Ác Mộng – Chương 5

Ác Mộng – Chương 5


Lưng hơi co rút, ta tựa đầu nằm sấp trên giường, hắn cứ vuốt ve lưng ta, tay bắt đầu mơn trớn phía dưới, ta giật nảy mình… Tay hắn, đang áp vào mông ta, nơi đó vừa bị hắn đánh, ta rất sợ hắn lại dùng lực… Nhưng mà, hắn nhẹ nhàng như đang chạm vào một món đồ sứ dễ vỡ.

“A…Đau…”Ta yếu ớt hô lên, đáng lẽ là động tác ôn nhu, không chút thô bạo, nhưng tại nơi đó da thịt vừa non mềm vừa nhạy cảm, đã sưng đỏ lên rồi…Từ trước đến nay, cơ thể ta vốn không chịu được va chạm, tiếp xúc một chút đã xanh tím một mảng, không phải nói khoa trương, thế nhưng da ta so với người bình thường quả thật có chút nhạy cảm…

“Tuyệt hảo, cơ thể ngươi rất thích hợp được điều giáo…” Hắn tan thán, động tác vừa ôn nhu, đã lại thô bạo ma sát, nghe thanh âm nghẹn nghèn đau đớn của ta, hắn lại cúi đầu mỉn cười.

“Ngươi xem, như vậy đã kêu rồi. So với tình nhân trước đây của ta, kém hơn nhiều…Thế nhưng, ta đối với ngươi lại có hứng thú…Các nàng phóng túng không đủ làm ta cố sức a…”Ta biết hắn kinh nghiệm sống “về đêm” phong phú. Nhưng ta không ngờ hắn lại đê tiện đến thế, dù sao, so với tuổi của ta cũng không chênh lệch nhiều lắm…

“Đừng chạm nữa…” Ta sợ hãi cầu xin, ta bây giờ ngồi còn không được.

Hắn kiêu mi, mắt híp lại “Cầu xin ta sao?”

Khẽ cắn môi, vứt bỏ sĩ diện, ta gật đầu!

“Tốt!” Hắn buông tay, áp lực trên mông tiêu thất, đau đớn cũng lùi đi. Thế nhưng, rất nhanh sau đó, ta hối hận rồi. Tay hắn tách hai chân ta, vốn chỉ là hơi mở ra, sau đã khuếch trương vô cùng.

“Làm, làm cái gì… Ngươi buông ta ra…” Ta theo bản năng kêu lên, vô lực động đậy hai chân.

“Ba!” Thanh âm cái tát giáng vào mặt ta. Ta yếu ớt gục xuống…

“Hi… không được gọi ‘ngươi ngươi’ không phải ta đã nói rồi sao?” Chỉ một câu nói, cũng đơn giản chọc giận hắn, thường ngày, tuy nhìn hắn lạnh lùng, nhưng ta không nghĩ hắn lại tàn bạo hỉ nộ không rõ ràng đến mức này! “…Thế nào? Đã quên nhanh vậy sao?”

“Không…Chưa…” Ta thấp giọng cuống cuồng trả lời, rất sợ lại bị hắn dùng lực tàn phá.

Hắn dùng đầu ngón tay lau nhẹ khóe miệng ta, nhìn tay thấm dịch đỏ tươi, ta mới biết, đã chảy máu rồi…

“Ngươi xem, đáng lẽ không bị thương! Đều tại ngươi không nghe lời..” Hắn nhẹ giọng nói, kề sát mặt ta.

Ta không nén nổi run rẩy, mặt hắn càng ngày càng gần.

“A a…A” Có cái gì ma sát giữa hai chân ta, ta muốn khép chân lại, nhưng thắt lưng vô lực không đủ sức làm được. Huyệt khẩu phi thường mẫn cảm bị đùa giỡn nổi lên từng đợt xúc cảm khó chịu. Ngón tay dò xét huyệt khẩu, đùa giỡn phân thân…

Ngay cả tiểu đệ đệ cũng bị lộng phá…Không đau đớn, mà từng đợt từng đợt khoái cảm dâng lên. Ta cảm thấy cơ thể đang phản ứng rõ ràng.

“A … A a…” Chưa từng trải qua cảm giác này, ta hoàn toàn không có sức chống lại hành động của hắn, mặc dù hổ thẹn, vẫn vô pháp cự tuyệt !

“Rất dễ chịu a…Nhìn phản ứng của ngươi xem. Tự mình đã bao giờ chạm qua chỗ này chưa? Ân?” Hắn ngày càng tăng tốc độ.

Tự chạm? Ta ngay cả nhìn còn không muốn nhìn, thế nào lại vỗ về đùa nghịch nó a!

“Nói? Có hay không?” Hắn dùng lực đâm vào, móng tay xuyên qua thịt non, ta vội vã lắc đầu.

“Ngoan! Ta sẽ thưởng cho ngươi.” Khoái cảm truyền từ hạ thể ngày càng mãnh liệt.

“A..a…” Trước mặt một khoảng mờ mịt, rốt cuộc, tại tay hắn xuất rồi.

Thống khổ, cùng khoái cảm…Chỉ trong một đêm, phá tan thế giới của ta…Lần đầu tiên, lại trên tay hắn xuất ra… Quả thực, đã đến cực hạn của ta rồi, cả về tinh thần lẫn thể xác!

“Ngày hôm nay, thế này là đủ rồi…Lần đầu tiên sẽ rất mệt mỏi a! Hảo hảo nghỉ ngơi đi..”

Hắn nằm xuống cạnh ta, tay ôm lấy eo ta.

Trên người ra không ít mồ hôi, hạ thân còn nhớp nhúa dịch thể ô uế, tuy rằng đã lau đi một chút, nhưng chỉ qua loa chùi rửa, trên người vẫn dính dáp bạch dịch. Bình thường ta không thể chịu được, thế nhưng, ta đã mệt lắm rồi, tứ chi cùng xương cốt đều rệu rã vô lực…

Không nhìn tới người đang nằm bên cạnh, không muốn nhớ lại truyện vừa xảy ra, ta kiềm nén cảm xúc, tùy ý để bóng tối mang đi ý thức ta. Không muốn thấy, biểu tình như vừa tìm thấy một món đồ chơi mới lạ của hắn!

Có âm thanh gì đó, “Tách tách” rất quen thuộc, giống như phím ấn điện thoại, miễn cưỡng mở mắt ra, quả nhiên đúng là điện thoại di động, đang đối diện ta… Làm cái gì a… Ta giật mình, phát hiện tên ác ma đêm qua đang cầm điện thoại di chuyển xuống hạ thân của ta…

“Đừng… đừng! Ngươi xóa đi…Xóa đi…” Hắn đang chỉnh cameras chụp khắp cơ thể ta…Ta nhảy vọt lên, lùi sâu vào giường! Cố sức che đi hạ thể xấu xí.

“Che cái gì!” Hắn khinh miệt cười, “Đã chụp hết rồi…Xem, thấy rất rõ ràng a…” Thanh âm bình thản càng làm ta tuyệt vọng.

“Đưa ta, trả lại cho ta!” Ta không biết dũng khí lấy từ đâu, nhào tới, muốn đoạt lại điện thoại có chứa bí mật của ta.

Hắn có chút ngạc nhiên, sau đó tức giận nắm chặt tay ta, khí lực rất lớn, nhưng, ta lúc này không cảm thấy đau, chỉ chú ý đến điện thoại trên tay hắn. Ta cố sức giật lấy. Móng tay thậm chí cào cả vào da hắn, hắn thật không ngờ ta sẽ làm vậy, dần dần u ám đi, mà hô hấp của ta cũng ngắt đoạn, nước mắt lăn dài, cố sức đoạt điện thoại trên tay hắn…

Ngay lúc ta sắp chạm được vào tay phải hắn… “Bốp!” Cơ thể ta gục xuống…Ta run rẩy ngẩng đầu lên…

Ta bị hắn đẩy đến sát giường, đầu đập vào tường… ta khổ sở nhắm hai mắt lại.

……………………………..

Nhìn khuôn mặt trắng bệch trên giường, Trình Hi nhíu mày, vốn định nhẹ nhàng một chút, nhưng nhìn y cuống cuồng giành giật, kiềm không được…Có cần thiết không? Cơ thể ngươi ta đã nhìn không sót một mảng…

Nhớ lại mỹ vị ngày hôm qua, nhịn không được liếm môi dưới, so với tình nhân hiện tại của mình còn tuyệt diệu hơn rất nhiều, trước đây có nghe đến song tính nhân, chỉ cảm thấy ác tâm, nghĩ đó là loại bất nam bất nữ, không nghĩ đến cơ thể khả dĩ dung hợp hoàn hảo đến vậy, không có nữ tính ẻo lả, cũng không có nam tính thô ráp… Kia bên trong huyệt khẩu ôm chặt cực kỳ…

Ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt trắng bệch, giọt nước mắt trong suốt đang khẽ rơi xuống, đưa tay giúp y lau đi, cảm thấy thật kỳ lạ, lần trước cũng chỉ là đùa dai thoát hạ y phục của y, y cũng khóc đến sưng mắt, khiến mình hoài nghi y có đúng hay không quá mức yếu đuối, tuy rằng khuôn mặt có chút nữ tính… Xem ra, đều vì thân thể y… Bất quá, thân thể của ngươi, ta lại cảm thấy rất hứng thú, không, phải là thú tính mới đúng…

Ngón tay mân mê da thịt y, nhất thời, một màu hồng ủy mị theo ngón tay hiện lên… Ma sát chỗ khác, sắc hồng lại xuất hiện… Thu tay lại, thân thể đã xanh xanh một màu, càng thêm mỹ dị, Trình Hi say mê nhìn, tự hỏi lẽ nào mình thuộc khuynh hướng thích ngược đãi? Lắc đầu, có lẽ bởi vì đây là loại đặc biệt hiếm lạ, cho nên muốn càn phá một chút…Nhìn y phản ứng cầu xin và rên rĩ…Khoái cảm liền tràn ngập cả cơ thể…

Nhớ tới y vừa ngã xuống giường, vội vàng nâng đầu y dậy, sờ phía sau, nổi lên một vết sưng nhỏ, lắng nghe hô hấp bình ổn của y, xác định không có việc gì, mới nhẹ nhàng đưa y nằm xuống.

“Sủng vật của ta…” Thở dài, nếu như lỡ tay phá hư, thật đáng tiếc a. Đã thưởng thức mỹ vị như vậy, sau này rất khó “ăn”…Song tính nhân không phải muốn tìm là tìm được, lại còn mỹ dị thế này thì càng khó tìm nga…

“Ngươi trả lại cho ta đi…Van cầu ngươi…” Ta nghẹn ngào, nước mắt che khuất cả tầm nhìn trước mắt.

“Khóc cái gì a… Ta không có cướp đoạt cái gì của ngươi …” Hắn nhàn nhã ngồi xuống, thỉnh thoảng đẩy tay của ta ra.

Hắn không cướp đoạt cái gì của ta, nhưng việc hắn làm so với cướp đoạt còn đáng sợ hơn, ta thà là ngươi ức hiếp ta, lấy tiền của ta, còn hơn sử dụng cách uy hiếp vô sỉ đến thế…

“Ngươi trả cho ta đi, van xin ngươi…Xin ngươi…. Ngươi muốn cái gì cũng được, ta đều đáp ứng…Cầu xin ngươi…” Thanh âm càng ngày càng vô lực, ta đã van cầu hắn rất lâu rồi, hắn vẫn thờ ơ nhìn ta!

“Không cần…Thứ ta muốn rất đơn giản.” Hắn nắm tóc ta “Ngươi sau này là người của ta rồi! Không chỉ thế, ngươi muốn cái gì, ta cũng khả dĩ thỏa mãn ngươi…” Hắn thanh âm trầm xuống “Đương nhiên, chỉ cần ngươi hết lòng thỏa mãn ta…”

Nắm tay hắn, cố sức rút ra tóc bị hắn nắm “….Đừng, đừng đùa nữa…Ngày hôm qua, ngươi đã quá đáng rồi…ngươi…đừng hành hạ ta nữa…”

Tay hắn buông xuống, nắm khẽ vài sợi tóc, hắn tiếu ý cười “…Ngày hôm qua, chỉ là bắt đầu! Ta không thích ép buộc người khác, thế nhưng ta đã muốn mà không có được, thì phải dùng thủ đoạn rồi…Kỳ thực, ai cũng thế thôi, chỉ là, có người có năng lực làm được, có người không…”

Ta cắn môi, đến mức rướm máu.

“Nói đi, tuy rằng ta có biện pháp khác khiến người đáp ứng, bất quá, đây là cách đơn giản nhất… Thân thể của ngươi, ta chỉ muốn một mình ta biết, nhưng, nếu ngươi không thuộc về ta, ta cũng không có nghĩa vụ giúp ngươi bảo vệ nó…”

“Ngươi uy hiếp ta…”Ta khóc không thành tiếng thì thào.

Hắn càng cười lớn, tiếp tục nói “Tùy ngươi, nói đó là uy hiếp cũng được…Ta chỉ cần kết quả!”

” Suy nghĩ cho cẩn thận…”Hắn nói thêm

“…”Nếu ta đáp ứng, không, không đáp ứng… Không muốn bị hắn giống như đêm qua đê tiện đùa bỡn ta… Nhất định sẽ điên mất…Nhưng, nếu hắn đem ảnh của ta ra ngoài… Lời nói miệt thị, ánh mắt cười nhạo, biểu tình khinh bỉ… Chỉ cần tưởng tượng, đã không thể chịu nổi… Còn có phụ mẫu… Họ hàng… Chuyện này sẽ ảnh hưởng đến họ thế nào, ta thật sự rất sợ.

“Ngoại trừ điều này…Cầu ngươi, ngươi tuấn mỹ như vậy, nhất định có rất nhiều nữ sinh thích ngươi, ngươi thả ta ra… Thân thể ta thế này, ta là quái vật… Ngươi buông ta ra đi” Ta cố sức tự hạ thấp mình, chỉ hy vọng hắn có thể buông tha ta.

“Ta hiện tại lại muốn ngươi a… Còn nữa, là quái vật hay không, ta đã thích thì không thành vấn đề!” Hắn nâng cằm ta lên, lãnh đạm trả lời “Đừng tiếp tục trì hoãn, mau đưa ra quyết định đi, ngươi đừng đánh giá cao kiên nhẫn của ta…”

Minh bạch hắn rất kiên định, ta yếu ớt đứng lên, đi tới trước cửa sổ, mở mắt nhìn khoảng không rực sáng trước mặt, một sắc thiên thanh tuyệt đẹp!

Hay là…

Hắn lại đem chân đá “Quên nói, nếu như ngươi tự sát, coi như ngươi cự tuyệt rồi, ta sẽ đem ảnh chụp của ngươi dán đầy tang lễ, phát cho mọi người, sau đó… A, còn có, ngươi nói a, ta nếu làm tiêu bản bộ phận không trọn vẹn của ngươi sẽ tuyệt thế nào?… Thật thú vị!” Hắn nhãn thần chợt lóe lên.

Kinh sợ, ta vô lực yên lặng nhìn hắn…

P/s: Thức khuya làm thêm 1 chương nữa rồi đi ngủ nướng 😀

One thought on “Ác Mộng – Chương 5

  1. Pingback: Ác Mộng _Điển Y | Vũ Điệp Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s