố ý trượt chân, cơ thể ta chỉ đau một chút, còn thai nhi… đau xót thay …vẫn an toàn!!!

Nằm bệnh viện nửa tháng, ta cũng không chịu thêm được nữa! Không khí ở đây lúc nào cũng hanh hanh mùi thuốc khử trùng, lại thêm sự tĩnh mịch như chết chóc, còn có, ta sợ người khác phát hiện ra bí mật của ta, sợ họ thấy cơ thể dị dạng của ta.

Dù bọn họ bị Trình Hi uy hiếp cái gì cũng không biết, cái gì cũng không thấy, nhưng ta cảm nhận rất rõ ràng nhãn thần nghi hoặc của họ. Ta không thể tự lừa mình là không có chuyện gì.

Ta liên tục yêu cầu Trình Hi, cũng có thể nói là cầu xin hắn, Trình Hi cuối cùng cũng đáp ứng ta trở về nhà.

Thế nhưng tại nhà lúc nào cũng người giám sát ta, ngay cả ngủ cũng có người, chỉ trừ lúc Trình Hi cùng ta ngủ.

Vốn ta tin tưởng Trình Hi sẽ không biết ta cố ý ngã, nhưng nhìn thái độ của hắn, ta phải tự hỏi hắn có hay không đã biết, nên mới ngày đêm giám sát ta. Nhưng nhìn thần sắc của hắn lại không giống như đã biết, bởi vì tính cách của hắn rất bất hảo, khó chịu hay giận dữ là lập tức bộc lộ ra.

Ta càng lúc càng mơ hồ, ta phải biết rõ ràng, để còn tìm cơ hội làm sẩy thai lần nữa.

“Đây.. Ngươi có đúng hay không giận ta bị ngã…” Ta cắn môi, quyết định trực tiếp hỏi hắn! Hắn vừa nằm lên giường, đã nhanh chóng thiếp đi.

Hắn chậm rãi mở mắt, ta mới phát hiện khuôn mặt hắn không chỉ thanh tú, mà đôi mắt của hắn lại đặc biệt xinh đẹp, một sắc đen u ám như màn đêm. “Không có… Vì sao ngươi hỏi vậy? Hay là trong lòng ngươi có quỷ ?”

Tim ta đập như vỡ ra “Không, không có…”

“Vậy ngươi hỏi để làm gì?” Hắn thong thả nói, thần sắc càng lúc càng âm trầm, hắn vốn không hoài nghi ta, chỉ thuận miệng hỏi. Nhưng thái độ của ta càng lúc càng làm hắn nghỉ ngờ…

“Không phải, bởi vì, bởi vì ngươi thật lâu rồi không làm chuyện đó, ta nghĩ có đúng hay không…”

Ta đang nói gì… Tuy rằng không tìm được lý do, nhưng nói thế này cũng… quá kỳ lạ rồi.

Ai biết hắn lại tà mị cười, bò đến gần ta, hắn không áp lên bụng ta, mà từ trên cao che khuất toàn bộ cơ thể ta.

“Nguyên lai là bảo bối cơ khát rồi!” Hắn vừa nói vừa man mơn cổ ta.

Ta lập tức run rẩy, cơ thể ta đặc biệt nhạy cảm với hắn.

Hắn xuyên qua lớp quần áo, chạm vào da thịt non mền nơi bắp đùi, rồi cầm lấy phân thân của ta, thừa lúc ta mở miệng thở dốc thì tiến nhập vào, đầu lưỡi ma mị quét qua khoang miệng, chà xát vào nứu răng, như rắn mà trườn bò khắp nơi… Cơ thể ta rất nhanh đã phát nhiệt.. Tay hắn liền tục ma sát, những ngón tay thô cứng mềm nhẹ cứ thế ve vuốt phân thân ta… Đỉnh rồi chóp hạ, rồi xuống xuống dần, lúc lên lúc xuống, làm cơ thể ta càng lúc càng nóng… Ta cắn môi, bị áp nằm phía dưới không khác gì một nữ nhân, nhưng ta nhớ trước đây hắn đã từng nói, ta là ‘nữ nhân của hắn’, ta giật mình, ngẫm lại thai nhi trong cơ thể mình, có khác gì ‘nữ nhân’ đâu… Phân thân nhỏ bé bị hắn ma sát, lát sau đã xuất ra bạch dịch nóng bỏng. Nước mắt ta cũng theo đó, chầm chậm lăn dài…

“Khóc cái gì, không đùa ngươi nữa!” Hắn liếm nước mắt trên má ta, buông phân thân của ta ra.

Ta cắn môi, chính tại hắn mà nước mắt ta mới rơi.

Có vật gì cứng cứng đặt trên đùi ta, không cần nghĩ cũng biết là cái gì, má ta hồng lên, bụng đã tròn thế này, hắn còn muốn làm sao?

Khí tức của hắn càng lúc càng bất ổn, tay đặt trước ngực ta, sau đó chạm nhẹ vào mông ta. Ta run rẩy chờ đợi hắn tiến nhập, hắn vẫn chưa tiến nhập…

“Kẹp lại!” Hắn khép hai chân ta, khí quan nóng rực tiến vào giữa hai chân.

Nghe tiếng hắn thở dốc, ta không biết vì sao, hành động này, so với hắn trực tiếp thâm nhập còn khó chịu hơn rất nhiều lần! Đầu óc như sôi lên, ta choáng váng nằm yên mặc hắn.

Một lát sau hắn xuất ra, áp vào lưng ta nghỉ ngơi, ta ngỡ ngàng nhìn hắn, buộc miệng nói

“Kỳ thực.. Ngươi có thể đi tìm nữ nhân a!”

Hắn ngẩng đâu lên, ta mở to mắt, ánh mắt hắn…. thật kinh khủng! Ta không dám nói gì nữa, chờ phản ứng của hắn! Quả nhiên, hắn giơ tay lên, ta nhắm mắt lại, chờ hắn đánh, hắn lại khẽ nói.

“Lần sau, không cho phép ngươi nói lung tung nữa!” Lúc ta cho rằng hắn sẽ đánh ta, tay hắn lại đặt lên bụng ta, nhẹ nhàng vuốt ve. Ta nghĩ hắn rất thích đứa con này, nếu như người mang thai không phải là ta, ta sẽ cho rằng Trình Hi kỳ thực cũng không quá xấu, chỉ vì trong mắt ta, những người thích trẻ con đều không phải là người xấu. Nhưng Trình Hi, chỉ đơn giản vì đứa trẻ này sẽ chứng minh cho hắn, ta toàn bộ đều thuộc về hắn!

Trong lòng ta hiểu rõ, nhưng nhìn ánh mắt say mê hòa lẫn nhu tình của Trình Hi , ta vẫn cho rằng, hắn sẽ là một người cha rất tốt…

Ta không trả lời, để mình hắn độc thoại!

“… Hôm đó, ta thực sự hoảng sợ, khi biết tin ngươi bị ngã, thấy ngươi nằm trong bệnh viện…” Khí lực trên tay hắn nặng thêm, hắn nói rất khẽ, nhưng trong phòng tĩnh lặng, lời nói của hắn lại hết sức rõ ràng truyền bên tai ta.

Ta không quen nhìn Trình Hi như vậy, không thô bạo, không vũ nhục, vì ta biết tính cách mình mềm yếu, người khác đối với ta tốt một chút, ta liền vui vẻ. Đối với kẻ luôn làm tổn thương ta như Trình Hi, ta thật tình hận hắn… Nhưng nếu hắn không tiếp tục làm tổn thương ta, dù ta còn bị hắn giam cầm, ta sợ mình sẽ không còn đủ dũng khí chạy trốn nữa.

Ta không đáp lời hắn, ta hiện tại không biết nói gì!

“Ngươi, nghĩ ta rất xấu sao?” Thanh âm Trình Hi thì thầm bên tai.

Nếu như hắn không kề sát tai ta, ta đã không nghe được âm thanh khe khẽ nhè nhẹ ấy. Nhưng cự ly giữa hắn và ta rất sát nhau, đến mức hô hấp bình ổn của hắn ta cũng cảm nhận được…”Đúng, ta từ trước đến giờ chưa từng thấy ai xấu như ngươi…”

Ta thật tâm thật lòng nói ra. Hắn nghe xong, cúi đầu cười khẽ, âm thanh buồn bã nhẹ nhàng vang lên “Ta cũng không phải tội phạm, sát nhân gì.”

“Nhưng bọn họ không làm tổn thương ta!” Chỉ có ngươi, tất cả đều tại ngươi.

“…”

Hắn im lặng, ta muốn quay đầu lại nhìn vẻ mặt của hắn, nhưng hắn áp chặt lên cơ thể ta, sau đó hắn đắp chăn cho ta.

Hắn ôm ta rất chặt, bờ ngực rộng lớn làm ta cảm nhận nhịp đập trái tim hắn, ta không cảm thấy sợ, vì hôm nay hắn rất ôn hòa, nhu thuận vô cùng, sau lần ta bị ngã, thái độ hắn đối với ta thật dịu dàng.

Ta không ngủ được, nhưng cũng không thể nhúc nhích, vì hô hấp bình ổn của Trình Hi sát bên ta, ta không muốn đánh thức hắn.

Ngày thứ hai, ta không biết mình thiếp đi lúc nào, ngủ một giấc thật sâu. Trình Hi đã sớm thức dậy, khi ta vệ sinh cá nhân xong, hắn đã ngồi yên trên bàn đợi ta.

Hai người không nói gì, chỉ im lặng đối diện nhau.

Khi hắn dùng khăn lau khóe miệng, nhìn ta cười ‘Một lát theo ta ra ngoài.”

Ta bất ngờ, ta đã ở đây rất lâu, cũng muốn ra ngoài. Nhưng bụng ta giờ đã tròn lên rõ ràng, ta không thể để người khác trông thấy – một nam nhân mang thai a!

“Không, ta không muốn ra ngoài.” Ta lắc đầu.

Trình Hi không nói gì, cũng không tức giận, nhưng còn áp lực hơn trước rất nhiều.

Ta vùi đầu mà ăn, trong không khí bỗng nhiên truyền đến tiếng thở dài của Trình Hi, ta len lén quan sát hắn, nhìn khuôn mặt hắn vẫn vô cùng nhu hòa.

Khi ta ăn xong, ngẩng đầu lên, vẫn thấy Trình Hi đang ngồi đối diện, lặng lẽ quan sát ta, ta tưởng hắn đã ra ngoài rồi.

Vừa định rời đi về phòng, người đã bị hắn kéo, lôi ra ngoài, hắn mở cửa xe, đẩy ta vào trong. Ta bất ngờ, cũng không phản kháng, khi xe chạy đi, ta căng thẳng suy đoán ý định của hắn.

Chẳng lẽ hắn muốn vũ nhục ta.. Không, Trình Hi hiện tại sẽ không làm thế, chí ít hắn rất thích đứa trẻ mà ta đang mang.

Ra khỏi khu vực thành thị, ven đường càng lúc càng vắng, rồi ra hẳn ngoại ô, chẳng lẽ.. chẳng lẽ hắn muốn giết ta…. Cho nên mới kỳ quái như vậy! Ta vì suy nghĩ của mình mà run lên, không, nếu Trình Hi muốn, đâu cần phí sức như vậy!

Khi ta còn đang miên man suy nghĩ, xe đã dừng lại rồi… Đây là… nghĩa trang!

Trình Hi mở cửa đi ra ngoài, ta cũng xuống xe. Ngồi trên xe gần một tiếng đồng hồ, rất khó chịu… Không khí bên ngoài rất dễ chịu, cho dù là nghĩa trang, ta cũng không cảm thấy âm khí nặng nề, chỉ có mùi hương thanh nhẹ phảng phất xung quanh..

Trình Hi quay đầu nhìn ta “Qua đây!”

Thanh âm hắn vang lên trong không gian trơ trọi.

Ta tò mò lại gần hắn. Đứng cạnh bên hắn, ta nhìn khu mộ đối diện trước mắt, phía trên viết “Ái thê Niếp Nhã Khê chi mộ” Lạc khoản là của Trình Tuyên.

Trình Tuyên… Không phải là cha của Trình Hi sao!

Trình Hi chậm rãi quỳ xuống, từ trong áo khoát lấy ra một chiếc hộp gỗ! Ta nghĩ thầm, là nhẫn sao, lại thấy buồn cười vì suy nghĩ của chính mình.

Bên trong đương nhiên không phải nhẫn, nhưng ta cũng không nghĩ là giấy gấp hình _ một đóa hoa hồng được gấp bằng giấy rất cẩn thận, phơn phớt hồng.

Chính vì vậy, Trình Hi mới không mang hoa đến sao?!

“Mẹ…” Trình Hi nhẹ giọng gọi, hắn đặt hộp gỗ nhẹ nhàng trước mộ.

Trầm mặc hồi lâu, Trình Hi bỗng lấy tay che mặt..

… Ta bối rối nhìn hắn, hắn mang ta tới đây làm gì… Ta không bao giờ nghĩ hắn có thể khóc, mà lại là khóc trước mặt ta…

 

One thought on “Ác mộng – Chương 16

  1. Pingback: Ác Mộng _Điển Y | Vũ Điệp Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s