Ác mộng – Chương 7

Ác mộng -Chương 7

 

Cổ tay ta dính đầy khẩu thủy của hắn, hắn thỏa mãn nhìn ta.

“Chỉ là sờ một chút, ngươi đã phản ứng quá mức rồi…Ngủ đi…”

“…”

“Ngủ mau!” Hắn ôm ta, đưa mặt ta kề ngực hắn.

Ta ngơ ngác một hồi, rốt cuộc mệt mỏi kéo đến, ta ngủ thật say!

Ngày thứ hai, hết sốt! Hắn cũng không ngủ cạnh ta, ta lê thân mệt mỏi rã rời đến lớp. Phòng học đang ầm ĩ lại thoáng chốc trở nên an tĩnh, ta nghi hoặc về chỗ ngồi.

“Ngươi không sao chứ? Ngày hôm qua nghỉ học a…”Một đám nữ sinh xông tới.

“Đúng vậy, đúng vậy, hôm nay còn mệt không…”

“Ngô Thụy uống thuốc chưa? Ta có mang theo không ít thuốc từ nhà.”

Ta nhìn các nàng, đầu lại bắt đầu đau. Ta cảm kích nói với các nàng “Cảm ơn, ta không sao…”

Các nàng cứ vây lấy ta, Lưu Khải Ninh không nhịn được quát lớn”Các ngươi thật là… Ồn chết, Ngô Thụy còn chưa hết bệnh!”

Hắn làm ta ngạc nhiên, hắn luôn tao nhã hữu lễ, thậm chí trong mắt nữ sinh hắn còn là “Bạch mã hoàng tử”, các nữ sinh cũng bị hắn dọa làm cho sợ, nói thầm “Làm sao vậy?”rồi tự trở về chỗ mình.

Không nghĩ hắn cũng có lúc như vậy, tuy là xuất phát từ hảo tâm, nhưng hắn ôn nhu cũng có thể thành thô bạo, ta bất an cúi đầu.

“Không sao chứ?… Ta thất thố rồi!” Hắn đỏ bừng mặt, đưa tay sờ trán ta.

Ta cứng ngắt co lại, hắn thấy ta quay đầu tránh, ngượng ngùng nói “Ta chỉ muốn biết ngươi còn sốt không.”

Ta hình như làm tổn thương hắn rồi, hắn về chỗ mở sách vở, chỉ là thỉnh thoảng lại nhìn ta, ta làm như không biết mà tiếp tục ghi chép.

Tan học, ta muốn mượn vở để chép lại bài thiếu, nhưng ngoại trừ Lưu Khải Ninh, ta không biết ai khác… Ta cắn môi, làm sao bây giờ, có nên mở miệng không… Đang lúc ta còn do dự, một quyển vở đã đặt trước mặt ta.

“Đây, bài ngày hôm qua.” Khải Ninh cười nhìn ta.

Biểu tình của hắn vô cùng thân thiện, ta cúi đầu, tiếp nhận vở hắn.

Hắn còn giảng bài cho ta, ta vừa nghe hắn nói, vừa chép lại…

Đột nhiên, các nữ sinh trong lớp bắt đầu hét ầm lên, ta không quan tâm tiếp tục cùng Lưu Khải Ninh thảo luận một phương pháp phân tích đạo đề. Đến lúc tiếng la hét của nữ sinh càng lúc càng lớn, ta ngẩng đầu lên, hô hấp như đình trệ, Trình Hi tới đây!

Hắn thấy ta chú ý đến hắn, đi nhanh đến chỗ ta, ta theo phản xạ đứng lên, bút trên tay cũng rơi xuống mặt đất.

Lưu Khải Ninh nhìn Trình Hi, lại nhìn sang ta “Sao vậy? Ngô Thụy? Đây là…?”

“…Hắn là bạn ta!” Tay ta run run, miễn cưỡng đối Khải Ninh giải thích.

“Ngươi không sao chứ!” Khải Ninh cũng nhìn thấy ta đang run, có lẽ dáng dấp kiêu ngạo của Trình Hi làm cho hắn khó chịu, hắn nhìn Trình Hi với ánh mắt dò xét, thế nhưng Trình Hi không chú ý hắn, nắm tay ta, kéo ra bên ngoài.

“Ngươi buông… Còn đang học…” Ta nhỏ giọng nói.

“Câm miệng! Theo ta ra ngoài!” Hắn cắt đứt lời nói của ta, tiếp tục kéo tay ta, lôi ta ra ngoài. Khải Ninh lập tức ngăn hắn lại, trấn phía trước hắn.

“Buông Ngô Thụy ra!”

Khải Ninh kéo tay còn lại của ta, không cho ta ra ngoài. Lúc này, lớp học an tĩnh dị thường, tất cả mọi người đều nhìn về hướng ta.

Khải Ninh không chút sợ hãi cùng Trình Hi tranh chấp,… mà ta đứng giữa bọn họ, thực sự rất khó thở. Ánh mắt mọi người xung quanh càng làm ta có cảm giác như bị kim châm!

“Buông!”Ta hoảng loạn rút tay ra, chúng ta đang làm cái gì a!

Nhưng hai người kia căn bản không để tâm đến.

“Buông hắn ra!” Thanh âm Trình Hi lãnh khốc vô cùng. Ta càng lúc càng hoảng hốt.

Khải Ninh cũng không thua kém “Ngươi mới nên buông hắn ra!”

“Các ngươi cùng buông ra!” Nhìn ánh mắt vừa hiếu kỳ vừa nghi hoặc xung quanh, ta giống như bị dao đâm, hô to “Nơi này là phòng học…”

Hai người cũng ý thức được tình cảnh hiện tại, an tĩnh lại, Trình Hi lôi ta ra hành lang, Khải Ninh cùng hắn dằng co, tiếng chuông bỗng vang lên, ta quay lại nhìn Khải Ninh

“Không sao đâu, ngươi trở lại lớp đi.”

“Không được, ta lo lắng!” Hắn cự tuyệt.

Tuy rằng ta rất cảm kích hảo tâm của hắn, nhưng sẽ làm Trình Hi thực sự tức giận!

“Ngươi dựa vào cái gì mà lo lắng? Ngươi là cái gì của hắn a…” Trình Hi vuốt tóc ta, nói một cách khinh thường.

“Ngươi nói gì, kể cả việc học ngươi còn không quan tâm, có tư cách nói ta!” Khải Ninh tức giận, ta cầu khẩn hắn đừng nói nữa, Trình Hi chuyện gì cũng dám làm a! Ngay cả cường bạo, uy hiếp đồng môn còn dám nữa là…

“Ngươi!” Quả nhiên, Trình Hi giận thật rồi.

Trình Hi quay sang ta, lạnh lùng “Ta không nói lời vô ích nữa, nói, ngươi đi với ai!” ánh mắt hắn tràn đầy uy hiếp.

“Ngô Thụy, đừng sợ, đã có ta!” Khải Ninh nói tiếp, hắn đại khái cho rằng ta đang bị Trình Hi uy hiếp trấn tiền hay bạo lực gì đó.

…Một lát, ta nhẹ giọng “…Không có chuyện gì đâu, Khải Ninh. Chúng ta chỉ là có chuyện cần nói, ngươi về lớp đi.” Xin lỗi, ngươi đi nhanh đi, việc này ngươi không giúp ta được đâu.

Trình Hi lập tức đắc ý, châm chọc nói “Nghe không, còn chưa cút!”

“Ngươi…Ngươi dám làm gì Ngô Thụy, ta quyết không tha ngươi!” Không biết tại sao ta lại cự tuyệt hắn bang trợ, hắn vừa cảnh cáo Trình Hi, vừa nhìn ta thật sâu, đi về lớp cũng liên tục quay đầu, mà ta chỉ biết nhìn hắn cười cười ý bảo hắn an tâm.

“Ba!!”

Khuôn mặt đang cười của ta bị Trình Hi giáng xuống một cái tát, mặt nghiêng đi, ta im lặng không nói.

“Không tệ … Còn có bảo hộ nữa! Câu dẫn nam nhân a! Dám lừa dối ta sao!” Hắn dùng lực áp vào chỗ vừa bị đánh, nhìn ta run lên, hắn nói tiếp “Ta hận nhất là bị người khác phản bội, đặc biệt nữ nhân của ta lại câu dẫn nam nhân khác…”

Ta kinh ngạc nhìn hắn, Khải Ninh chỉ là hảo tâm muốn giúp ta thôi, “Không phải! Chúng ta là đồng môn thôi, cái gì cũng không có…”

“Hừ, không được nói chuyện với hắn nữa, bằng không, ta không chỉ tiết lộ bí mật của ngươi. Ta còn phế đi hắn!” Hắn ác ý hung độc nói, ta liên tục gật đầu sợ hãi.

Kế tiếp, vì hắn uy hiếp ta, ta phải đến phòng hiệu trưởng, xóa bỏ yêu cầu tái bàn giao ký túc xá, hắn lại còn bắt ta phải nói “Sau đó không thay đổi nữa, cùng hắn sinh hoạt”.

Đến lúc hiệu trưởng cung kính nói sẽ vì hắn chuẩn bị một phòng riêng, thì hắn cười nói nguyện ý cùng ta sinh hoạt một phòng. Cứ như vậy, chuyện này coi như xong, cái gì cũng không thay đổi, chỉ cần hắn còn nắm giữ bí mật của ta, thì ta có trốn cũng không thoát.

Buổi tối, thân thể còn hơi sốt, đã bị hắn lột sạch sẽ, đặt trên giường. Hắn chỉ dùng khẩu thủy bôi trơn một lát, đã dùng lực mạnh mẽ tiến vào huyệt khẩu non mềm.

“Nữ nhân đê tiện…. Dám câu dẫn nam nhân…” Hăn thô bạo nói, mỗi lần lại đâm vào chỗ sâu nhất bên trong.

“…” Ta chỉ có thể cảm nhận nỗi đau khuất nhục đến tận xương cốt, cả tinh thần, cũng bị hắn vũ nhục đến tận cùng.

Bạch dịch nóng hổi bắn vào cơ thể ta, hắn thở dốc nằm sấp trên người ta.

“Rất sảng… Yêu tinh… Chặt cực kỳ… Ngươi, chỉ có thể là của ta, nếu như ngươi dám ở bên ngoài cùng kẻ khác… ta sẽ phá hủy ngươi!” Hắn uy hiếp lần nữa. Tóc dài chạm vào ngực ta, khiến cơ thể ta nổi lên một trận ngứa ngứa đến tê dại.

“Yêu tinh… Yêu tinh của ta, bảo bối của ta…” Hắn ôm ta như một món đồ chơi bằng sứ. “Thân thể của ngươi ôm rất chặt, có đúng hay không vì là song tính nhân, quả thật thích hợp làm sủng vật của ta!”

“…”Nước mắt lại chảy xuống, nếu đánh đổi hắn vũ nhục, dằn vặt, để giữ lấy bí mật được bảo toàn. Thực sự đáng giá sao? Nếu cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì ta cũng điên mất… Nhất định phải tìm điện thoại có ảnh của ta, sau đó chuyển trường thoát khỏi hắn…

Ngày thứ hai, chậm chạp lê thân thể còn hơi sốt đến lớp học. Ta cũng định nghỉ học, vì việc học hiện tại không phải là vấn đề quan trọng nhất đối với ta. Nhưng ta nghĩ hôm qua đã nghỉ rồi, thôi thì hôm nay cố đi vậy.

Sáng sớm, Trình Hi cứ ôm chặt ta không buông, hắn còn không ngừng kích thích, vuốt ve ta. Hắn căn bản không quan tâm là cửa chưa khóa, cũng không quan tâm đến người khác nghĩ gì, nhưng ta có quan tâm. Tối qua, hắn đã cuồng nhiệt phát tiết trong ta đến tận sáng, cũng tận lực uy hiếp ta không được nói chuyện với Khải Ninh.

“Không tệ, vừa làm xong đã có thể đi học!” Hắn nằm trên giường hút thuốc lá, động tác vô cùng thành thục.

Mấy ngày nay, ta đã nghe những lời khinh miệt của hắn không ít, ngực tuy rằng khó chịu, nhưng nét mặt ta vẫn lãnh đạm vô cảm.

“Qua đây!”

Ta đang chuẩn bị ra cửa, nghe thanh âm của hắn, lại chậm rãi quay lại, vừa mới tới gần, hắn đã bắt lấy cằm ta, lực đạo đau đớn lập tức truyền đến, sau đó, hắn không khác gì quỷ hút máu điên cuồng cắn cổ ta, khi hắn buông tay ra, ta đã cảm nhận được máu đang chậm rãi chảy xuống…

“Đây là ấn ngân, khẳng định ngươi thuộc về ta! Được rồi…Đi học đi!..Không được câu dẫn nam nhân khác, hiểu không?” Hắn buông ta ra, trở lại giường.

…Hắn coi ta như đồ vật gì đó của riêng hắn…Có lẽ, là “nữ nhân” của hắn chăng…

Khi ta về chỗ ngồi, Lưu Khải Ninh lập tức hỏi ta “Thụy, đêm qua ngươi không có việc gì chứ?”

“Không có việc gì a…”Nghe hắn hỏi, mặt ta cảm thấy nóng lên, đêm qua, Trình Hi như cầm thú điên cuồng trong cơ thể ta lộng phá, phát tiết xong, cũng không rút ra, cứ để mặc phân thân hắn trong huyệt động của ta… Sau đó, Khải Ninh lại cư nhiên gọi điện cho ta…

Trình Hi đương nhiên không cho ta trả lời, nhưng nếu ta không tiếp, vạn nhất Khải Ninh tìm đến phòng ta thì sao, ta nói ra, hắn mới đồng ý đưa điện thoại cho ta, lại ác ý đem phân thân cứng như thép đâm thật sâu vào trong… Âm thanh đau đớn gần như vang lên.. Phải cố hết sức, ta mới kìm chế được thanh âm khuất nhục của bản thân mà trả lời Khải Ninh…

“Nhưng, hôm qua ta gọi điện, giọng ngươi có chút… Ngươi thực sự không có việc gì sao?” Khải Ninh không chú ý mặt ta đang đỏ lên, vẫn như cũ quan tâm hỏi thăm ta.

“Không có việc gì, chắc là tại tay ta run nên âm thanh không rõ ràng, thực sự không có việc gì đâu!” …Tay của ta, vừa mới dập điện thoại xuống, đã bị ác ma kia nắm lấy kéo xuống giường làm loạn rồi.

Trong lúc ta cùng Khải Ninh đang đối thoại, các nữ sinh cũng tươi cười đứng xung quanh.

” Ngô Thụy, người hôm qua tới tìm ngươi là Trình Hi của khóa tam đúng không?”

“Hắn là bạn của ngươi sao?”

“Các ngươi có quen biết đúng không? Hắn có bạn gái chưa?”

“…”

Các nàng tranh nhau hỏi, ánh mắt mong chờ nhìn ta!

“Ta không biết …”Ta nhỏ giọng trả lời. Lại càng khiến các nàng bất mãn.

“Sao lại không biết… Này nhé, hắn rõ ràng là tới tìm ngươi mà ~~” Các nàng nũng nịu hỏi ta.

“Các ngươi chung phòng a!”Các nữ sinh phấn khích nói “Trình Hi là công tử của Trình gia đúng không?”

“…Không biết…”Ta lùi dần vào ghế. Thật là khủng khiếp, các nữ sinh nhìn ta như ong thấy mật, nhãn thần phát sáng quỷ dị.

“Chắc chắn!” Một nữ sinh khẳng định, quay mặt hỏi nữ sinh bên cạnh “Tình, nhà ngươi cũng có công ty đúng không? Có biết Trình gia không?”

Nữ sinh kia trả lời “Làm sao quen biết được… Trình gia thần bí vô cùng…”

Ta van các nàng đừng nói nữa, thanh âm các nàng thật sự vô cùng chói tai. Nhưng, ta không thể nói với các nàng như vậy, ta quay sang nhìn Khải Ninh, lại thấy hắn đang nghiêm túc lắng nghe, còn đang suy nghĩ gì đó.

 

 

One thought on “Ác mộng – Chương 7

  1. Pingback: Ác Mộng _Điển Y | Vũ Điệp Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s