Ác mộng – Chương 9

Ác mộng – Chương 9

 

Ta cố giãy dụa.

Có vật gì đặt giữa hai chân ta, ta nuốt nước bọt, đau đớn như lũ truyền khắp cơ thể ta.

“A a…”Mặc dù ta đã trải qua cảm giác này, nhưng thống khổ vẫn mãnh liệt vô cùng.

Bạch dịch tràn ra, ngập khắp huyệt động, cảm giác cực kỳ khó chịu, ta chỉ có thể im lặng cam chịu tất cả…

“A, đúng rồi…Ngươi hôm nay thật xuất sắc, ta phải thưởng cho ngươi rồi!” Hắn lấy ra một cái hộp được chạm trổ tinh xảo.

“Ta vốn không định dùng nó sớm thế…Bất quá…”Hắn mở hộp ra, một vật gì to cỡ cánh tay trẻ con hiện ra trước mắt ta, vật kia, giống như là… Ta cắn răng nhìn hắn, hắn cười nhạt.

“Phía trước rất khó chịu đúng không, đáng tiếc ta lại không thể cùng lúc thỏa mãn ngươi rồi… Đành phải nhờ vật này thôi…”Nói xong, hắn đặt vật kia vào hạ bộ phía trước, ta run người, huyệt động đã bị phân thân hắn xuyên đến tan nát, hắn còn muốn làm gì…

“A a…” Hoa huyệt mỏng manh bị xuyên qua. Phía trước là dị vật, phía sau là phân thân cự đại, làm ta đau đến mức không gì diễn tả nổi…

Vật băng lãnh kia càng lúc càng tiến sâu, không ngừng dằn vặt ta.

“Chặt quá!”Hắn rít lên, động tác càng lúc càng thô bạo, ta mở to hai mắt, gục trên giường, cảm giác khoang bụng giống như đang bị vật gì càn phá bên trong.

“A A …. a….a”Ta gào lên.

Hắn tàn nhẫn đem vật kia tiến nhập sâu vào, mồ hôi lạnh ướt đẫm người ta, tràn cả vào mắt ta.

“Sảng lắm sao?…Muốn gọi người đến tham quan à?”

Nghe hắn nói, ta gắng gượng kiềm nén âm thanh đau đớn. Không nhìn thấy khóe miệng hắn đang nhếch lên.

Ta còn chưa kịp chuẩn bị, hắn đã đem phân thân cứng như thép thâm nhập thật sâu, còn dùng tay đâm dị vật kia vào hoa huyệt của ta, càng lúc càng thống khổ, động tác hắn vô cùng thô bạo, như muốn đâm nát cơ thể ta.

Lúc này, ta mới biết, thịnh nộ của hắn vô cùng đáng sợ, việc ta tìm điện thoại đã chọc điên hắn rồi… Đúng vậy, hắn coi mình là trung tâm của mọi vật, muốn cái gì được cái đó, không thích cái gì, cái đó sẽ biến mất, tính cách lại vô cùng bạo ngược, hỉ nộ bất thường…Ta làm sao có thể để bản thân mình bị hắn dằn vặt trong tay, sẽ phát điên mất… Bản chất hắn chính là điên loạn và ích kỷ…

“Thích không?… Muốn thoát khỏi ta sao?…Ngươi là người của ta, vĩnh viễn đừng nghĩ trốn khỏi ta… Ta có thể dưỡng ngươi cả đời…Đem ngươi nhốt tại nhà… Không bao giờ thả ra..” Hắn cuồng loạn nói, ta không biết hắn vì đùa vui mà nói, hay là thật tâm, nhưng ta biết, hắn có đủ năng lực làm chuyện đó…Hắn vừa làm ta kinh sợ, vừa làm ta thêm quyết tâm…Không thể không thoát khỏi hắn..Hắn chắc chắn sẽ không buông tha ta! Chờ hắn chán ta rồi, ta chỉ sợ cũng không toàn mạng…

Khi ta tỉnh lại, hắn đã đi, qua chuyện ngày hôm qua, ta cũng không hiểu mình sẽ đối mặt với hắn bằng cách gì, ta lấy khăn giấy, xốc chăn lên, lau sạch những vết nhớp nháp trên người, đến khi dưới đất xuất hiện một núi giấy ăn nho nhỏ, hạ bộ ẩm ướt mới sạch sẽ hơn một chút.

Trên giường đặt một vật màu xanh, mặt trên có một tấm card nhỏ, viết : tặng sủng vật của ta! …Ta mở ra, là một chiếc điện thoại di động. Cũng là vật ta đang cần. Mở màn hình, chỉ thấy số của Trình Hi…Ta định ném nó xuống, lại dừng tay, ta rút điện thoại đã bị vỡ của mình ra, thay sim của ta vào điện thoại mới, còn cái sim kia, ta vứt ra ngoài cửa sổ.

Ta khó khăn ngồi dậy, mặc y phục, rồi lấy hết tiền bạc cùng thẻ tài khoản, đi ra ngoài, làm như đang đi học. Dọc đường đi, thân thể đau kinh khủng, nhưng ta biết ta không thể dừng lại.

Ngồi trên xe lửa, ta không biết mình định đi đâu, tuy rằng vé vẫn trong tay ta. Ta chỉ tùy tiện mua vé chạy lúc sớm nhất, mà không biết đã đi rất xa trường học rồi, ngực vừa sợ hãi vừa căng thẳng.

Nhưng lòng ta lại cảm thấy an tâm, hắn không có ở đây, ta yên tâm nhắm mắt lại, ngủ một giấc, tận đến lúc xe dừng lại.

Địa điểm xa lạ, kiến trúc xa lạ, tất cả đều xa lạ, ta thấy có chút hoảng hốt, nhưng cảm giác giải thoát cũng bừng lên mạnh mẽ. Không có Trình Hi, dù bây giờ bí mật ta bị lộ ra , ta cũng không còn ở trường nữa.

Ta ngồi trên ghế, lấy ra điện thoại, dù ta không muốn nợ bất cứ vật gì của hắn, nhưng giờ ta thật sự không đủ tiền.

Ta khởi động máy, nhìn số ba ba, ta cắn môi do dự, rồi mới ấn nút gọi…

Có chuỗi tít dài đằng đẵng, ta chờ đợi… sau cùng, âm thanh quen thuộc lại vang lên!

“Uy… Tiểu Thụy sao?”

Giọng nữ thanh thanh… là mẹ!

“Mẹ…”Ta cúi đầu nói nhỏ.

“Có chuyện gì à? Tiểu Thụy… Con ốm sao?”

“Mẹ, ba đâu ạ?”

“Ba con đang trong bệnh viện, nói chuyện với mẹ đi! Con làm sao vậy?”Thanh âm của mẹ vẫn như cũ mà ôn hòa bên tai ta, nhưng vẫn có chút xa cách. Ta không còn thời gian mà do dự nữa, đành cố lấy dũng khí, khẽ nói “…Con không đi học…Có chuyện..”

“Cái gì… Mẹ nghe không rõ..”Thanh âm càng lúc càng nhỏ lại, thiên a, điện thoại mới nên chưa nạp pin.”Mẹ, sắp hết pin rồi, chờ con gọi lại sau…”

Ta vội vàng từ biệt, rồi đi đến buồng điện thoại công cộng, đáng tiếc, đều có người sử dụng rồi, thôi, ta sẽ nói với ba mẹ chuyện này sau.

Tiếp theo, ta đến ngân hàng, rút hết tiền trong tài khoản, may mắn là ba mẹ cũng cho ta không ít tiền.

Ta hỏi vài người qua đường, mới biết đây là thị trấn Bách Diệp, rất xa nhà ta. Về phần xa đến mức nào, ta chưa bao giờ đi xa đến thế, nên cũng không biết .Ta ăn vạ vật trong một quán nào đó, vừa ăn vừa nghĩ, phải tìm chỗ ở tạm, còn phải tìm việc nữa, tiền dù nhiều cũng không đủ cho ta sinh hoạt lâu dài được.

Tuy trời còn sớm, nhưng ta vẫn không tìm được phòng trọ. Ta mệt mỏi ném hành lý xuống, đau đớn lại kéo đén, hai chân run rẩy như muốn ngã, thật sự khó chịu vô cùng.

……………………

“Cảm ơn…Cảm ơn..”Ta liên tục cảm tạ chủ trọ. Nếu như không tìm được chỗ trọ, ta phải ra ngoài đường ngủ rồi. Ta không quen đường phố ở đây, lại là vị thanh niên nên không thể ở khách sạn. Mà phòng trọ ta lại không biết ở đâu. Mãi mới tìm được một phòng trọ nhỏ, nhưng đông khách mất rồi.

Có lẽ trời không phụ lòng người, chủ trọ thấy vậy liền giới thiệu ta đến tá túc tạm ở nhà một đôi vợ chồng già gần đó, sau, ta mới biết nhà của họ còn trống một phòng, ta xin ở lại, họ liền rất vui vẻ đáp ứng.

Phòng không lớn, sát vách phòng đôi vợ chồng tốt bụng cho ta ở nhờ.

Ta nằm trên giường, mệt mỏi cả ngày làm ta ngủ một giấc thật thư thái… Ta quả thật rất may mắn, gặp được người tốt, cả chăn đệm họ cũng cho ta mượn dùng.

Đôi vợ chồng già tốt bụng cho rằng ta vì giận dỗi mà trốn nhà đi, nói ta đừng giận nữa, trở về nhà đi. Ta lắc đầu nói ba mẹ ta ly hôn rồi, không ai quan tâm đến ta.. Nhưng trong đầu thì liên tục nói thầm, ba mẹ, con xin lỗi…

Sau đó họ nhìn ta bằng ánh mắt thương tiếc, càng làm ta thấy tội lỗi vì đã nói dối.

Ở nhà ta chưa làm việc gì vất vả, hiện tại mọi việc đều phải tự mình thu xếp, ăn uống đều phải tự nấu nướng. Lại nói chuyện tìm việc làm, ta không có bằng cấp, chưa là vị thành niên, cũng không có quan hệ, tìm việc vô cùng khó khăn. Cho nên, đến đây vài ngày rồi, ta vẫn rảnh rỗi vô cùng.

” Tiểu Thụy, nãi nãi mua nhiều thức ăn lắm, đến ăn cùng đi.”

“…Nhưng… Thôi, con..”Ta cũng ăn nhờ cơm của họ vài ngày rồi, thật sự rất ngại.

“Dù sao vợ chồng nãi cũng ăn không hết, con cùng ăn đi!” Họ nhìn ta cười rất ôn hòa, nếu như ta cũng có ông bà, có lẽ họ cũng sẽ dịu dàng mà nhìn ta như vậy, đáng tiếc, ông bà ta đều đã qua đời.

Ta cúi đầu nói khẽ”Con cảm ơn.” Rồi ngồi vào bàn ăn.

Con của họ đã ra ngoài ở riêng, cả căn nhà chỉ còn mình phu phụ họ ở, hết sức cô đơn.

Nghĩ tới đây, ta lại nhớ tới ba mẹ ở Anh, tuy rằng gia đình ta không gần gũi lắm, thế nhưng… Mấy ngày nay ta vẫn chưa liên lạc với ba mẹ…Lát nữa ra ngoài, tìm mua đồ sạc điện thoại vậy.

Cơm nước xong, ta dọn dẹp bàn ăn, rồi ra ngoài mua báo với sạc điện thoại.

Ta trở về giường đọc báo, thứ nhất, ta muốn đọc thông tin tuyển dụng để tìm việc, thứ hai, xem bí mật của ta… có bị Trình Hi đưa ra ngoài không.

Tới buổi chiều, điện thoại cũng đủ pin, ta mở ra, hộp thư đã đầy rồi, đều là ba mẹ ta gửi đến, theo nội dung tin nhắn, ta biết họ đã liên lạc với nhà trường rồi.

Đang kiểm tra tin nhắn, điện thoại ta đã run lên “Tiểu Thụy, Tiểu Thụy phải không?” Là ba ba….

“Ba..” Ta nhỏ giọng.

“Sao con không ở trường, có chuyện gì vậy? Con đang ở đâu?… Ba và mẹ tìm con mấy ngày nay rồi!.. Ba kiểm tra mã điện thoại , biết là con đang ở thị trấn Bách Diệp, nhưng mà không biết chỗ cụ thể..”Thanh âm của ba tràn ngập lo lắng.

Ba về nước rồi… Hơn nữa… Còn đang ở rất gần ta…

“…Con… con..”Ta không biết nói thế nào, chuyện Trình Hi, chuyện bí mật của ta bị hắn… bị hắn….

“Nói mau, con đang ở đâu? Ba đến ngay! Tiểu Thụy, con có biết mấy ngày nay mọi người rất lo lắng không? Còn có bạn học của con cũng đang tìm con…”

“Chờ một chút, ba ba, ba nói cái gì bạn học…”Ta giật mình.

“Đúng vậy, tên là Trình Hi, hiệu trưởng đã cùng ba nói rồi, con vì không muốn ở chung phòng với nó nên bỏ đi? Trình Hi cũng tự trách mình rất nhiều rồi,… Nó còn đang tìm con…”

… Trình Hi…”Ba, hắn hiện tại đang ở đâu?”

“Ngay bên cạnh ba a…”

Tích tích… Ta cụp máy! Hắn, hắn dám.. Nếu như ta nói ra nơi đang ở, hắn chắc chắn sẽ tìm đến! Ta rùng mình… Nhìn điện thoại, sớm biết thế ta đã không dùng.. Có thể tra ra địa chỉ của ta… Ta thật ngốc mà.

Làm sao bây giờ, ta không thể liên lạc với ba mẹ rồi, à không, ta còn có điện thoại của Khải Ninh.

Ta gọi Khải Ninh, hóa ra Khải Ninh cũng đang ở chỗ này. Ta bảo hắn đừng nói với ai, sau đó, bảo hắn tìm cách tách ba và Trình Hi ra, buổi tối lúc 8h ta sẽ gặp hắn, hắn phải luôn miệng nói không có ai bên cạnh, ta mới yên tâm liên lạc với hắn.

8h tối, ta tới buồng điện thoại, qua cuộc gọi chiều nay, ta cũng không dám dùng máy nữa.

“Uy, ba…”

” Tiểu Thụy, rốt cuộc là có truyện gì?” Ba nghi hoặc hỏi.

“…Ba, đừng ở cạnh Trình Hi.. Hắn… Nói chung là tránh xa hắn ra!” Ta kiên định.

“Thụy, Trình Hi không có ý gì đâu… Con hiện tại đang ở đâu?” Ba lo lắng.

“Ba ba, Trình Hi không có ở cạnh ba đúng không? “Phải xác định rõ ràng đã.

“Ân”Điện thoại truyền đến âm thanh của ba ba” Tiểu Thụy, con làm sao vậy…”

Chuyện đã tới mức này, ta không thể giấu nữa”Ba ba, ba ba bình tĩnh nghe con nói, Trình Hi biết bí mật của con… Hơn nữa, hắn còn có ảnh chụp…”Ta chỉ có thể đem chuyện Trình Hi uy hiếp ta ra nói, vì chuyện hắn cùng ta… ta không thể nói ra…

Một khoảng lặng vang lên, ba ba nhất định chưa biết điều này.

“Ba, nghe con nói, gia đình Trình Hi rất có quyền thế… Cho nên, ba đừng đi tìm hắn, nếu không hắn đem ảnh.. ảnh của con.. Ba ba coi như không biết, làm như không muốn tìm con nữa, tạm thời đừng lo cho con… Chờ một thời gian nữa, con sẽ liên lạc với ba mẹ.” Hóa ra, ta còn có thể bình tĩnh đến vậy.

Lại một khoảng lặng… Ta biết, ta đã làm ba mẹ lo lắng vô cùng.

 

One thought on “Ác mộng – Chương 9

  1. Pingback: Ác Mộng _Điển Y | Vũ Điệp Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s