Ác mộng – Chương 15

Ác mộng – Chương 15

 

Hắn kéo thân thể ta đi, da thịt ta cảm thụ hơi lạnh từ mặt đất truyền đến. Ta giờ mới hiểu được, cơn thịnh nộ của hắn cường liệt đến mức nào. Thoạt nhìn có lẽ ẩn nhẫn thư thái, bên trong, lại giống như núi lửa cuồng liệt phong trào không ngừng.

“Tiện nhân… Ngươi này tiện nhân… Giết con ta…” Trên mặt đã sưng lên, người bị đánh cho mình đầy thương tích… Thế nhưng ta đã không cảm thấy đau rồi, chỉ là run rẩy không ngừng… Vì sao… Rõ ràng đã trốn thoát khỏi hắn rồi…

Khuôn mặt tràn đầy mị lực, tại mắt ta lại đúng ác mộng !… Khuôn mặt này, gây cho ta vô pháp phai mờ ác ý, ta bất tự giác sờ bụng….Nếu như không phải do hắn… Đồng môn của ta…Ác mộng của ta….

Vì sao ta lại gặp phải hắn, nước mắt của ta chảy không ngừng, mặc dù trước đây ta đã khóc không ít …

“Tiện nhân, ngươi cư nhiên lại dám giết con ta…” Cuồng bạo nắm đấm lại vung lên, chuẩn bị đánh ta, ta kinh sợ nhắm mắt lại.

“Không việc gì” Hắn đột nhiên nâng mặt ta lên, ta run run mở hé mắt, thấy mặt hắn ôn nhu tươi cười, lòng ta phát lạnh, hắn như vậy cười… chắc chắn không phải chuyện tốt !

“Không việc gì… Đứa trẻ này mất đi, còn có ngươi… Chỉ cần có ngươi… Còn có thể tiếp tục … Một ngày nào đó lại có một đứa trẻ khác!”

“Không… Ta là nam nhân… Không muốn… Ngươi đi tìm nữ nhân… Rất nhiều nữ nhân nguyện ý vì ngươi sinh con” Tuy rằng sợ nhưng ta vẫn nói ra, thân thể ta như vậy, ngươi vì sao còn muốn… Ta không muốn tái hiện cơn ác mộng này… Ta muốn thoạt ra… Vì sao lại như vậy…

“Ngươi đùa cái gì, trước mặt ta ngươi chính là nữ nhân…” Hắn kéo tóc ta, da đầu truyền đến một cơn thống khổ “…Ngươi là của ta, chỉ có ta không muốn, không có chuyện ngươi tự mình ly khai!”

“Ngươi thả ta… Van cầu ngươi, nghĩ tình trước đây ta với ngươi là đồng môn…” Ta cầu xin nhìn hắn.

“…” Hắn không trả lời, bắt đầu đem ta về hướng phòng ngủ, thấy giường ngủ rộng lớn xa hoa kia , ta hiểu sắp phát sinh chuyện gì, vô pháp khống chế tiếng hét chói tai…

“Ta không muốn ! Không muốn ! ” Ta không muốn bị một nam nhân đặt dưới thân, không muốn giống như nữ nhân mang thai! … Ta có một mong muốn rất nhỏ bé, đơn giản là lấy một người vợ ôn nhu, có một đứa con xinh xắn, thanh bình sống hết cuộc đời… “Buông ra… Ta không muốn sinh tạp chủng!”

“Chát” Hắn dùng toàn lực tát vào mặt ta. Mặt đã sưng đến không thể nói được rồi…

“Không phải do ngươi… Chỉ cần làm vài lần… Sinh hay không sinh không phải do ngươi quyết định… Đây là cách làm của nam nhân.” Liếm khuôn mặt đầy vết thương của ta, khuôn mặt tuấn mỹ kia, đối với nữ nhân vốn là vô cùng mị hoặc, trong mắt ta, lại là hận vĩnh viễn không muốn thấy…

Giãy giụa không thoát, ta bị ném lên giường, nhìn hắn tới gần, bắt đầu cởi quần áo, ta run rẩy từ trên giường chạy đến cửa phòng, cửa khóa rồi… Hắn cứ thế dùng ánh mắt châm chọc nhìn ta, thật không biết tự lượng sức mình…

Gục bên cửa, dùng nhãn thần tuyệt vọng nhìn thân thể toàn mỹ của hắn, sợ hãi tình trạng trước mắt, ta ngất đi…

………………………………….

Cảm giác thống khổ làm ta tỉnh dậy.

Hắn đang cưỡi trên cơ thể ta, toàn lực mà cưỡng ép ta.

Trong khi ta bất tỉnh, hắn vẫn kịch liệt giao hợp với ta, phía dưới đã ẩm ướt thành mảng, bắp đùi bị hắn kháp trụ đến tê dại.

Hắn rút ra khí quan, đem một chân của ta gác lên vai hắn, một chân hắn cầm lấy, mạnh mẽ đâm vào động huyệt phía trước của ta.

“A a… A” Ta rên rỉ gào khóc.

Hắn cuồng dã xuất ra trong ta, bạch trọc nóng bỏng tuôn trào không dứt.

“Không nên lãng phí!” Hắn như dã thú thỏa mản cười, hôn đôi môi đã khô cứng do gào khóc của ta.

Ngày cứ thế dài đằng đẵng mà trôi qua, ta không biết thời gian hiện tại như thế nào, cũng không biết bên ngoài ra sao, ta nghĩ ba mẹ vẫn đang tìm ta ở Anh… Tim ta không còn đau nữa, giờ ta mới thấm thía, cái gì gọi là tuyệt vọng đến mức vô vọng.

Đến sáng ngày hôm sau, thức ăn đưa đến cho ta, chỉ nhìn chúng, cảm giác buồn nôn đã choáng ngợp lấy ta.. Ta biết, điều này có nghĩa là gì, cảm giác này có nghĩa là gì. Mấy tháng sau, bụng ta bắt đầu tròn lên.

Trình Hi mỗi sáng lại ra ngoài, Trình gia dựa như đang hướng dẫn hắn cách kinh doanh, mà hắn còn đang học ở trường.

Trong nhà lúc nào cũng tối, cửa đóng chặt, chỉ có người giúp việc cùng quản gia quản giáo ta.

Ta cố gắng không nôn ra, ta không muốn bác sĩ nói tin khủng khiếp ấy cho Trình Hi nghe. Thế nhưng, cứ nửa tháng lại có một lần kiểm tra sức khỏe. Mà khoảng năm ngày nữa đã đến rồi.

Ta gắng gượng ăn, uống chút sữa.

Cầm khăn vào phòng tắm, ta nôn thốc nôn áo mọi thứ ra ngoài, cảm giác dị dạng như bóp nghẹt tim ta, ta ngẩng đầu nhìn qua cửa thông hơi, chỉ có trong phòng tắm… ta mới không bị giám sát… bị soi mói… bị quản thúc…. bị kiểm tra.

Ta cố nghĩ mọi phương pháp để sẩy thai, nhưng không có cách nào khả dĩ. Rất nhanh đã đến lúc kiểm tra sức khỏe.

Khi ta nhìn thấy nụ cười bừng sáng trên khuôn mặt Trình Hi, lòng ta nghẹn lại, môi cắn đến phát đau, Trình Hi giống như một ba ba tốt, hưng phấn sảng khoái mà cười to, lúc bác sĩ nói ra hai chữ ‘Chúc mừng’, hắn cư nhiên ngượng ngùng gật đầu. Nếu là bình thường, hắn đã khinh miệt lời nói xu nịnh của người khác đối với hắn rồi.

Trình Hi bế ta trở về, ta cứng ngắt nằm trong lòng hắn. Mà rất nhanh sau hắn đã nhận ra thái độ lãnh đạm của ta, hắn không cười nữa, im lặng bế ta về giường ngủ.

Ta nhắm mắt , một ý tưởng lại lóe lên, nếu như Trình gia biết một người nam nhân mang thai con Trình Hi, không biết sẽ làm gì? Tuy rằng cha Trình Hi đã thỏa hiệp với hắn, nhưng ta nghĩ, họ cũng không thể chấp nhận chuyện này, chỉ cần đợi đến lúc Trình Hi cũng cảm thấy mệt mỏi … Trình Hi chắc chắn không nói ra cơ thể bất thường của ta, khiến họ tin rằng ta chỉ là một nam nhân bình thường… Nếu họ biết… Mắt ta sáng lên… Trình gia, nếu họ không cứu ta, họ sẽ hủy diệt ta…

…………………….

Số lần bác sĩ đến càng lúc càng nhiều, có khi cứ cách ngày lại đến.

Mỗi ngày hai lần lại làm kiểm tra sức khỏe.

Ta mỗi lần khám đều cúi xuống, ta không dám ngẩng lên, ta không dám nhìn ánh mắt khinh miệt cùng nghi hoặc của người xung quanh… Bất luận ai ta cũng không dám nhìn, nhưng ta có thể cảm thấy, ánh mắt của người khác giành cho ta, không chỉ đơn thuần là khinh miệt, mà còn là ánh mắt giống như nhìn thấy quái vật…

Đúng vậy ! Quái vật…

Ta không dám làm sẩy thai lần nữa, bởi vì hắn sẽ làm lần nữa, lần nữa, cho đến khi ta sinh con cho hắn thì thôi. Chỉ có một điều may mắn, từ khi ta mang thai, dằn vặt của hắn ít đi rất nhiều, chỉ đơn giản là ở phía sau phát tiết một lần là buông tha ta.

Ban ngày ta rất ít khi nhìn thấy hắn, hắn phải đi học, tuy rằng hắn hay trốn, nhưng đó cũng là nơi hắn phải đi. Nhưng dù có đi học cả ngày, trưa hắn chắc chắn sẽ về nhà, dù từ nhà đến trường cũng mất gần nửa tiếng.

Bụng ngày một tròn lên, ta ngày một sợ hãi. Ta biết, ta đang chờ đợi cơ hội… Vạn nhất không được, ta sẽ quyên sinh cùng nghiệt chủng này luôn…

Rốt cuộc, cuối cùng, cũng có ngày cha Trình Hi xuất hiện…

Trình Hi đang ở dưới lầu nói chuyện với cha hắn.. Ta đi xuống cầu thang, nhìn vẻ mặt vừa bất đắc dĩ vừa khó chịu của hắn, ta biết, người đối diện với hắn, là người duy nhất có thể cứu ta.

Cha hắn còn rất phong độ, có loại khí chất áp nhân rất giống hắn. Cha Trình Hi từ bóng lưng của hắn nhìn thấy ta, y khẽ nhíu mày.

Trình Hi quay đầu lại, nhìn thấy ta từ cầu thang đi xuống, đứng lên kéo ta đi “Đi lên…”

“Không !” Ta đẩy hắn ra, đi đến trước mặt y.

“Ngươi làm gì? Đi lên ngay, người, đưa hắn đi.”

Vài người lập tức nắm lấy ta, ta mở miệng “Bác, nếu bác không muốn một thằng con trai mang thai dòng máu của Trình gia, hãy để cháu nói…”

Trong mắt Trình Hi truyền đến một tia hoảng loạn cùng điên cuồng, vội vã bịt miệng ta lại.

“Buông nó ra! Hi nhi!”

…………………….

“Nói, là chuyện gì?” Cha Trình Hi nhìn vào bụng ta.

“Không có gì… Cậu ấy chỉ béo lên thôi…”

“Không, không phải… Cháu là một người bất thường, một đứa dị dạng… Cháu bị hắn cưỡng bức mang thai…” Ta liều mạng vũ nhục chính mình, chỉ cần cha hắn cho rằng ta quá dơ bẩn, quá ghê tởm, không có tư cách mang thai cho hắn, thì tất cả… đều ổn rồi.

Không khí như đông cứng lại, ánh mắt Trình Hi sắt như dao nhìn ta, cha hắn vẫn yên lặng quan sát tất cả!

“Hi nhi.. Nói cho cha biết mọi chuyện!” Thanh âm trầm ổn lại toát lên sự uy nghiêm.

“… Không có chuyện gì để nói! Chuyện của con cha không cần phải bận tâm!” Trình Hi vẫn nhìn ta, lạnh lùng trả lời.

“Hỗn láo !” Cốc cafe trên bàn bị ném xuống đất, màu nước nâu chảy dài trên mặt đất, nhưng mảnh đồ xứ trắng nát vụn đi. “Mày, nói hết ra!” Cha Trình Hi hướng về phía ta, gào lên.

“Ngươi im cho ta!” Trình Hi tàn bạo quát lên.

Ta hít sâu một hơi, chậm rãi nói “… Cơ thể của cháu, có người nói là “Quái vật”, có người nói “Người lưỡng tính”, có người nói “Song tính nhân “… Trình Hi cùng cháu trước đây ở cùng một ký túc xá, hắn phát hiện ra cơ thể kỳ dị của cháu, hắn cường bạo cháu, chụp ảnh lại uy hiếp cháu! Sau đó cháu trốn khỏi trường học, nhưng Trình Hi lại đe dọa cháu, cháu phải trở về, tiếp tục học.. Rồi, ba mẹ cháu đưa cháu trở về Anh…”

Ta càng nói càng cúi thấp đầu, nhãn thần Trình Hi lạnh như băng nhìn ta.

“Hi nhi… Con càng ngày càng quá đáng rồi. Con nhìn xem con đang làm gì… Đến thứ này cũng có thể…” Cha Trình Hi mở miệng trách mắng hắn, tràn đầy miệt thị mà nhìn ta.

Trình Hi giận dữ gào lên”Chuyện của con không cần cha quản !!”

“Cha không quản ai, nhưng con nhìn bụng nó đi…”

“Bụng hắn làm sao? Là con của con, không phải của cha, cha quan tâm làm gì! Con tự mình giải quyết chuyện này.”

“Con … Con”Cha Trình Hi tức giận đến mức, cả nói cũng không nói được nữa.

“Nếu như cha đuổi hắn đi, hắn sẽ sung sướng mà rời đi, mang dòng máu của Trình gia chạy mất ! Nếu không, hắn làm sao lại vội vội vàng vàng gặp cha đến thế !” Trình Hi mỗi chữ như rít lên.

Một khoảng lặng, rồi cha Trình Hi nói tiếp “Kia mà cũng là dòng máu Trình Hi? Con không cần lo lắng! Phá đi! Con chơi cũng đủ rồi, chỉ cần xóa sạch mọi thứ là ổn thôi.”

Ta sung sướng nhìn cha hắn, Trình Hi đã mạnh mẽ đứng lên “Không, đó là con của con! Tuyệt đối không thể phá! Cha, nếu cha phá đi con của con,Trình gia chuẩn bị tuyệt hậu đi! Hoặc là cha tự mình sinh một đứa khác, dù sao cha cũng còn trẻ lắm!”

“Con nói cái gì!” Mắt như muốn phát hỏa, lại ổn định dần “… Con, lúc nào mới sửa được tính tình của mình… Thôi, nếu hắn sinh được một đứa trẻ khỏe mạnh, cha sẽ chấp nhận đó là dòng máu của Trình gia, nếu không, kể cả hắn, cha cũng không muốn nhìn thấy lần thứ hai…”

Cái gì… Y đang nói cái gì… Ta có nghe lầm không… Điên, điên hết rồi… Nói vậy khác nào ngầm đồng ý cho hành vi của Trình Hi?… “Bác… Bác thả cháu ra.. Cháu cầu xin bác…” Ta lao tới, nắm lấy vạt áo y, điên cuồng mà cầu xin y.

Y tựa hồ không nghĩ ta sẽ làm vậy, cũng không đẩy ta ra, nhưng Trình Hi đã đem ta tóm trở về.

“Ai.. Hi nhi từ nhỏ đến giờ.. muốn cái gì được cái đó.. Nhìn cậu cũng không phải là một đứa trẻ hư hỏng, cha mẹ có lẽ là có học thức… nhưng Hi nhi.. lại là con trai độc nhất của Trình gia…”

………………………….

Đúng vậy.. con trai độc nhất của Trình gia, muốn gì được nấy… Nhìn hắn, ta đã biết Trình gia này thối nát đến mức nào rồi.. Là ta ngu ngốc, là ta hão huyền, tự mình hại mình. Hành động của ta, lại làm Trình gia cũng đồng ý rồi…

Đợi đến lúc cha Trình Hi rời đi, đại sảnh chỉ còn ta và Trình Hi đứng, mẹ hắn đã sớm qua đời, cha vì công tác nên rất ít khi về nhà, chỉ biết đáp ứng mọi yêu cầu của hắn, để thay thế sự thiếu thốn trong gia đình. Tất cả điều đó, đã làm nên tính cách vừa ích kỷ vừa độc đoán của hắn ngày hôm nay.

“Ha ha… Ta đang lo không biết nói thế nào với cha! Mọi việc đều ổn rồi!”

Trình Hi sảng khoái cười lớn, điều không phải tà mị cười, mà là nụ cười sung sướng của một đứa trẻ được thõa mãn…

Bởi vì Trình gia đã ngầm đồng ý, thái độ của hắn ngày càng trắng trợn, bình thường ở nhà liên tục quát tháo, lúc thì “Cẩn thận một chút, đừng đụng vào con ta!” lúc thì “Uống thuốc cho ta, một người uống, hai người khỏe!” Khiến ta xấu hổ chết đi được…

2 thoughts on “Ác mộng – Chương 15

  1. Pingback: Ác Mộng _Điển Y | Vũ Điệp Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s