Ác mộng – Chương 14

Ác mộng – Chương 14

Nguyên lai đi học cũng là một loại giày vò…

Ta đem thân thể lùi về phía trước, tay Trình Hi đang trên lưng ta không ngừng vuốt ve.

“Cậu sao vậy?” Khải Ninh nhìn ta “Tai cũng đỏ bừng rồi, khó chịu sao?”

“Mình không sao” Khải Ninh vừa mở miệng hỏi thăm, người phía dưới đã đá ghế ta. Tuy rằng đại đa số thời gian hắn chỉ ngủ. Nhưng thời gian đi học của hắn cũng nhiều hơn trước.

………………………..

“Ngươi ăn hết cho ta!” Trình Hi chỉ thực hạp của ta.

Lần thứ hai trở lại trường, Trình Hi coi ta như sủng vật của hắn. Làm gì cũng phải hỏi ý hắn.

Nhìn thức ăn chồng chất, ta gian nan nuốt nước bọt.

“Cho ngươi ăn chứ không bắt ngươi uống thuốc độc, ngươi ăn hết cho ta. Người quá gầy, ôm không chút thoải mái.” Hắn xoay người. ” 15p sau nếu không ăn hết thì ta đút ngươi ăn.”

Chuyện gì động tới tay hắn cũng không yên! Ta nhìn thực hạp, cố gắng nuốt. Kết quả, càng cố càng khó ăn…

“Ngươi sao vậy?” Hắn ném sách trong tay , nâng cằm ta lên.

Ta vừa định mở miệng, kết quả thức ăn toàn bộ phun ra.

“Xin lỗi…” Ta nhìn Trình Hi nhíu mi, y phục cũng bị vấy bẩn. Ta run rẩy xin lỗi, tuy rằng gần đây tâm tình Trình Hi rất tốt, nhưng chỉ là tạm thời, tính cách của hắn vô cùng bất thường.

Hắn cởi áo ra, vứt xuống đất “Ngươi cố ý?”

“Không, không có” Ta lạc giọng hô lên.

“Hừ… Ngươi bị đau dạ dày sao? Mới ăn một chút, mặt đã trắng như người chết.”

“Không…”

“Thật khó coi, buổi chiều không đi học, theo ta ra ngoài!”

“Ta khó chịu! Hơn nữa chỗ ngươi đi không thích hợp với ta!” Thế giới của ta cùng thế giới của hắn trái ngược nhau hoàn toàn. Nhìn hắn vì câu trả lời của ta mà nhíu mi, ta vội vã nói “Thực sư… rất khó chịu”

Sau cùng, Trình Hi rốt cuộc cũng cho phép ta nghỉ ngơi tại ký túc xa.

Gần đây ăn uống rất khó, tuy rằng trước ta đã ăn ít, nhưng giờ đến ăn một chút cũng không muốn.

Nửa tháng sau, ta càng lúc càng rõ ràng đang có chuyện gì xảy ra. Thế nhưng cũng không biết là chuyện gì. Mà Trình Hi rõ ràng cũng bất thường. Điện thoại hắn liên tục vang lên, hơn nữa hắn mặc kệ lớp học mà thản nhiên nhấc máy trả lời.

Ngày hôm sau, điện thoại lại vang lên, thần sắc Trình Hi như muốn ngưng trọng, hắn hung hăng ném điện thoại đi.

“Mẹ nó, tử lão đầu. ” Trình Hi rít lên “Tao mà biết thằng khốn nào nói lung tung, lại không làm thịt hắn.”

Trình Hi liên tục hút thuốc, thỉnh thoảng khó chịu buông vài câu chửi.

Nhìn bộ dạng của hắn, ta yên lặng cố không làm phiền hắn.

“Chị… Chị về đi! … Đừng hỏi nữa, chị về đi, cha tức giận rồi… Ân, mặc kệ, thực sự, em không đùa chị, chị mau trở lại… Đừng, hôm nay lên đường luôn… Chị à…” Ta ngạc nhiên nghe Trình Hi van xin, hắn như đang làm nũng mà nói qua điện thoại.

“Ngày mai, ta phải về nhà, ngươi ngoan ngoãn ở lại trường.” Hắn vứt điện thoại, quay đầu nói với ta. Ta nhìn biểu tình nghiêm túc của hắn, nhẹ nhàng gật đầu.

Sáng hôm sau, xe Trình gia đến đoán hắn, ánh mắt hắn tối đen làm ta càng lúc càng sợ.

Mấy ngày sau, tin tức của Trình Hi hoàn toàn biến mất, đến vài ngày sau, ta gặp lại ba mẹ. Ta vừa đến gần, ba mẹ đã ôm ta vào lòng mà thì thào, “Ba… Mẹ…”

“Sỏa hài tử … Không có việc gì rồi…. Chúng ta đi Anh… Ba đã làm thủ tục, đi thôi.”

” Trình Hi…”

“Con đừng sợ, cha nó biết chuyện rồi, không để nó tiếp tục làm bậy đâu! Ba sẽ mang con đi, không để con chịu ủy khuất nữa. Con đừng sợ nữa…”

Hóa ra… Lời nói dối của ta cũng không tốt, hóa ra, lồng sắt của Trình Hi vẫn có thể bị phá vỡ. . Quyền thế của hắn đều từ gia tộc hắn cấp cho, chỉ cần Trình gia phản đối, hắn cũng không thể tiếp tục cường bạo ta…

Tất cả… sẽ kết thúc… giống như một cơn ác mộng. Thức dậy, sẽ không còn gây cho ta thống khổ triền mien cùng đau đớn sâu sắc…

Rất nhanh, chúng ta đã đến Anh. Mặc dù máy bay thực sự khó chịu, nhưng tim ta lại dâng lên một niềm vui không gì sánh được…

Ba mẹ tận lực không nhắc đến truyện cũ… Đợi cho tâm lý của ta ổn định hẳn… Chờ mọi thứ an ổn rồi, ta lại có thể đến trường.

Nhưng, bụng ta càng lúc càng tròn ra, ta lo lắng tự hỏi mình có bệnh gì không. Mà ánh mắt ba ba lại càng lúc khó hiểu.

” Tiểu Thụy, mẹ có chuyện muốn nói với con.” Ba vỗ vai ta, sau đó đi ra ngoài.

Chờ cho cửa đóng lại hoàn toàn, mẹ đã lại gần ta.

” Tiểu Thụy, thân thể con dạo này thế nào?” Mẹ cẩn thận xem xét thái độ nghi hoặc của ta, nhìn cơ thể ngày một béo lên của mình, ta gật đầu.

“Đây… kỳ thực… kỳ thực…”Mẹ bối rồi, ta lại khẩn trương nhìn mẹ, chẳng lẽ ta mắc bệnh gì sao? “Kỳ thực, Tiểu Thụy, con mang thai rồi…”

… Cái gì… Mang thai…

“Lúc đầu ba mẹ cũng cảm thấy có điểm kỳ lạ, sau, ba nói là con có thai rồi… Bụng con, đã rất rõ ràng… Chúng ta không thể giấu con nữa rồi. Ba con nói, con tuy rằng là nam tính, nhưng có tử cung tương đối hoàn thiện…”

“A…. A a…” Thanh âm ta gào lên vô vọng, ta không muốn nghe nữa.

” Tiểu Thụy, con bình tĩnh nghe mẹ nói.” Mẹ nắm lấy tay ta.

“Không… Không thể nào… Không thể…” Thanh âm ta ngày một nức nở “Mẹ ra ngoài đi, con muốn yên tĩnh…”

Ta co chặt cơ thể, nằm trên giường. Cúi đầu, không phải do ta béo lên, mà là… Trong đầu ta liên tục hiện ra hình ảnh phá thai. Ta nắm tay, điên cuồng tự đấm vào bụng mình, đến lúc không còn khí lực, bụng cũng đau đến trán đổ mồ hôi lạnh, cảm thụ máu đang ẩm ướt chảy xuống, ta mỉn cười nhắm mắt, thì thầm…

Phải giết chết sinh mệnh đang hình thành này !!!

Khắp nơi đều là màu trắng… Ta chết rồi sao?

” Tiểu Thụy, con tỉnh rồi…” Mẹ ngồi bên giường ta “Con kích động như thế, nên ba mẹ do dự rất lâu mới nói cho con, nếu ba mẹ không vào, ai….”

Tay ta di chuyển, sờ bụng mình…

“A a!!” Ta ngồi dậy, bụng vẫn tròn như trước.

” Tiểu Thụy! Tiểu Thụy!” Mẹ nhìn ta, khẩn trương hô lên, ngoài cửa, ba ba đang vào.

” Tiểu Thụy! Con bình tĩnh!”

Tay chân bị ba mẹ gắt gao đè lại, khí lực rất nhanh bị tiêu hao hết.

” Tiểu Thụy, không có việc gì đâu!” Ba lau nước mắt trên mặt ta “Con làm vậy rất nguy hiểm..”

“Con muốn giết nó.. giết nó… làm cho nó biến mất… Con không muốn…” Ta thất thần nói không ra tiếng.

“Con phải biết, Tiểu Thụy. Tuy rằng ba mẹ cũng rất ghét nó…”Đang nói bỗng nhiên dừng lại, ba ba nhìn thần sắc đang ngày một thống khổ của ta. Một lúc sau mới nói tiếp “Tiểu Thụy, con đừng làm bậy nữa, ba sẽ giúp con… Lần này sẽ không ai biết, chính ba sẽ phẫu thuật cho con.”

Một tuần sau…

Tại tầng cao nhất của bệnh viện, nghiệt chủng trong cơ thể ta đã biến mất hoàn toàn rồi!

Bởi vì lúc trước ta bị cường bạo, lại thêm chuyện phá thai, cơ thể mệt mỏi khiến ta mê man trên giường suốt hai tháng.

Sau đó, ta chuyển trường mới, ba ba biết ta không thích tiếp xúc với người khác, cố ý tìm cho ta khu vực gần Hoa Nhân xã để đi học.

Nhưng mà ta không thật không ngờ, lần thứ hai nhìn thấy Trình Hi!

Ta còn chưa kịp mở miệng, gáy đã truyền đến cảm giác đau đớn, cơ thể mất đi tri giác mà ngã xuống.

Đến lúc ta mở mắt, một tập ảnh quăng xuống trước mặt ta, là ảnh lúc ta còn “Béo”…

“Nói xem? Đây là cái gì…” Đã rất lâu rồi không gặp, nhãn thần hắn vẫn như trước, vừa áp nhân đến cực điểm, vừa mị hoặc vô cùng.

“…”

“Ta phái người đi tìm ngươi, kết quả ngươi lại xảy ra chuyện này…” Hắn thong thả tiến gần ta, bỏ khăn trong miệng ta ra.

“Ngươi có thể mang thai sao.. Ha ha ha… Thực sự là quá buồn cười !!!”

Mọi vật xung quanh đều quen thuộc, là nhà của hắn, ta trở về nước rồi.

“Mà buồn cười nhất là… Ngươi lại dám giết chết nó!”

Hắn tát ta một cái như trời giáng, ta ngỡ ngàng nhìn thần sắc cuồng loạn trong đôi mắt hắn, hắn chưa bao giờ lộ ra biểu tình khủng khiếp đến thế!

“Ngươi không biết sao, tuy rằng cha ta tức giận với ta, nhưng cha ta cũng biết rõ, ta là người thừa kế duy nhất… Cho nên, ta mặc dù ở nhà, nhất cử nhất động của ngươi ta đều biết, có trốn cũng không thoát khỏi ta! Cha ta tuy cố chấp, nhưng ta đã muốn cũng không thể làm gì được ! …”Hắn cười, nhếch mép, nụ cười tràn đầy vị đạo băng lãnh cùng tàn khốc. Ta run mình, sợ hãi muốn nhắm mắt lại.

Hắn lạnh lùng “Kết quả, cha ta khuất phục rồi, cái gì cũng không thay đổi, ngươi hiểu chưa? Cho nên, đứa con trong bụng của ngươi mang lại đây cho ta, nó là con ta, cũng là dòng máu của Trình gia… Ta chán ghét nam nhân thô cứng, càng ghét nữ nhân phiền phức, vì ngươi là sủng vật của ta, ta mới nguyện ý cho phép ngươi mang thai con ta.”

Ta có nghe lầm không! Ta run rẩy cúi mắt xuống, không dám nhìn hắn. Ta nghĩ ra một lý do, mặc dù nó quả thật rất vô lý “Không thể, cơ thể ta bất thường, mang thai sẽ dị dạng… Ba ba ta đã nghiên cứu, ADN của ta rất kì dị, sợ là mang thai sẽ chỉ sinh ra quái thai…. nên… ta… tuy rằng việc mang thai rất, rất, rất ngoài ý muốn. Nhưng ta không thể sinh nó ra.”

“Ta nói sinh được thì là sinh được… Sinh ra quái thai tỷ lệ rất nhỏ, hơn nữa con ta nhất định là một đứa trẻ ưu tú.”

“Ngươi điên, điên mất rồi…” Ta đẩy hắn, lao ra ngoài.

Cửa khóa rồi, ta điên cuồng đập cửa. Cho đến khi, hắn nắm lấy cổ tay ta…

One thought on “Ác mộng – Chương 14

  1. Pingback: Ác Mộng _Điển Y | Vũ Điệp Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s