Ác mộng – Chương 13

Ác mộng – Chương 13

“Ngươi thỏa mãn rồi chứ…” Ta ngẩng đầu nói.

“Nếu ngươi không tự ý chạy trốn, sẽ không gặp phải chuyện này…”Hắn kháp trụ cằm ta, mặt vô cùng đắc ý.

“Đến, ta xem thương thế của ngươi!” Hắn cầm lấy thuốc, đưa ta lên giường. Ta vô thần mặc kệ hắn, tim, đã đau đến mức không thể cảm thấy đau nữa rồi…

Vị đạo thanh thanh của thuốc chạm vào vết thương, thống khổ rất nhanh tràn ngập khắp thân thế. Ta nhắm mắt, trong đầu trống rỗng.

“Ta lúc nào đi học…” Ta hỏi hắn. Kỳ thực, ta không quan tâm đến chuyện này, chỉ là muốn nói gì đó, để đầu óc đừng suy nghĩ thêm bất cứ điều gì nữa.

“Lúc nào cũng được.”Tâm tình của hắn đang rất tốt “Bất quá, phải đợi vết thương lành đã!”

Hắn nhìn mặt ta, khó chịu nhíu mi”Xấu chết!”

Ta quay mặt đi, ta biết diện mạo ngươi tuấn mỹ rồi, bình thường ta đã không thể so với ngươi, nói gì là lúc này.

“Thế nào? Trách ta đánh ngươi thành như vậy sao… Ngươi nếu như không đâm ta, ta cũng không đánh ngươi đến mức này!” Hắn sờ vào vết thương đã được băng bó”Không nghĩ lá gan bảo bối lại lớn đến thế.”

Mấy ngày tiếp theo, mỗi ngày đều có bác sĩ đến kiểm tra, bôi thuốc, đưa ta thuốc khán sinh cùng thuốc giảm sưng.

Vết thương trên ngực hắn sắp khỏi hẳn, vết thương khắp cơ thể ta cũng lành.

Được đi học lần nữa khiến ta cảm thấy không ít thanh thản, mỗi ngày đều cùng hắn đối

mặt thực sự là một loại dày vò, tuy rằng ta bế quan không nhìn đến hắn, Trình Hi vẫn có thể thoải mái hành động, làm liên tục không chán, ta cũng tự thấy bội phục hắn.

Mỗi ngày đều ‘vân vũ’ điên cuồng, thắt lưng ta đau đến run rẩy, tắm xong chỉ có thống khổ hòa tủi nhục.

…………………….

Ngồi trong xe đến trường, ta khe khẽ giãy dụa, động huyệt vừa tê dại vừa ngứa ngáy, nhất định chảy máu rồi, gần đây Trình Hi liên tục dằn vặt động huyệt phía sau này, cho dù có dùng thuốc bôi trơn, thì xích thốn cự đại của hắn xuyên xỏ cũng đau muốn nát ra, lại thêm hắn như lang sói mà cường bạo ta, không quan tâm cảm thụ của ta, làm ta cảm giác như chịu thụ hình.

“Khó chịu sao?”Hắn thờ ơ hỏi.

Nhớ đến tối qua ta dưới thân hắn ngất lên ngất xuống, liên tục cầu xin, ta im lặng không đáp.

Thân thể ta bỗng nhiên nghiêng dần, đã bị hắn ôm vào trong lòng, giãy dụa chỉ càng làm hắn ôm chặt hơn, thế nhưng, cơ thế ta cũng dễ chịu hơn. Trình Hi từ trước giờ vẫn như vậy, muốn làm gì sẽ làm đó, không quan tâm đến cảm thụ người khác, cho nên, ta cũng mặc kệ hắn, tùy hắn giàn xếp.

Xuyên qua lớp kính màu đen của xe, cảnh sắc bên ngoài càng ngày càng quen thuộc, gần đến trường rồi.

Tốc độ của xe bắt đầu chậm dần.

Qua làn kính mờ đục, ta đã thấy bóng dáng học trò đang qua đường, ta giãy dụa từ trên đùi hắn, nếu bị người khác thấy, ta cũng còn mặt mũi nào để đi học nữa.

“Buông… Tới rồi…”

“Gấp cái gì…”Hắn gõ gõ kính xe “Đây là thủy tinh đặc thù, bên ngoài không thể nhìn vào.”

Ta biết, nhưng ta vẫn không muốn. Mà đối với Trình Hi, dù là làm bằng kính trong suốt, hắn căn bản cũng không quan tâm.

Nhân sinh thật sự không công bằng, có một Ngô Thụy ta vừa tự ti, yếu nhược, như con chuột chuỗi trốn nơi tối tăm không ánh sáng, cũng có một người như Trình Hi, cao cao tại thượng, kiêu ngạo bá đạo vô cùng.

Trình Hi bế ta về ký túc xa, xấu hổ và giận dữ khiến ta vô pháp giãy dụa, chỉ có thể vùi mặt vào ngực hắn, hy vọng mình biến mất cho xong, may là lúc đó là giờ vào lớp, ký túc xá hết sức vắng vẻ.

Tới ký túc xá, hắn cũng không buông ta ra, mặc tài xế đi theo thu xếp giường đệm, chỉ lát sau, hành lý cũng đồ đạc đã được sắp xếp ổn thỏa, cả bụi bẩn cũng được lau dọn sạch sẽ.

“Ngươi đi được rồi!” Trình Hi nhẹ giọng nói.

Tài xế gật đầu “Vâng, thiếu gia.”

“Thế nào?” Hắn bế ta lên giường, hỏi thấp giọng.

Cái gì thế nào? Ta nghi hoặc nhìn hắn, nhưng lại không dám hỏi lại. Nhưng hắn đã nhìn ra nghi vấn trong mắt ta.

“Ta đối với ngươi không tệ! Cảm thấy vinh hạnh không…” Hắn trịch trượng hỏi ta.

Nếu như khuất nhục của ta để đổi lấy ‘ vinh hạnh ‘ của ngươi, ta thật sự không biết ngươi cuồng loạn đến mức nào rồi. Ta đứng lên chỉnh lại hành lý, lấy ra đồng phục, có điểm hơi ẩm ướt rồi.

Cầm y phục, ta mặc kệ Trình Hi, đi vào phòng tắm.

“Làm cái gì?” Hắn kéo áo ta.

“Giặt quần áo!” Ta ngắn gọn trả lời.

Hắn vứt y phục của ta ra cửa sổ, trầm giọng “Lãng phí thời gian, nếu giặt quần áo thì thà cùng ta lên giường!”

Ta nhìn y phục rơi xuống, không muốn cùng hắn tranh cãi, dưới lầu có cây cối, muốn lấy, chỉ cần xuống dưới tìm một chút là được.

“Ngươi làm gì!” Hắn kéo tay ta.

“Y phục ngươi ném đi, ta muốn xem nó rơi ở đâu, lát nữa xuống nhặt.”

“Ngươi cố ý làm trái ý ta đúng không? Ta sẽ mua y phục cho ngươi! Nếu như ngươi ra khỏi cửa một bước, ta sẽ xé nát toàn bộ quần áo của ngươi!”

Hắn gào lên, ta hoảng sợ, không hiểu hắn vì cái gì tức giận , nhưng ta biết hắn không đùa, vì vậy, ta chỉ câm lặng lùi sâu vào trong giường, cắn môi nhìn hắn.

“Ngày mai ta chuyển sang lớp ngươi” Trình Hi ngồi cạnh ta thì thầm.

“…” Ngay cả đi học cùng phải nhìn ngươi sao.

“Đi ăn thôi.” Trình Hi cởi áo khoác, ném xuống sàng.” Quên đi, hiện tại nghỉ ngơi trước đã…”

“Ngây ra đó làm gì… Đến đây a!”

“Ân… Mặc vào cũng không tệ.” Mắt hắn như có lửa âm trầm quan sát ta, ta bối rối xoay người.

Trên giường có rất nhiều y phục mới. Hắn uy hiếp ta phải mặt từng bộ cho hắn xem. Lăn qua lăn lại cả tiếng đồng hồ, người ta cũng đầy mồ hôi… Hắn mới thỏa mãn buông tha ta.

“Vết thương đã lành rồi! Thật muốn lần nữa in dấu trên lưng ngươi!” Hắn lẩm bẩm.

Lưng ta vì lời hắn nói mà tự giác run rẩy. Khi ta quay lại, hắn lại ôn hòa cười cười nhìn ta. Ngày hôm nay tâm tình hắn rất tốt, ta theo bản năng mà tránh hắn, hắn cũng không tức giận. Hơn nữa, cũng không làm chuyện kia.

Hắn rất thản nhiên nằm trên giường ta, xốc chăn ra nằm sát vào ta.

Vừa tiến vào, tay hắn đã giữ chặt lấy ta, khiến ta không cách gì tách ra được. Tay hắn chầm chậm thâm nhập vào lớp quần áo mỏng manh.

“Đừng cử động, nếu như ngươi muốn ngủ một mạch đến sáng mai!” Hắn thì thầm khe khẽ bên tai ta.

Nghe hắn nói, áp lực trên ngươi ta cũng tiêu tán không ít, hắn quả thật chỉ đùa bỡn cơ thể ta, chứ không tiến vào.

“Ngươi, giờ đã hoàn toàn là của ta rồi!” Hắn mê mẩn cười.

Ta tượng như bị điểm tử huyệt, tâm càng lúc càng lạnh. Khó trách hắn cao hứng đến thế, ba mẹ ta cũng không còn, nhà ta cũng mất. Ta còn có thể làm gì? Giống như hắn nói, trở thành người của hắn? Ta giống như trong hầm băng, toàn thân lạnh giá…

Không biết thế nào lại thiếp đi. Ngày thứ hai, ta mệt mỏi cùng hắn đến lớp. Nữ sinh ven đường nhìn Trình Hi không chớp, mà Trình Hi cũng như đã quen, không quan tâm, tiêu sái mà đi…

Thầy giáo đối với sự vắng mặt của ta chỉ nói với lớp nhà ta có việc, cần phải nghỉ học một thời gian, mà hiện tại ta đến lớp, Khải Ninh đã ôn hòa cười với ta. Tuy rằng nụ cười của hắn vừa nhìn thấy Trình Hi thì đã cứng ngắt lại rồi.

Các nữ sinh như phát cuồng, thi nhau hò hét.

………………

“Thầy, em cùng Ngô Thụy là bạn tốt!” Trình Hi ngọt ngào cười, Khải Ninh trừng mắt với hắn “Cho nên, hy vọng thầy có thể cho em cùng cậu ấy ngồi cạnh nhau.”

“Thầy, em và Ngô Thụy ngồi cùng nhau thảo luận học tập rất tốt, xin đừng đổi chỗ của em.”

“…”Thầy giáo không ngờ gặp phải cảnh này, khó xử nhìn Trình Hi cùng Khải Ninh. Mà các học sinh khác cũng hiếu kỳ nhìn ta, chuyện lần nữa đã làm ta ‘nổi tiếng’ (tai tiếng) không ít rồi.

“Đây…” Khải Ninh là học sinh ưu tú từ trước đến nay, Trình Hi lại là học sinh quyền thế bậc nhất, thầy giáo đành nói”Như vậy đi, Trình Hi ngồi phía sau Ngô Thụy được không? Cũng giống như ngồi cạnh…”

Trình Hi biến sắc, xem chừng đã muốn bộc phát, ta sợ hãi kéo áo hắn, dùng ánh mắt cầu xin nhìn hắn.

Hắn hừ lạnh, không nhìn thầy giáo, đi thẳng đến chỗ phía sau, mà người ngồi chỗ kia lập tức nhường chỗ cho hắn, ta thở phào nhẹ nhõm… Khải Ninh dịu dàng kéo ghế cho ta, mặt Trình Hi càng lúc càng âm trầm…

 

 

One thought on “Ác mộng – Chương 13

  1. Pingback: Ác Mộng _Điển Y | Vũ Điệp Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s