Ác mộng – Chương 6

Ác Mộng – Chương 6

Từ cửa sổ, ta quay lại, khe khẽ nói “….Ngươi thắng rồi….”

Hắn vỗ tay cười “Quyết định thông minh!”

“Đến, đến đây!” Hắn vươn bàn tay thanh mảnh, những đốt tay cứng cáp.

“….” Ta không tình nguyện, ngồi cạnh bên hắn.

“…Ta, ta sáng đã không đi học, buổi chiều…ta muốn đi…”Lắp bắp, ta run rẩy nói ra.

“A…”Thân thể bị động, người đã bị hắn áp vào lòng.

“Cơ thể ngươi như vậy còn có thể đi học sao?”Hắn vừa nói vừa cởi áo ta, sắc hồng tím từ cổ lan dài…

Một khắc cũng không muốn ở chỗ này, không muốn nhìn căn phòng này, giường này…còn có hắn…”Y phục có cổ áo, không nhìn thấy!”

“Ha ha…Thật thuần khiết a…Ta không nói cái này!”

Tay hắn mạnh mẽ áp mông ta, đồng thời ma sát phân thân trong khố y.

“A a…”Thân thể mềm nhũn, rốt cuộc minh bạch hắn nói cái gì, thân thể vô lực. Tình trạng như vậy ta cũng không chắc mình có thể đi học, nhưng, nếu đó là phương pháp duy nhất trốn khỏi hắn “Không việc gì, ta có thể đi!”

Hắn quan sát khuôn mặt ta, biểu tình lạnh lùng “Tốt, ngươi muốn thì có thể đi, bất quá, tan học lập tức về ngay, muộn một phút thì xem buổi tối ta trừng phạt ngươi thế nào…”

Dứt lời, hắn đi thẳng ra cửa…

Đến lúc cửa bị hắn đóng lại, ta mới trầm tĩnh lại, cởi bỏ y phục, nhìn thân thể đầy vết ngân, nức nở bò đến toilet. Nước nóng như thiêu đốt, mặc kệ, ta điên cuồng chà xát. Phía dưới có gì chảy ra, cúi đầu nhìn, bạch dịch cùng tơ máu, tí tách chảy xuống…

Vừa đứng một lúc, hai chân đã vô lực,ta nhìn trời, chiều rồi, sáng đã nghỉ không phép, cầm lấy điện thoại, định gọi, mới ngẩn ra, ta không biết điện thoại của đồng môn nào..

Nằm sấp xuống giường, lại ngửi được vị đạo dâm mi, nhất thời một trận buồn nôn cuồn cuộn, trên giường đều là sắc hồng nhức mắt.

“A a…” Ta điên cuồng vứt bỏ chăn niệm, cố sức ném xuống mặt đất, xé rách chúng, lại chỉ làm cơ thể thêm đau đớn. Ta câm lặng quỳ xuống, gắng gượng chuẩn bị đi học.

………………………………

Ta cố gắng men theo tường, mò mẫn đi, mỗi lần cử động là một loại dày vò thống khổ, khiến ta thật lâu thật lâu sau mới đến lớp được.

Ngồi trên ghế thân thể đều đau nhức đến thống khổ, ta rã rời gục xuống.

“Ngươi làm sao vậy? Mặt mũi trắng bệch, sáng cũng không đi học…” Lưu Khải Ninh thân thiết hỏi ta.

Ta miễn cưỡng cười “Sáng có chút khó chịu, có lẽ bị cảm lạnh. Đã uống thuốc rồi, không sao đâu.”

“Vậy à, sáng ta đã xin nghỉ giúp ngươi, không cần lo lắng đâu.”

“Ân…” Ta cảm kích gất đầu “Ta nằm nghỉ một chút…”

“A…Xin lỗi, ngươi cứ nghỉ ngơi đi! Giáo sư tới ta sẽ gọi ngươi!” Hắn áy náy nói “Được rồi, ngươi cho ta số điện thoại được không?…Sáng sớm ta rất lo lắng, lại không tìm được ngươi… Còn số phòng của ngươi, nói cho ta biết đi!”

Chắc nói ra không có việc gì, ta mở miệng, đọc một chuỗi số cho hắn.

Đầu choáng váng, rõ ràng là thời tiết tháng chín, người ta lại lạnh run, âm thanh của giáo sư cũng nghe không rõ, mãi tiếng chuông tan giờ mới vang lên, ta có cảm giác như chờ gần một thế kỷ.

” Lưu Khải Ninh , tiết sau, ngươi giúp ta xin nghỉ được không?” Ta không chịu được nữa rồi, cần phải ngủ một giấc.

“Ân, không thành vấn đề, buổi chiều ngươi cũng nghỉ đi, nhìn ngươi, cả người tái mét rồi!… Gọi Khải Ninh là được rồi!” Cầm giấy xin phép của ta lên, hắn nói tiếp “Ta đỡ ngươi về ký túc xá.”

“Không cần, ta đi được! Không làm phiền ngươi học tập!” Ta cười cự tuyệt.

“Không được, đi nửa đường lại bất tỉnh thì sao, để ta dìu ngươi về, sau đó ta về lớp, cũng an tâm hơn.” Dứt lời, hắn đã kéo cánh tay ta nâng lên.

Thân thể mềm nhũn, thôi, hắn dìu cũng tốt, vạn nhất lại ngất xỉu giữa đường, thật sự rất mất mặt!

“Cảm tạ!”

Thực tế, nhờ có hắn đỡ, chân ta ít nhiều còn di chuyển được, đi hết hành lang, thân thể càng lúc càng yếu ớt, tới cầu thang, gần như bị hắn tha đi. Đương nhiên, với cá tính nhiệt tình của Lưu Khải Ninh, hắn còn muốn cõng ta lên, bất qua, ta kiên quyết từ chối.

Vào phòng, ta gục xuống giường, may mắn trước khi đi học đã dọn dẹp không ít, người khác nhìn vào cũng không thấy có gì bất thường.

“Ngươi đi học đi! Rất cảm ơn ngươi!” Ta phủ chăn lên đầu, nói khẽ.

Hắn gật đầu “Được, ngươi muốn uống thuốc không? Hay tan học, ta đưa ngươi đến bác sĩ.”

“Không! Không cần, ta nghỉ ngơi một lát là ổn rồi.” Hiện tại, ta chỉ muốn ngủ một giấc.

“Ta đi, có việc gì gọi điện cho ta!” Hắn vừa nói, vừa viết số điện thoại đưa ta.

…………………………….

Mặc kệ mọi thứ, ta ngủ một giấc thật say, cho đến khi có gì đó chạm vào mặt ta.

“Tỉnh tỉnh ! Tỉnh mau!”

Thanh âm quen thuộc, khiến ta sợ hãi, chậm rãi mở mắt, cả dáng vẻ của Trình Hi cũng mơ mơ hồ hồ.

“Ngươi sốt rồi!’ Tay hắn chạm vào trán ta.

Thực sự không có khả năng đáp lại, ta nhắm mắt, lần thứ hai thiếp đi.

………………………….

Không biết bao lâu sau, ai đó lay lay người ta, ta tỉnh giấc, chỉ thấy hắn âm trầm ngồi cạnh ta, không cần phải nói, chính hắn đánh thức ta.

Ta phẫn hận nhìn hắn, không biết vành mắt hồng hồng cùng con ngươi ươn ướt, trong mắt hắn lại vô cùng đáng thương khả ái.

“Đừng nhìn ta như vậy, đã bệnh rồi, lại còn vọng tưởng câu dẫn ta!” Hắn nhéo mặt ta, vô sỉ nói.

“…”

“Quên đi, ta không tính toán với ngươi! Ngồi dậy!”

Hắn kéo cánh tay ta, đem người ta nâng dậy, cơ thể mềm nhũn, toàn thân vô lực. Ta cắn môi, nuốt xuống cảm giác khó chịu.

Chờ ta dễ chịu hơn, tay hắn đưa ra hai viên thuốc màu trắng.

“Uống đi.” Hắn ra lệnh.

“…”

“Nhanh lên, đừng để ta lập lại!” Khẩu khí hắn vô cùng thiếu kiên nhẫn.

Sau cùng, hắn mất kiên nhẫn, đưa tay đoạt lấy hai viên thuốc trong tay ta, nhét vào miệng ta, mạnh mẽ lấy nước đổ vào.

“Khụ khụ… Khụ…” Sặc rồi “…Khụ..Ngươi cho ta uống cái gì…”

“A…” Hắn bóp cổ ta, sốt rồi, đã phải uống thuốc gì kỳ quái, ngươi còn muốn giết ta sao?

“Thuốc hạ sốt! …Ngươi vừa uống đấy! Thật muốn giết chết ngươi… Biết cách chọc giận ta lắm, bảo bối!” Tiếng gọi thân thiết lại được hắn nghiến răng nghiến lợi nói ra.

Thuốc hạ sốt sao…

Hắn sao bỗng nhiên tử tế vậy?… Ta thà chết cũng không muốn tiếp nhận thuốc của hắn!

Tay trên cổ buông lỏng ra, ta yên lặng nằm trên giường, thầm nghĩ làm sao trốn khỏi hắn, phải tìm bằng được điện thoại có ảnh chụp ta! Nhưng ta không biết hắn giấu ở đâu…

Có âm thanh “xoạt xoạt”, hắn bắt đầu cởi áo. Ta ngạc nhiên nhìn cơ thể hắn lộ ra những đường cong tinh tế. Thấy ta đang quan sát, hắn quay đầu nói “Thế nào? Thèm khát sao?”

Ta hạ mắt, vì sao khuôn mặt cùng cơ thể toàn mỹ kia lại thuộc sỡ hữu của một kẻ tà ác vô sỉ, hắn, đã hư hỏng quá sức rồi!

Ta chưa bao giờ căm ghét ai đến thế, ta đã từng cho rằng, ta sẽ không có cảm xúc kịch liệt như thế!..Nếu như khả dĩ, ta thậm chí muốn giết hắn, để bảo vệ bí mật của ta…Thiên a, ta đang suy nghĩ cái gì…Ta cư nhiên lại muốn giết người…Ta vì suy nghĩ của bản thân mà run rẩy! Càng thêm phẫn nộ mà căm ghét hắn…

“Lùi vào trong!” Hắn không chờ ta đồng ý, đã tự mình lên giường.”Mẹ nó, đóng nhiều tiền vậy, giường thì bé tí…” Hắn oán giận.

Đây là giường đơn, đương nhiên không lớn, ngươi cho ngươi là ai a! Chật thì ra chỗ khác…Bởi vì hắn nằm sát bên ta, ta khẩn trương lui vào trong, lui, lui mãi… cho đến khi sát vách tường!

“Sao? Không muốn nằm cạnh ta?” Hắn ôm eo ta, kéo ta về, nhất thời, toàn thân ta kề sát hắn, mà hô hấp hắn thì đang nhè nhẹ chạm vào tóc ta…

Ta giãy dụa, mong muốn cách xa hắn một chút, chỉ là, tay hắn giống như sắt thép cứng cáp, không chút suy chuyển, ta đành cam chịu mặc hắn. Tận lực không để ý đến hắn, ta cố gắng mau mau ngủ đi, thế nhưng càng cố, lại càng không thể ngủ.

Tay hắn, bắt đầu chuyển động, ta cho rằng hắn buông ta ra, nhưng không hề nghĩ, tay hắn đang vuốt vuốt mông ta.

Lẽ nào hắn muốn…

“Không… Không muốn…” Ta kêu lên, nắm tay hắn lại.

“A a…” Hắn áp tay ta về phía sau, gập người ta xuống. Cơ thể ta toàn thành một đường cong, mà cái mông thì cao cao lên đến gần sát mặt hắn.

“Thật ồn…Không khác gì đàn bà…”Ta nghe được thanh âm khó chịu của hắn.

“…”Ta im lặng, cũng không phải vì lời lẽ hắn, mà vì cánh tay ta, tượng như muốn đứt rồi.

Thân thể đang sốt nên rất yếu ớt, hơn nữa, trải qua dằn vặt từ ngày hôm qua, tinh thần ta đã suy yếu lắm rồi, chỉ cần một chút tác động cũng khiến ta tổn thương, huống hồ đau đớn từ cổ tay truyền đến vô cùng thống khổ, nước mắt của ta lại muốn rơi xuống…

Thanh âm tí tách, ta yên lặng khóc, vốn đã mặc cảm về thân thể, lại bị hắn nắm được nhược điểm… Ta cảm giác mình giống như một con mồi bất lực, sa vào lưới nhện…

“Khóc cái gì!” Hắn gầm lên,làm ta giật bắn mình. “Phiền chết, ta ghét nhất nhìn thấy nước mắt, nếu là người khác, ta đã cho ăn tát rồi!”

“…”

“Quay mặt sang đây, hở chút là khóc!” Hắn tiếp tục nói, ta mặc kệ hắn phát tiết.

Hắn mắng chửi một hồi, cuối cùng lực trên cổ tay ta cũng nhẹ đi.

Hắn khẽ nâng tay ta lên…

“Xanh tím rồi…” Hắn ôn nhu “Thế nào lại dễ xanh vậy…”

Buồn cười, lực ngươi lớn như vậy, có thể nào lại không sưng lên.

“Thực sự rất mỏng manh!” Hắn liếm cổ tay ta, khẩu thủy chạm vào da thịt đang sưng tấy…

One thought on “Ác mộng – Chương 6

  1. Pingback: Ác Mộng _Điển Y | Vũ Điệp Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s