Ác mộng – Chương 11

 

 

Ác mộng – Chương 11

 

Ta cho rằng mọi chuyện đã kết thúc.. Nhưng không phải như vậy!

Tuy rằng ba mẹ hết sức giấu diếm, ta vẫn cảm nhận có gì đang xảy ra… Ba lúc nào cũng hút thuốc lá, còn mẹ, nụ cười trên môi càng lúc càng miễn cưỡng.

“Anh… vẫn không được sao?”

“…”

Ta dừng lại ở chân cầu thang, im lặng lắng nghe.. đã nửa đêm rồi, ta định xuống nhà lấy nước, không nghĩ ba mẹ đang ở trong phòng khách.

“Anh, bệnh viện này không phải đã đồng ý rồi sao? Tại sao… lại từ chối?”

“Ân…” Ba thấp giọng trả lời.

“Không phải có mấy bệnh viện nước ngoài đồng ý rồi sao?…”

Mẹ chưa nói hết câu đã bị ba ngắt lời. “Tất cả đã thử qua rồi…”

“Tại sao lại như thế… Em cũng vậy, tất cả trường học cũng không nhận em…”Âm thanh mệt mỏi của mẹ vang lên” Đều do Trình Hi làm sao?”

Ba không trả lời… Ta gục xuống, vô lực ngồi dưới chân cầu thang…

” Trình Hi là ai… Tiểu Thụy đã làm gì lại khiến nó, khiến nó… Nó rốt cuộc muốn làm gì…Trình Hi có phải đối với Tiểu Thụy… với Tiểu Thụy..”Ta run rẩy, đúng, Trình Hi không chỉ uy hiếp ta, mà còn cường bạo ta!

“Nhã Bình… Không được nói vậy, không phải lỗi của Tiểu Thụy… Mặc kệ Trình Hi muốn làm gì, Tiểu Thụy là con chúng ta, anh và em phải bảo vệ nó.”

“Anh, em không trách Tiểu Thụy… Tiền gửi ngân hàng vẫn còn đủ cho gia đình mình sinh hoạt, Trình Hi không thể làm gì chúng ta cả đời, coi như anh và em nghỉ hưu luôn vậy.”

“Nhã Bình, hay chúng ta báo cảnh sát a!”

“Không được, thân thể của Tiểu Thụy… Làm sao có thể báo cảnh sát! Hơn nữa, chúng ta không có bằng chứng! Như vậy chỉ làm hại đến Tiểu Thụy! Không chỉ thế, mọi người sẽ… coi gia đình mình như quái vật.”

“…Anh chỉ nói thôi mà.. Đều tại anh để Tiểu Thụy ở ký túc xá, ai…”

……………………

Đúng, là quái vật… Nếu ta có một cơ thể bình thường, sẽ không xảy ra việc này, sẽ không câm lặng để mặc người khác ức hiếp… Tất cả mọi chuyện, đã không thể vãn hồi, nếu như lúc đó ta cự tuyệt lời đề nghị của thầy hiệu trưởng, hiện tại đã có thể đi học, đã có thể yên ổn mà sống.

Trình Hi.. Trình Hi.. Ta cũng muốn hỏi ngươi, ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì… Một món đồ chơi… Một phế vật để ngươi phát tiết.. Ngươi muốn gì mà không được? Tại sao cứ tàn phá cuộc sống bình thường của ta…

Ngày thứ hai, nhà ta định đi dã ngoại, nhưng ta lại không muốn đi, đành phải nói với ba mẹ là khó chịu, kiên quyết không đi, để họ ra ngoài một mình.

Ta nằm ở trên giường đến tận chiều, đói bụng, mới xuống lầu hâm nóng lại thức ăn. Mở TV, cũng không có tiết mục gì đặc sắc, nhưng ta cứ vừa ăn vừa nhìn…

Bỗng có tiếng chuông điện thoại vang lên, có đúng hay không là ba mẹ tìm được việc? Ta vội vã bắt máy “Uy…”

“Bảo bối… Đã lâu không gặp! Nhớ ta không?”

Trình Hi…

“Ngươi làm sao lại có điện thoại nhà ta!” Biết rõ hắn không có ở bên, nhưng ta vẫn sợ hãi nhìn xung quanh.

“Ta không chỉ biết điện thoại của ngươi, còn biết ba mẹ ngươi không có nhà… A, là đi dã ngoại trên núi đúng không a!”

“Ngươi muốn gì?” Ta gào lên, ta thực sự không thể chịu nổi nữa rồi.

“Ngươi nói a!” Thanh âm hắn càng lúc càng trầm xuống”Ta vốn nghĩ ‘nãi nãi và Tiểu Trữ’ sẽ khiến ngươi quay lại, không ngờ bảo bối lại nhẫn tâm bỏ mặc họ.. Không biết, nếu đổi lại là ba mẹ của ngươi, ngươi sẽ làm gì? Bảo bối!”

“Ngươi điên rồi… Điên… Điên rồi…”Ta gào lên.

Tiếng cười lãnh khốc của hắn truyền đến qua điện thoại “Bảo bối, ngươi đừng kích động nữa! A… Cha mẹ ngươi đang leo núi, ngươi nói xem, bùn đất trơn trượt như vậy, bọn họ có thể mà trượt chân rơi xuống không…”

“Ngươi…”Hắn ám chỉ cái gì “Ngươi muốn gì.. Ngươi muốn làm gì…” Ta hoảng loạn gào lên.

“Ta không muốn làm gì a, bảo bối, trên núi không khí quả thật trong trẻo, tiếc là rất ít người vãng lai, dẫu có người rơi xuống, sợ là không cấp cứu được a! Mà ta lại có vài ‘người bạn’ đang chờ sẵn ở đó, ngươi nói xem, cha mẹ ngươi có nên gặp họ không? Thật là khó xử a!”

Máu gần như đông lại trong người ta, hắn đang cuồng loạn nói cái gì!

“Ngươi đừng làm càn, sẽ vào tù đấy!” Ta oán hận nói lớn, tay cầm điện thoại cũng run rẩy.

“Ngồi tù? Ngươi đùa thật vui, bảo bối!” Hắn cười châm biếm “Ngươi không biết sao? Chỉ cần có tiền là đủ rồi… Bảo bối, ngươi quá ngây thơ rồi”

Từng tiếng từng tiếng ‘bảo bối’ làm thân thể ta càng lúc càng run rẩy. Lời nói hắn vô cùng uy hiếp a!

“Ngươi rốt cuộc muốn gì… Vì sao lại là ta!” Ta nức nở, nước mắt cũng muốn chảy ra “Ngươi buông tha ta đi…”

Hắn lạnh giọng “Ngươi là sủng vật của ta, ta muốn thế nào thì là thế đó! Ngươi còn dám trốn đi, còn dám nói ta thả ngươi! Bảo bối, không muốn sống nữa sao?”

“…”

“Đi ra ngoài, lên xe đang chờ. Nếu không, tin tức trên báo ngày mai sẽ có một đôi vợ chồng vô ý gặp tai nạn trên núi! Suy nghĩ cho rõ ràng, ta có phương pháp làm mọi chuyện, đừng tự mình chuốc lấy bất hạnh.” Hắn nói rất chậm, mỗi chữ như thanh thanh sở sở bên tai ta “…Còn có, bảo bối, biết là lãng phí bao nhiêu thời gian của ta không? Ta không muốn tiếp tục tái phạm chuyện này, lập lại lần nữa, ta chỉ sợ bảo bối cũng không chịu nổi trừng phạt của ta…”

Ta im lặng, đầu óc như muốn vỡ ra.

“Hiểu rõ rồi chứ, một tiếng sau xe sẽ chạy…. A, cha mẹ ngươi đã lên đỉnh núi rồi, sách sách, ta đợi câu trả lời của ngươi.”

Một tiếng nữa, nếu như ta không đi, ngươi thật sự làm hại ba mẹ ta sao? Sẽ không, ngươi nhất định chỉ dọa ta thôi, sẽ không đâu, nhưng,… Trình Hi điên loạn thế này, hắn nói làm là sẽ làm. Không, nếu như ta ra ngoài, hắn sẽ không buông tha ta.. Ta nhìn đồng hồ, mạch máu như căng ra trong lồng ngực.

Đến những phút cuối cùng, ta ngừng suy nghĩ… Ngươi thắng rồi, Trình Hi!

Ta đi ra ngoài, một chiếc xe đen bóng có rèm che đang chờ sẵn. Khi ta đóng cửa nhà lại, cửa xe liền mở ra, Trình Hi ngồi bên trong cười đến sảng khoái, hắn bước ra khỏi xe, vươn tay “Bảo bối, ta biết ngươi sẽ đến!”

“Ngươi muốn đưa ta đi đâu?” Ta ngồi trên xe, lập tức hỏi hắn.

Hắn nâng cằm ta lên “Bảo bối còn nhớ đã bao lâu ngươi không đi học a!”

“Ta bị đuổi học rồi…” Ta cắn môi, trả lời.

“Đuổi học? Không việc gì, ngươi sẽ đi học lại thôi!” Hắn nhìn ta “Ta đã chuẩn bị rồi.”

“Đương nhiên, mấy ngày nay ngươi chưa đi học, chúng ta lâu ngày không gặp, cũng nên ‘hảo hảo’ trò chuyện chứ? Bảo bối!” Hắn vuốt ve mặt ta, từng ngón tay nhẹ nhàng ma sát da ta.

Ta tránh tay hắn, xoay mặt đi.

“Chát !”

“A..” Tay hắn giáng xuống, theo quán tính, ta ngã vào kính xe làm bằng thủy tinh.

Không đợi ta ngồi dậy, hắn nắm cố áo ta, quát lớn “Tâm tình ta hiện tại phi thường không tốt, ngươi tốt nhất ngoan ngoãn một chút!”

Một khắc trước thì cười cười, một khắc sau thì vũ nhục ta! Ta muốn lui lại, nhưng không dám làm hắn tức giận, chỉ có thể co chặt thân thể, không biết làm gì.

Hắn lôi ta lên máy bay. Mấy giờ bay, hắn một câu cũng không nói, nhưng thỉnh thoảng lại nhìn ta, như đe dọa ta đừng làm gì đáng trách.

………………

Trở lại khu phố cũ , ta không nói gì, im lặng theo hắn, đi lên xe ra đường lớn, rồi xe dừng lại, một biệt thụ xa hoa hiện ra trước mắt ta.

“Đây là đâu?”

Hắn cười khẽ, khẩu khí lại như rít lên “Ít nói nhảm đi!”

Ta cúi đầu, cắn môi. Đúng vậy, hỏi để làm gì, ta đã như cá nằm trên thớt, còn có quyền gì hỏi kẻ cầm dao! Thật sự quá xuẩn ngốc rồi.

Ta hừ một tiếng, hắn đang ở phía trước bỗng nhiên dừng lại, mặt ta đập ngay vào lưng hắn.

Hắn nhìn ta xoa xoa mũi, nắm tay ta lôi vào biệt thự, xa hoa đến trình độ này, Trình Hi quả nhiên là con nhà quyền thế bậc nhất. Tuy rằng gia đình ta cũng thuộc loại khá giả, nhưng so với Trình Hi, đúng là một trời một vực.

Hắn lôi ta hết một đoạn cầu thang dài đằng đẵng, chưa kịp chống cự, đã bị hắn đẩy ngã lên giường, ở đây là phòng ngủ của hắn!

Ta giữ chặt y phục, hắn kéo tay ta, chỉ một động tác đơn giản, đã niết trụ hai tay ta, đưa chúng lên cao, rút ra cà vạt, trói lại cổ tay ta.

“Yên tâm… Sẽ không đau đâu, thoải mái hơn thắt lưng nhiều.” Nói xong, hắn nhẹ nhàng vuốt ve hai tay ta đang bị cà vạt chế trụ.

“Ngươi buông ra, đừng trói ta…” Ta van xin, tư thế khuất nhục không khác gì súc vật.

Hắn cởi y phục, đến khi chỉ còn mặc quần lót mời nhìn ta trả lời “Đây là trừng phạt!”

Tim ta đập thình thịch trong lòng ngực, môi cũng bị cắn đến sưng đỏ. Thân thể hắn rất cường tráng, không giống cơ thể gầy gò xanh tái của ta.

Ta há môi, đang muốn nói gì, đã bị hắn đặt hai tay áp chặt vào cổ họng, hô hấp cũng muốn ngừng trệ, cổ đau vô cùng, hắn chỉ cần gia tăng thêm lực, thì khí quản của ta cũng theo tay hắn mà đứt liền.

“Khụ khụ…” Hắn cuối cùng cũng buông tay ra, y phục ta lập tức bị hắn xé tan, vứt xuống.

Thân thể hắn bao trùm lên cơ thể ta, trọng lượng nặng nề khiến ta vô pháp cử động. Chỉ có thể thống khổ mà hô hấp.

Không có bất cứ sự khởi đầu nào, hắn cứ thế thô bạo mà ma sát hạ thể của ta, hung tàn mà lấp đầy huyệt động cơ thể, hai chân bị hắn ghì chặt, ta run rẩy toàn thân, đau, đau quá! Cả người nóng như bị bàn là ủi lên. Nếu tay hắn không kháp trụ cơ thể ta, ta nhất định đau đến mức nhảy lên mà chạy trốn.

P/s: bù lun cho ngày hôm qua rồi nhá

One thought on “Ác mộng – Chương 11

  1. Pingback: Ác Mộng _Điển Y | Vũ Điệp Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s