Ác mộng – Chương 8

 

Ác mộng – Chương 8

“Đang nghĩ cái gì! Khải Ninh ~~” Các nữ sinh quả thật thất thường, tất cả đều chú ý đến Lưu Khải Ninh, hoàn toàn quên rằng ngày hôm qua hắn vừa quát tháo với các nàng.

” Khải Ninh! Ngươi không thích Trình Hi a ~~~”

“… Cũng phải thôi ~~~ Khải Ninh tuấn mỹ với Trình Hi tà mị tựa như hoàng tử với ma vương.. Oa ~~ càng nghĩ càng thấy đúng ~~”

“Đúng vậy…”Không biết ai vừa nói, các nữ sinh cũng lập tức phụ họa.

Lần đầu tiên tiếng chuông vào lớp đối với ta lại êm tai đến thế , các nữ sinh lập tức tản ra.

Ta cùng Khải Ninh đồng loạt thở phào, tuy rằng, khuôn mặt hắn đối các nàng vẫn vô cùng dễ chịu.

Được nửa tiết, ta mệt mỏi hơi duỗi người… khẽ động thân thể, đã thấy phía dưới có cái gì chảy ra, thứ đang chảy ra dĩ nhiên vô cùng ô uế. Bộ phận dị thường của ta đã ẩm ướt rồi…Thật sự rất muốn tắm… Ta đã chờ dịch thể kia chảy hết mới mặc quần áo vào, hóa ra vẫn còn, lần sau phải dùng tay lấy ra mới được, ta cắn môi.

“Sao vậy? Khó chịu ư?” Khải Ninh nhẹ giọng hỏi ta, lẽ nào hắn đang nhìn ta sao… Ta mỉn cười, làm sao có thể a!

Nhìn giáo sư đang quay mặt lên bảng viết bài, ta nhỏ giọng trả lời “Không sao!”

Đợi hết tiết, ta lập tức lao vào toilet dưới tầng, bởi vì toilet tầng trên đã đông người rồi.

Ta khóa cửa lại, lấy ra khăn tay, đưa xuống hạ thân lau sạch sẽ. Ta cắn môi đưa ngón tay vào để rửa sạch, chỉ chốc lát, bạch dịch liền chảy ra, mặc dù không nhiều, cũng đủ làm ta thấy ghê tởm. Ta cẩn thận đem mọi thứ dọn sạch, mới trở về lớp học.

“Uy… Ba ba ạ?” Ta cầm điện thoại công cộng.

” Tiểu Thụy sao?”

“Ân..”Nghe thanh âm quen thuộc bên tai, ta không khỏi cảm thấy bi thương “Điện thoại… Điện thoại con hỏng rồi…Ân, chờ con mua cái mới sẽ liên lạc với ba ba ba sau.”

“Sao vậy, Tiểu Thụy, con ngoan, con khóc sao! Không đủ tiền à? Hay là không quen chỗ ở mới?”

Ba ba… Con muốn về nhà “Con ổn! Tiền con còn… Ba ba không cần lo lắng cho con…”Nước mắt ta chảy xuống.

“Ba ba, con cúp máy đây… Khi nào con đổi điện thoại sẽ gọi cho ba… Mẹ có khỏe không ạ?”

“Tạm biệt ba ba!”

Cúp máy xuống, ta dựa vào buồng điện thoại, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, ta sợ mình sẽ nói ra mọi chuyện mất… Ta chờ tâm tình mình bình ổn lại, mới quay về ký túc xá.

Trình Hi chưa về, trên giường chăn gối lộn xộn vô cùng. Ta dọn dẹp lại… Tay đang gấp chăn bỗng ngừng lại… Hắn không ở đây… Nghĩa là…

Ta chạy ra đóng lại cửa phòng, vội vàng chạy đến hộc tủ của hắn, cẩn thận không làm mọi thứ lộn xộn, ta phải tìm cho ra điện thoại của hắn a!

Ta đặt sách vở xuống, tìm hết trong các ngăn kéo… Không tìm thấy! Ta tiếp tục mở ngăn quần áo… Vẫn không có… Chỉ còn lại hành lý của hắn, ta đến gần, đưa tay tìm kiếm, bên trong chỉ có một ít quần áo cùng vật dụng cá nhân… Không có vật ta muốn tìm…

“Ngươi đang làm gì!” Thanh âm không lớn, đã đủ làm ta điếng người ngồi bệch xuống đất, cửa mở rồi, mà hắn vẫn đang đứng ở cửa nhìn ta.

Ta đứng lên, khiếp sợ nhìn hắn, nhìn hắn đóng cửa, sau đó, nhìn hắn đang chậm rãi quan sát ta.

“Ngươi tìm gì? … Tìm được chưa?”Hắn mỉn cười.

Đôi mắt hẹp dài tinh tế của hắn nhíu lại như đang cười, ta nhìn thấy lại cảm giác toàn thân vô lực “Không, không có… Ta chỉ là muốn giúp ngươi dọn dẹp hành lý… Thực sự… “Ta biết…Lý do này vô cùng thiếu thuyết phục…

“Vậy sao?…Thế thì ta cần phải cảm tạ ngươi rồi.” Hắn chậm rãi tới gần…

Ta run sợ lui lại.

“Ngươi thử lui lại xem!”Hắn uy hiếp, ta đứng ngựng lại như bị đóng băng.

“A a…” Hắn càng lúc càng tới gần, ta không chịu nổi áp lực mà hắn mang lại, thất thanh kêu lên.

“Tiện nhân!” Hắn lôi ta đi, ném vào tường, lưng ta đập một cái thật mạnh , đau đến tê dại.

Lạnh lùng nhìn ta từ trên tường trượt xuống, hắn nắm tóc ta kéo đến toilet, dọc theo đường đi, ta kinh sợ mà phản kháng lại hắn, nhưng tóc vẫn bị hắn nắm lấy lôi đi.

Từ phòng đến toilet tuy rằng rất gần, nhưng da đầu ta bị nắm đến phát đau, chỉ có thể cam chịu nhìn hắn mở vòi sen, thô bạo phun trút tất cả vào ta.

“Muốn tìm cái gì?… Nói thật đi!” Hắn nhìn ta vô lực quỳ trên mặt đất, quỷ dị cười hỏi.

“Không… Không…”

“Đau… A…” Không kịp nhìn hành động của hắn, đã thấy cảm giác đau đớn truyền đến từ bắp đùi, hắn đá ta… Sau đó, dùng giầy giẫm lên chân ta…

“Không nói sao?…”Hắn vừa nói vừa gia tăng lực đạo ở dưới chân.

Không phải đã biết rồi sao? Còn hỏi ta làm gì… Ta cắn răng không nói…

Hắn đột nhiên cười lớn, sau đó ngồi xổm đối diện ta. Khuôn mặt tuấn mỹ của hắn từ từ kề sát ta, sau đó, môi hắn tiến gần, đầu lưỡi ma mị dò xét khắp vòm miệng của ta, chỉ lát sau, ta đã thở dốc chờ hắn buông ra.

“Không muốn nói cũng không sao…”Thanh âm hoàn toàn thay đổi, lạnh đến thấu xương “Ngươi sẽ phải cầu ta đã không cho ngươi nói!”

Ta còn đang mơ hồ, hắn đã dùng khăn nhét vào miệng ta.

“Ô…Ô..”Ta lắc đầu, hắn đang làm gì a!

Nhìn biểu tình vừa nghi hoặc vừa sợ hãi của ta, hắn thanh nhã đem vòi sen phun vào ta, nước lạnh làm ta ướt đẫm từ đầu đến chân…

“Ai ya, y phục ướt hết rồi, có khó chịu không?… Ta giúp ngươi cởi được chứ?”

Ta điên cuồng lắc đầu!

“Im lặng tức là đồng ý… Đến, bảo bối, ta giúp ngươi cởi!”

Hắn ném y phục ta sang một bên, cơ thể của ta lập tức áp sát sàn nhà, hắn lại dùng lực nắm tóc ta kéo lên, đưa vòi sen áp sát mặt ta, nước bắn vào mặt ta, hô hấp cũng càng lúc khó khăn…

“Thoải mái không… Ta đối với ngươi được chứ? Xem, ta tự mình phục vụ cho ngươi…”

Hắn nhỏ giọng nói, vươn lưỡi liếm mặt ta, cảm giác như bị sâu bò lên, ta theo phản xạ mà lui lại, không dự đoán động tác này lại chọc tức hắn. Hắn hung hăng cắn vai ta, đau đớn chưa từng có, gần như muốn cắn nát thịt ta, nước trên sàng cũng hóa thành hồng sắc, ta khả dĩ tưởng tượng được, vết cắn của hắn trên vai ta hung hiểm đến nhường nào…

Hết lần này đến lần khác hắn cứ liên tiếp cắn vết thương đang chảy máu của ta, da thịt đau đến tê dại. Mỗi lần ta mở mắt, tơ máu lại tràn từ vai xuống xương quai. Những sợi tóc đen của hắn đong đưa trước mặt ta, hắn cứ từng chút từng chút vừa cắn vừa liếm vết máu đang chảy… Nếu ta giãy dụa, hắn sẽ di răng đến những nơi non mềm nhất trên cơ thể ta, điên cuồng cắn xé.

Ta run rẩy giơ tay lên, hướng đến khuôn mặt hắn, nhắm mắt lại, ta dùng hết sức đẩy hắn ra, đem cơ thể thoát khỏi hắn.

Ta im lặng, sợ hãi nhìn hắn.

Hắn bởi vì đau đớn mà ngẩng đầu lên nhìn ta, khuôn mặt tuấn mỹ càng lúc càng âm u, từ môi hắn, máu của ta chầm chậm chảy dài xuống, quỷ dị vô cùng.

Ta giãy dụa, cố đẩy hắn đi, mặc dù tay ta hoàn toàn run rẩy.

Hắn mỉn cười, biểu tình khinh miệt, sau đó hắn cúi xuống, dùng lưỡi còn đang ngập trong máu, liếm mặt ta, mùi tanh xộc lên làm choáng váng…Mặt ta loang lổ trong máu, thật sự kinh tởm… Ta cố quay đầu, tránh xa đầu lưỡi ma mị của hắn, hắn lại bóp hàm ta, chỉnh lại khuôn mặt ta. Ta dùng lực đẩy mạnh hơn, hắn cũng chỉ cười hừ một tiếng.

Ta kinh sợ, liều mạng nắm tóc hắn, đẩy hắn đi, hắn thịnh nộ , ta run run buông tay xuống..

“Lá gan thật lớn… Dám phản kháng ta?”Hắn nhìn những sợi tóc trong tay ta, ta vội vã ném chúng đi.

Lá gan ta rất nhỏ… Nếu không đã không bị ngươi ức hiếp đến mức này…

Hắn lạnh lùng nhìn ta, áp lực kinh khủng. Sau đó hắn dùng vòi sen tẩy sạch đi vết máu… Vết cắn trên vai chạm vào nước lạnh, đau đến mức, ta có cảm giác da thịt mình đang bị cắt ra thành từng mảng…

Một lúc lâu sau, hắn mới ngừng lại… Hắn nắm lấy tóc ta, cơ thể ta vì lạnh, run lên từng cơn, vô lực mặc hắn kéo lê ra ngoài. Hắn ném ta xuống giường, ta vội vã đem chăn quấn lên.

“Muốn thoải mái sao?…. Không được rồi…”Hắn kéo chăn lên, vứt ra ngoài.

Ta vô lực nằm yên, tuy rằng vật chế trụ hàm đã không còn, nhưng ta lạnh đến mức không thể nói chuyện được. Ta lặng lẽ cuộn tròn cơ thể, ôm lấy đầu gối.

Hắn xem xét chân ta, chỗ hắn đạp vào đã sưng lên một mảng, thân thể lạnh không còn cảm giác đau, nhưng từ bàn tay hắn lại truyền đến cảm giác vô cùng ấm áp.

Hắn dùng tay xoa nhẹ lên chân ta, thân thể ta vì nhiệt độ của hắn mà bớt run.

“Lạnh sao?”

Ta hỗn loạn nhìn hắn, tuy rằng thời tiết tháng chín còn mát mẻ, nhưng ngâm lâu như vậy trong nước lạnh, đã vượt qua khả năng chịu đựng của cơ thể ta.

Răng ta đánh vào nhau, miệng cứng ngắt không thể đóng lại. Ta, kể cả nói, cũng nói không được rồi.

Cõ lẽ bộ dạng của ta nhìn rất đáng thương, hắn mới ném quần áo trên giường cho ta, ta run run đem quần áo khoát vào người.

“Ta có nói cho ngươi dùng sao?”Hắn đột nhiên mở miệng.

Ta còn đang ngơ ngác, hắn đã ném quần áo đi.

Hắn cười nhạo “Phản ứng thật vô vị…”lại đem chăn đắp lên người ta.

“Biết lỗi chưa?…Muốn tìm điện thoại? Muốn chạy? Đúng không?… Sau này bỏ ý niệm này trong đầu đi, nếu không… Hừ… Thủ đoạn của ta không đơn giản thế này đâu, đây chỉ là khai vị thôi..”

Dứt lời, hắn cởi y phục, chui vào trong chăn.

“Lạnh…”Hắn chạm vào da thịt ta”Bất quá rất thoải mái… Cảm giác dễ chịu…”

Tay hắn ma sát khắp người ta, cơ thể ta cũng không còn run nữa.

“A a…”Ngươi làm cái gì… Tay hắn vuốt ve mông ta..

“Kêu cái gì…Muốn ta chạm vào huyệt động của ngươi sao?”Hắn châm chọc đùa giỡn ta.

“…”Nơi đó là nơi , lẽ nào hắn muốn…Ta càng lúc càng sợ.

Quả nhiên, tay hắn đầu tiên là ôn nhu ma sát, sau đó thì chậm rãi tiến nhập, một ngón cũng chưa gây cho ta cảm giác đau đớn, nhưng vô cùng dị dạng.

Chỉ một lát, hắn rút ngón tay ra, đưa đến trước mặt ta”Ngậm nó”

“…”Ngón tay vừa trong nơi đó… Ta lắc đầu, không muốn…

“Không muốn sao… Được thôi, ta sẽ trực tiếp vào”

Trực tiếp vào… Ta nhớ đến phân thân to lớn của hắn, toàn thân run rẩy. Ta nhẹ giọng nói “Không… không… Ta ngậm…”

Ngón tay hắn di chuyển khắp khoang miệng ta, hắn đem ngón tay còn ẩm ướt đó đặt vào giữa khe mông. Có chất bôi trơn nên ngón tay ra vào càng dễ dàng, hắn nghiêng người đem ta đặt dưới thân.

 

 

One thought on “Ác mộng – Chương 8

  1. Pingback: Ác Mộng _Điển Y | Vũ Điệp Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s