Ác mộng – Chương 10

 

 

Ác mộng – Chương 10

 

” Tiểu Thụy, con tự chăm sóc mình được không?”Một lát sau, giọng ba ba khàn khàn vang lên.

“Ân”

“Con đừng lo, ba ba sẽ gửi thêm tiền…. Tiểu Thụy, ít nhất cũng phải gọi điện cho ba ba, con biết không?”

“Con biết…”

Kế tiếp, ta cũng không biết nói gì, mãi cho đến khi điện thoại tự cắt…

Sau đó, ba mẹ vẫn không rời khỏi thị trấn Bạch Diệp, ta cũng cố gắng không ra ngoài. Tiền ba mẹ gửi ta cũng có thể dùng đến hết hai tháng, rồi ba mẹ sẽ gửi thêm… Ta không cần ra ngoài tìm việc nữa, chỉ cần đợi đến lúc Trình Hi thấy chán. Với bản tính của hắn chắc chắn sẽ mất đi hứng thú rất nhanh, rồi cũng sẽ hết kiên nhẫn với ta thôi.

Hay là ta tìm chỗ khác trốn… Mà không, trạm tàu hỏa cũng nguy hiểm lắm.

Những ngày sau đó ta đều ở nhà. Ba ba nói Trình Hi đã không còn đi cùng bọn họ nữa, nghe ba mẹ nói hắn đã bỏ đi, lòng ta càng lúc càng an tâm. Vì ta cầu khẩn, ba ba không tra cứu chuyện hắn uy hiếp ta, nhưng ta biết, ba ba vì cơ thể khiếm khuyết của ta, cho dù phẫn nộ cũng không thể làm gì…

Ngày thứ hai ba ba gửi tiền vào tài khoản của ta, nhưng ta còn tiền, nên cũng không rút thêm.

Nửa tháng sau, ta cũng tìm được việc, điều phải cảm ơn đôi vợ chồng tốt bụng đang cho ta thuê phòng, lão ông họ Vương, cho nên ta xưng hô là Vương gia gia, Vương nãi nãi… Vương nãi nãi biết ta học cũng không tệ lắm, nên giới thiệu ta làm gia sư cho một cậu bé hàng xóm. Cậu bé năm nay học trung cấp, tố chất thông minh, nhưng Ngữ Văn lại quá kém, thành ngữ, thơ đều không thuộc. Hơn nữa cũng rất nghịch ngợm, làm không ít gia sư không chịu được, phải bỏ dạy. Mẹ nó nhờ đến ta, hy vọng tuổi tác của ta không cách biệt lắm, có thể dạy nó học tốt hơn.

Ta ở cả ngày trong phòng cũng buồn chán, nên nhận lời ngay. Thân thể cũng không còn đau đớn nữa, không có Trình Hi, ta thật sự rất thoải mái. Vết thương trước đây cũng dần dần khép lại.

Nãi nãi thường mời ta dùng bữa, nên ta cũng giúp họ nấu ăn, cũng có vài lần làm cháy đồ ăn. Nãi nãi nói con gái của họ không ở đây, cũng có ta làm con trai rồi.

Trên báo cũng không có tin gì lạ, Trình Hi chưa đem thông tin của ta lộ ra ngoài.

Ta an tâm sinh hoạt, an tâm dạy học cho Diệp Trữ _ tên hài tử ta nhận dạy, mắt nó rất to, lần đầu tiên ta gặp nó, mắt nó mở to nhìn ta, thật sự rất khả ái. Chính là tính cách quá quậy phá, bất quá, cũng đều do ba mẹ nó luôn vắng nhà, khiến nó cảm thấy cô đơn.

Nhưng một thời gian sau, thái độ của nó cũng thay đổi đi nhiều. Ta không nghĩ mình là gia sư của Diệp Trữ, mà là bạn của nó, vì trước giờ ta cũng có rất ít bạn…

“Uy, Thụy, ngày mai đi chơi đi!” Nó mở miệng.

“Không được.”Ta tiếp tục sửa bài tập cho nó. Mới được một tháng, ta chưa thể ra ngoài.

“…Mặc kệ, anh không đi em cũng không học nữa…”

“…” Thật là, không khác gì một đứa em trai bướng bỉnh”Vậy em học thuộc bài này đi.” Ta ra yêu cầu.

Cứ như vậy, ngày mai ta cùng Diệp Trữ ra ngoài.

Diệp Trữ hoàn thành xong yêu cầu của ta, nên ta đồng ý cùng nó ra ngoài chơi.

Chúng ta đi ăn, sau đó nó muốn đi chơi game, nhưng ta đã kéo nó đến nhà sách.

“Uy, uy, chán lắm.. Đi chơi a, không đi nhà sách đâu.” Nó cứ lải nhải mãi.

Ta cười cười không trả lời, tiếp tục chọn mua sách. Tìm được rồi…”Đi ra ngoài thôi.”

Diệp Trữ lập tức vui vẻ nhảy nhót, ta xoa đầu nó, thế nhưng nó lập tức quay đi.

“Em không phải trẻ con.”Nó mở to mắt nhìn ta.

“Sao lại không phải?”Ta lấy tay ra so, đầu nó đến ngực ta, tuy rằng ta không cao, nhưng cũng hơn nó.

“Anh chỉ hơn em có mấy tuổi thôi, tiểu lão đầu…<ông cụ non ~~ mình đoán thôi nhá>” Nó lầm bầm, thanh âm không lớn, nhưng ta vẫn nghe được.

Ra ngoài nhà sách, ta đưa sách cho nó xem, mà nó cũng tò mò nhìn thử.

“Sách hay, rất dễ hiểu, em xem đi.”

Nó nhìn ta thật lâu, rồi cúi đầu ngượng ngịu “Cảm ơn..”

“Phải nói là em cảm ơn anh…”Ta vừa nói ra, nó lập tức ngẩng đầu lên.

“A…. Coi như cảm ơn, em dẫn anh đi ăn.” Nó cười cười nhìn ta.

“Không được, chúng ta phải về.” Đã 5h chiều rồi.

“Còn sớm mà, đi đi…”

Không làm gì được nó, ta đành cùng nó đi, thế nhưng, nếu ta biết chỗ nó muốn đến xa như vậy, ta nhất định đã từ chối. Càng buồn cười là nó đánh rơi tiền trên xe.

Ta nhìn nó cắn môi, liền lấy thẻ ra thanh toán, vì tiền mặt cũng không còn. Nhưng ta thật sự không ngờ, chính đều này đã khiến ta vô cùng hối hận.

Sáng hôm sau, khi ta chuẩn bị sang nhà Tiểu Trữ để dạy học, vừa mở cửa, đã thấy dưới cầu thang một bóng người quen thuộc, ta tưởng mình hoa mắt!… Không… Ta quay đầu vào phòng.

Ta đóng cửa lại, ngoài cửa đã nghe thấy thanh âm của hắn! Ta tựa vào tường thở dốc… Làm sao, làm sao có khả năng…

Từ bên ngoài truyền đến một tiếng cười khẽ, là hắn! Âm thanh trầm thấp khiến ta không thể quên được.

“Bảo bối, ta hiện tại đang rất rất tức giận… Ta đã chờ ngươi liên lạc cho ta, nhưng ngươi lại quá ngang bướng rồi.. Có nghe không, nhanh lên… Mở cửa ra, đừng để ta phá tan nó!”

Thanh âm hắn từ từ vang lên…

Không thể… Không thể mở cửa!

Tuyệt đối không thể! Ta phải tìm cách ra ngoài!

Rõ ràng cách nhau một lớp cửa, vì sao thanh âm hắn như sát bên tai ta. Thanh âm hắn càng lúc càng lớn, ta càng lúc càng khẩn trương… Lời nói uy hiếp vang lên thật rõ ràng.

“Bảo bối, mở cửa nhanh lên, ngươi biết kiên trì của ta chỉ có giới hạn thôi.” Hắn gõ cửa”Ta đếm đến 10, ngươi nếu không mở cửa, ta sẽ phá! Đến lúc đó, ngươi đừng hối hận…”

1, 2 , 3… Hắn lạnh lùng đếm, ta hoảng loạn đến run rẩy cả người…

Được rồi, có cầu thang! Đây là tầng 2, để ngừa hỏa hoạn, có một cái thang xếp… Ta vội vàng mở cửa sổ, đem cầu thang đặt xuống, rồi nhanh chóng bò xuống, nhanh, nhanh nữa lên, càng nhanh càng tốt, “Ầm” một tiếng, hắn phá cửa rồi, cùng lúc nãi nãi đi ra, nghi hoặc hỏi hắn. Xin lỗi Vương gia gia, Vương nãi nãi, ta có lỗi…

Chân ta đặt xuống đất, ta lập tức lao đi, chạy đến mức không còn sức nữa. Ngồi dưới đất, ta như cảm thấy những vết thương mà hắn gây ra lại cuồn cuộn trào lên, ta biết, đó chỉ là ảo giác.

Ta chưa quen thuộc đường phố, lại ít ra ngoài, nên cũng không rõ mình đang ở đâu. Ta căng thẳng nhìn xung quanh, ta chỉ mang có ít tiền. Ăn tạm tại một quán nhỏ, ta nghĩ, hôm nay không thể về rồi.

Ăn no, ta chỉ còn cách rồi điện cho ba ba đến giúp. Khi ba ba biết Trình Hi đã phát hiện ra chỗ của ta, ba ba thật sự kinh ngạc, lập tức tới giúp ta, vì tài khoản của ta hiện giờ không thể dùng.

Ba ba đáp máy bay xuống, cũng phải mất một đêm, ta cũng đợi ba ba suốt đêm trong quán cafe.

Tâm tình đang bất an, nhìn thấy ba ba, ta cũng không còn lo lắng nữa. Ta ôm chặt lấy ba ba, vùi mặt vào lòng ba ba, nước mắt cũng không kiềm nổi nữa, đem mọi ủy khuất từ trước đến nay nói ra.

” Tiểu Thụy, chúng ta dọn nhà đi!” Ba ba như già hơn 10 tuổi, nhẹ nhàng nói “Mẹ con đã dọn phòng rồi, ngày mai chúng ta đến Phúc Hải, mẹ con đã dọn dẹp thu xếp ổn thỏa rồi!” Ba ba nhìn ta.

………………..

Hôm sau ta đã ở Phúc Hải.

” Tiểu Thụy, chúng ta ăn sáng xong rồi về! Mẹ đã trang trí lại nhà rồi!”

“Ân”

Ta vẫn theo thói quen mà mua báo, lật tờ báo, tay ta run lên. Phía trên có một dòng chữ rất lớn tìm người, viết : Bảo bối, nãi nãi của ngươi đang “bệnh” nặng, còn có Diệp Trữ khả ái của ngươi, ngươi nếu như không trở lại, ta sẽ nghiêm túc. Trò chơi nên kết thúc – hãy tưởng niệm những người đã giúp ngươi!

Đây là ý gì.. Đây là ý gì… Ngươi vì cái gì không để cho ta yên!

Đọc báo, ba ba lập tức vất nó đi.

“Không có chuyện gì, nó chỉ uy hiếp thôi! Đây là một xã hội có pháp luật! Con đừng lo lắng, Tiểu Thụy!” Ba nắm tay ta, rồi bắt taxi.

Trình Hi có làm gì không? Ta càng lúc càng lo sợ.. Nếu như vì ta mà lại làm hại đến họ? Sẽ không, Trình Hi chỉ là một học sinh cao đẳng, hắn không đủ khả năng! Ta liên tục tự trấn an mình.

” Tiểu Thụy, tới rồi, con xuống xe đi.”

Ba ba nói, ta giật mình, cúi đầu, xin lỗi, nãi nãi và Tiểu Trữ, ta không thể trở lại… Ta sợ hắn, ta biết ta hèn nhát, thế nhưng, ta thực sự không thể chịu được sự đối đãi không khác gì phế vật mà hắn dành cho ta.

Ta đi theo ba về nhà, nhìn xa rất thanh nhã, ta còn thấy mẹ đang đứng trước cửa, là nhà mới của ta a!

“Mau vào nhà, anh tắm đi, chắc là mệt lắm rồi!… Tiểu Thụy, con thay đồ đi, ba tắm xong rồi đến con!”

Ta gật đầu, nhìn mẹ.

Kỹ lưỡng quan sát căn nhà, bố trí cũng không khác gì nhà cũ, cũng kiểu kiến trúc vừa đơn giản vừa nhã nhặn này. Ngồi trên xe cả ngày, ta cũng bắt đầu mệt mỏi, cảm thấy buồn ngủ.

” Tiểu Thụy, con cầm y phục đi, chuẩn bị đi tắm.” Mẹ ôn nhu cười, ta lại nhìn thấy sự mệt mỏi phía sau nụ cười đó, một vành đen đặc quanh mắt mẹ, dù mẹ là người luôn chú ý chăm chút bản thân.

Ta cầm y phục, tay vô tình chạm vào tay mẹ… Nhưng mẹ ngay lập tức tách ra, quần áo rơi xuống, ta cảm thấy khó chịu, tại sao.. Mà mẹ hình như cũng giật mình bởi hành động của mình.

“…À.. Là tại mẹ không cẩn thận” Mẹ phá vỡ im lặng, miễn cưỡng cười, nhặt quần áo lên.

Mũi ta thấy nghèn nghẹn, cố kèm cho nước mắt đừng rơi xuống, ta nói khàn khan “…Không, là tại con…”

“Mẹ làm cơm xong rồi! Con đừng suy nghĩ nhiều nữa..” Mẹ đi vào nhà bếp.

Ngâm mình trong nước nóng, tỉ mỉ chà xát cơ thể. Ký ức đột nhiên trở về, ta nhớ lại, khi hắn kéo tóc ta, lôi vào nhà tắm, ta che mắt, tay càng chà xát mạnh hơn, chà cho sạch ký ức dơ bẩn, cơ thể dơ bẩn… Da đau rát, nước nóng bỏng như lửa! Nhưng hạ thể khiếm khuyến vẫn còn, ta hận nó, ta hận là ta đã có nó…

Tiếng nước rơi chạm vào mặt sàn, tất cả trở nên thật mờ mịt, ta không rõ là nước đang rơi, hay là nước mắt ta rơi…

………………..

” Tiểu Thụy, con ăn nhiều một chút! Con xem, toàn món con thích thôi…Con gầy đi nhiều rồi!” Bát ta toàn thức ăn do ba mẹ gắp vào, hết sức ân cần.

Ta gật đầu cắm cúi ăn.

Ba ba luôn cố gắng tìm chuyện để nói… nhưng không khí vẫn hết sức miễn cưỡng…

“Ba… Con tạm thời không đến trường đâu…”

“Ân, con cứ ở nhà nghỉ ngơi, khi nào bình phục rồi tính tiếp, ba đi làm ở bệnh viện gần đó, mẹ cũng chuyển công tác đến đây, tất cả rồi sẽ ổn thôi!”

Ba mẹ bỏ đi công việc quen thuộc, đột ngột chuyển đến đây, đều là vì ta…

Ta cho rằng thời gian sẽ làm thay đổi tất cả, nhưng vừa ăn cơm xong, đã có tiếng chuông cửa vang lên, mẹ nhìn qua camera, vội vàng kéo ta lên lầu, cất bát đũa ta đang ăn, rồi mới mở cửa.

“Chào hai bác, Ngô Thụy đã về rồi sao?” Tuy rằng lời hỏi rất lễ phép, nhưng bên trong tràn ngập sự khẳng định.

” Trình Hi, cháu nói gì… Tiểu Thụy đã mất tích lâu như vậy…” Ba ba đứng lên, ta ghim chặt người vào tường nghe lén.

Không có tiếng trả lời, Trình Hi đi vào trong phòng, ta cuống cuồng lùi lại, chỉ sợ hắn nhìn thấy ta.

“Thưa bác, đây là thuốc bổ cháu mua cho Ngô Thụy, cậu ấy ở bên ngoài lâu như vậy, chắc cơ thể sẽ rất mệt mỏi!” Hắn đặt vật gì đó lên bàn, cười cười rồi ngồi xuống.

“Bác không hiểu cháu đang nói gì.. Con bác đã mất tích rồi, hai bác cũng vì quá thương tâm, nên mới chuyển đến nơi này… Cháu không đi học sao, tìm Tiểu Thụy là chuyện của gia đình bác!”

“Ha ha …” Tiếng cười của Trình Hi trầm thấp vang vọng khắp nhà, “Hai bác không phải vì tìm được Ngô Thụy nên mới chuyển đến đây sao?”

“Tất nhiên không phải… Trình Hi, cháu trở về trường đi.” Ba vừa nói, vừa đưa thứ hắn mang đến trả lại.

“Xem ra, hai bác không muốn nói chuyện với cháu rồi.” Trình Hi đứng lên, không nói gì nữa, đi thẳng ra cửa, đến cửa, hắn bỗng quên đầu lại “Chào hai bác! Nếu Tiểu Thụy không trở về, hai bác hãy cố nén đau thương, bảo trọng thân thể.”

Dứt lời, hắn sảng khoái rời đi. Đến lúc bóng hắn khuất hẳn, cả nhà ta mới khẽ thở phào, cảm giác áp bức mà Trình Hi mang đến, quả thật, vô cùng dữ dội…

One thought on “Ác mộng – Chương 10

  1. Pingback: Ác Mộng _Điển Y | Vũ Điệp Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s