Ác mộng – Chương 2

Ác mộng -Chương 2

Lần đầu tiên thấy hắn, ta biết, hắn thuộc về loại cả đời cũng không cùng ta giao thiệp nam sinh! Tuy rằng không giống các nam sinh khác nhuộm kỳ quái màu sắc, thế nhưng độ dài mái tóc tuyệt đối vi phạm nội quy. Tóc dài mất trật tự che khuất cả trán. Ngũ quan rất đẹp nhưng không nữ tính, nói đơn giản, tuấn mỹ hai chữ là đủ rồi. Nhìn hắn độ cao trên giường, vóc người chắc cũng rất chuẩn… Có cảm giác cường liệt, không hoàn toàn từ dung mạo hắn, mà là ở khí chất.. Áp bức mà không lỗ mãng…

Nằm ở trên giường, ta nhìn xuyên qua lớp sách vở trước mắt, lặng lẽ quan sát hắn… Lại một lần nữa xác định thêm, nếu như không phải ta cùng hắn sinh hoạt, ta sẽ thậm chí không liếc hắn một cái.

“Uy… Nghe nói ngươi bệnh khiết phích?” Nam thanh rất dễ nghe, có điểm đường hoàng.

“A?… Ân” Bị hắn hỏi, ta giật mình, theo thói quen liền thấp đầu xuống.

Hạ đôi mắt vẫn luôn quan sát ta, tuy rằng minh bạch chỉ là cùng sinh hoạt sẽ không bị phát hiện, ta vẫn có chút sợ hãi.

“Biến thái!” Tại thời khắc ta đang căng thẳng, thanh âm lạnh lùng của hắn phun ra hai chữ đầy khinh thường, âm thanh tuy không lớn, như là lẩm bẩm. Nhưng ký túc xá an tĩnh vẫn nghe được rất rõ ràng.

Biết hắn là đang nói ta bệnh “Khiết phích”, thế nhưng lần đầu tiên gặp ta, hơn nữa là ở tạm phòng ta, cư nhiên đã kiêu ngạo đến mức này, ta oán hận cắn môi. “Biến thái” này hai chữ, ta phi thường chán ghét, nói trắng ra, tựa như người hói đầu bị người khác nói bóng đèn như nhau!

Đem chăn kéo cao, hoàn toàn đem mình vây bọc lại, không nhìn nữa, không nghĩ nữa. Nghe MP3, đem thanh âm hắn hoàn toàn cắt đứt, tâm tình cũng từ từ an tĩnh lại.

Bất quá hắn cùng ta học khác ban. Chúng ta ngoại trừ cùng chung ký túc xá, không chạm mặt nhiều lắm, ban ta cùng ban hắn cách nhau một rẽ nhỏ, thỉnh thoảng cũng thấy nhau. Nhưng, thời điểm sinh hoạt khác biệt, cơ hội gặp mặt của chúng ta không quá năm đốt ngón tay, đây không phải do ta tận lực lảng tránh, mà là, hắn gần như rất ít đi học, hơn nữa, hắn sinh hoạt ban đêm, thông thường trời sáng hắn mới về, thậm chí có vài ngày cũng không về.

Đối với ta tình hình thế này là phi thường tốt.

…………………………….

Sớm biết thế này, đã không ăn nhiều vậy, bình thường không uống nhiều nước lắm, nhưng hiện tại mùa hè, lúc nào cũng khó chịu, thấy bán dưa hấu ướp lạnh, lại nhịn không được ăn hơn một nửa. Kết quả, cả đêm đi WC hơn hai lần rồi, ta bất đắc dĩ chuẩn bị đi lần nữa, nhìn đồng hồ dạ quang, đã 3 giờ đêm rồi…

Mới từ toilet đi ra, “A!” Ta ôm ngực, nguyên do là tên đồng môn kia. Hắn thế nào vào phòng cũng không phát ra thanh âm. Bóng người cao to tại trống vắng căn phòng có phần quỷ dị.

“Gọi quỷ cái gì” Thanh âm khó chịu vang lên, hắn tựa hồ cũng bị ta dọa rồi.

Cũng không phải ta muốn hô, là do ngươi dọa ta giật mình nga. Nghĩ thầm trong đầu, ta yên lặng bò lên giường mình.

Ngày thứ hai, lúc ta thức giấc, hắn đã trong toilet rồi, ta cũng định chờ hắn xong mới vào, thế nhưng hôm nay có tiết của thầy số học rất nghiêm… Không thể làm gì khác là cố gắng đứng cách xa cùng hắn dùng toilet, thế nhưng lúc ta chuẩn bị đánh răng, có thể là do khẩn trương, bàn chải theo tay ta rơi xuống, rơi vào bồn toilet.

Hắn nhìn ta liếc mắt, đưa bàn chải đánh răng gần đó cho ta, ta hoảng sợ cầm lấy mà bắt đầu xát. Xong xuôi, chuẩn bị rời đi, lại phát hiện hắn vẫn đang gắt gao nhìn ta, như là mèo vờn chuột, ta ngơ ngác lui về phía sau…

“Ngươi không mắc bệnh khiết phích” Hắn tuyên bố.

“Không, ta có.”

“Ngươi cho rằng ta ngớ ngẩn sao? Khiết phích phản ứng cũng không biết? ” Hắn tựa hồ tức giận phản bảc lại, thanh âm cũng cao lên.

“Ta thực sự bệnh khiết phích, ta vừa rồi chỉ vì căng thẳng…” Ta ngập ngừng giải thích.

“Căng thẳng?” Hắn hừ lạnh, “Thế nào? Sợ ta?”

“Không” Ta cúi đầu, nhìn ngón chân. =_=

“Đau quá!” Hàm dưới như bị bóp nát, hắn giơ tay chế trụ cằm ta.

“Ta rất dọa người sao?” Lực tay lại tăng lên, ta khó khăn hô hấp, hắn so với ta cao hơn một cái đầu, thế nhưng vóc người mảnh khảnh, không ngờ thể lực lại hơn ta rất nhiều lần.

Ta chỉ có thể run rẩy, giãy dụa bất lực…

Ta trầm mặc, không biết có đúng hay không ta thực sự sợ hắn, dù ta không bị khiết phích, thì phản ứng của hắn cũng quá đáng rồi. Tựa hồ bất cứ ai cũng không được phép lừa gạt hắn, loại ánh mắt hung hiểm từ trên cao nhìn xuống làm ta cảm thấy rất tự ti…

“Nói!”

Mãi không thấy ta trả lời, hắn lại gia tăng khí lực, tuy rằng hắn so với ta khỏe, nhưng khí lực đã quá mạnh rồi.

Ta đau đến mặt mũi trắng bệch, cũng không muốn tỏ ra khiếp nhược, hắn, thực sự quá đáng rồi! Ta thật tình ghét hắn, cũng là lần đầu tiên ta ghét một người. Phẫn nộ nhìn hắn, không quan tâm đau đớn trên mặt.

Cảm nhận được ta căm ghét, hắn buông tay ra, ném lại cho ta hai chữ “Biến thái”, rồi ngông nghênh đi… Để lại ta với cái cằm đỏ bừng, một thời gian sau là sưng lên. Không có đá chườm lạnh, ta chỉ có thể sử dụng nước lạnh rửa qua. Ủy khuất càng lúc càng tăng, ta cái gì cũng không làm sai, vì sao bị người khác ức hiếp… Nhìn trong gương, mặt ta vốn trắng trắng lại nổi bật hồng hồng mắt cùng cằm, quả có chút hài hước, vừa nhìn là biết dễ khi dễ dáng dấp!

Liên tục rửa mặt mấy lần, đến lúc vết sưng trên cằm không còn quá rõ ràng, ta mới cầm sách vở đi học.

Có gì đó chạm vào cánh tay ta, nghiêng đầu nhình, là người ngồi cùng bàn với ta. Hắn hỏi “Ngươi không sao chứ?”

“Không sao! Không cẩn thận đụng vào cửa thôi…” Ta nói, không nghĩ sẽ có người quan tâm. Nhớ lại mình còn không chủ động hòa hắn nói chuyện, có chút vô ý.

“Có cần đi y tế không?” Hắn quan sát cằm ta, đề nghị.

“Không cần, cảm ơn ngươi…” Đối với hắn hảo ý, ta có chút vui vẻ. Tâm tình bị đả kích cũng tốt lên rất nhiều.

“…” Hắn tựa hồ còn muốn nói gì đó, bỗng vang lên tiếng chuông . Ta nhìn hắn cười cười, mở ra sách vở. Hắn kinh ngạc biểu tình làm ta tự hỏi mình thường ngày đến mức nào lạnh lùng… Lập tức, hắn cùng đối ta tươi cười.

Giờ nghỉ cuối cùng cũng tới, ta lên sân thượng nghỉ ngơi, thuận tiện xoa xoa mặt, mùa hè nóng, quạt máy trong phòng học mặc dù bật nhưng không có tác dụng lắm.

Có cái gì lạnh lẽo chạm vào ta, ta ngẩng đầu lên nhìn, là người ngồi cùng bàn với ta, trên tay hắn đang cầm một chai suối khoáng bị đóng băng.

“Này, cho ngươi!”

“…” Ta ngạc nhiên nhìn hắn mồ hôi đầm đìa, ta thậm chí không biết tên hắn!

“Nhanh a! Sắp lên lớp rồi!” Đem chai nước đặt vào tay ta, hắn cấp tốc trở về.

“Cảm tạ…” Hắn thực sự là người tốt, ta đem chai nước lạnh, đặt tại cằm.

“Đồng môn mà, có gì đâu” Sang sảng tiếng cười vang lên.

Ta thật may mắn khi có một người thiện ý như thế ngồi cạnh. Ta cảm nhận được từ hơi lạnh trong nước một chút vui vẻ… Vào giờ, ta len lén nhìn sách vở hắn, mới biết được tên hắn.

Lưu Khải Ninh … Lưu Khải Ninh…. Lặng lẽ ghi nhớ trong lòng, đã khai giảng lâu như vậy còn không biết tên quả thật thất lễ.

Buổi trưa tan học, cangtin đầy người rồi, giáo sư chỉ cần dạy quá giờ một chút, đã rất đông rồi. Ngồi một góc khuất, ta ăn chút đồ ăn vặt, ngày hôm nay không ăn cơm vậy.

Đọc sách giáo khoa, nhìn ở trước đoàn người đông đúc xếp hàng mua bữa trưa, ta cúi đầu học công thức.

” Ngô Thụy! Ngươi cũng đến ăn trưa a!” Người ngồi cùng bàn với ta lại gần ta chào hỏi.

“Ân!”

“Ngươi thật là, định đợi đến khi nào…Ta giúp ngươi mua ba”

Nói xong, đem mình thực hạp đặt lên bàn, một tay đoạt lấy ta thực hạp, chen vào bên trong, rất nhanh thì hắn đã mua xong cơm đi ra, ta cảm kích đối hắn nói “Cảm tạ”

Hắn có chút mất hứng “Đừng có khách khí như vậy a! … Ngươi nói vậy ta rất không tự nhiên a”

“..Xin lỗi…” Ta cúi đầu cắn môi, ta thật không biết cảm tạ cũng sẽ đắc tội với người khác.

“Này… Ngươi không hiểu… Ta đều không phải đang trách ngươi, chỉ là, bằng hữu giúp nhau là chuyện rất bình thường a” Hắn lo lắng giải thích.

“…” Ta là hắn bằng hữu sao?

“Quên đi, tính tình ngươi quá ôn hòa, làm ta cảm giác giống như đang khi dễ ngươi, cái này cho ngươi, mau ăn đi.”

Tiếp nhận thực hạp, ta chuẩn bị rời đi, nhìn hắn vẫn đứng chỗ cũ, ta hướng hắn nói “Xin lỗi, ta kỳ thực là thật tâm cảm tạ ngươi…” Tuy rằng hắn không thích ta nói vậy, ta vẫn là cảm kích nói ra, ta không có thói quen được người khác giúp đỡ.

Trở lại ký túc xá, kẻ đáng ghét kia không đi ra ngoài, mà nằm trên giường xem tạp chí.

Ta tiếp tục động tác, lẳng lặng đóng cửa lại,định ngồi trên giường mình chuẩn bị ăn.

Thế nhưng ta không muốn hắn chú ý, hắn hết lần này đến lần khác hắn lại chú ý “Kẹt!” một tiếng, hắn rất nhanh ngẩng đầu lên, khinh miệt nhìn ta… Ta bị hắn nhìn đến sợ hãi.

“…Da thịt trắng nõn mịn màng a… Tiểu bạch kiểm “

Thanh âm kỳ quái châm chọc làm mặt ta đỏ lên. Ta cũng không cùng hắn tranh luận, chỉ mở thực hạp, mùi thơm lập tức tản ra. Nhìn cửa sổ, tận lực không suy nghĩ đến hắn…

Vừa ăn được mấy miếng, “Ba” muôi trong tay bị đánh rơi, ta nhìn thân ảnh cao gầy của hắn ngay trước mắt, sao lại cận quá, khống chế hành động mình, ta lập tức đứng vọt lên, nhưng tay lại bị hắn nắm.

“Cổ tay rất thanh mảnh.” Thật không nghĩ âm thanh này là của một học sinh cao trung, thanh âm rất có từ tính.

Ta cố sức giãy dụa muốn thoát ra, thế nhưng hắn lại càng dùng sức chế trụ.

“…Trách trách, ngươi làm sao phải khẩn trương?… Chẳng lẽ, ngươi kỳ thật là nữ a!…” Ngả ngớn kề sát tai ta nói.

Ta sợ hãi, viền mắt bắt đầu đỏ. Khiếp sợ nói ” Nói càn cái gì! Buông, buông ra!” Lại càng cố sức giãy dụa.

Hắn cũng không nghĩ ta sẽ kịch liệt phản kháng, tay ta thoát được, nhìn hắn nhất thời âm trầm lại, ta theo phản xạ chạy ra ngoài. Trên thực tế, ta đã làm như vậy rồi, chỉ là, hắn tốc độ so với ta rất nhanh, ta hối hận vì cái gì không tập luyện thân thể.

“Phản ứng của ngươi là sao?” Hắn phẫn nộ đem ta đẩy vào tường.

“…” Ta biết mình phản ứng thái quá, nhưng ta không thể khống chế, ta không chịu được người khác tiếp cận quá gần, hơn nữa hắn lại là một người nguy hiểm, cơ thể ta theo bản năng mà hành động.

“Hay, ngươi chính là nữ a”

Lời vừa nói ra, ta chợt nghe hắn cười lớn, ngay cả hắn cũng nghĩ khó tin. Ta tức giận đến run rẩy, hắn như thế nào lại có thể vũ nhục ta…

“Ngươi đừng quá đáng!” Tuy rằng tức giận, ta thanh âm vẫn như cũ rất nhỏ, cảm giác tự ti đã khắc vào tâm tủy ta.

“..Ta quá đáng? Ta thế nào quá đáng rồi?” Hắn thiêu mi, chậm rãi cười “..Ta còn thật muốn quá đáng một lần a.”

Hắn đang nói cái gì? Ta còn chưa kịp phản ứng, người đã bị hắn đặt lên giường, sau đó bị hắn đẩy ngã nằm xuống, tất cả chỉ trong một khoảng khắc.

“Để ta kiểm tra xem.” Hắn hứng thú bắt đầu cởi y phục ta.

Ta rốt cuộc ý thức được hắn đối với ta làm gì rồi, liều mạng giãy dụa thoát ra. Mùa hè mỏng manh y phục rất nhanh bị xé rách, cơ thể trắng nõn bị lộ ra, hắn áp vào ta một hơi thở gấp, trong mắt chợt hiện tia kinh ngạc, sau đó, chính là kinh hồn táng đảm nhiệt độ.

“Ta thật là nam sinh, ngươi buông!” Tuy biết rằng hắn chỉ là trêu cợt ta, thế nhưng nếu tái kiểm tra xuống phía dưới, bí mật của ta… Tất cả mọi thứ cũng sụp đổ…

“Đừng nhúc nhích” Hắn thanh âm khàn khàn vang lên, ta lúc này không biết cái gì gọi là tình dục, tự nhiên không phát hiện loại tình huống này có bao nhiêu nguy hiểm, chỉ là phi thường bất an, nghe hắn nói chỉ sợ bí mật bị lộ.

Tay hắn bắt đầu thoát quần ta, ta lúc này cả ý nghĩ cũng bắt đầu co giật, gắt gao hô lên “Buông.. Buông ra…A A “

Điên cuồng đánh đấm cùng tiếng thét rốt cuộc chọc giận hắn, một cái tát giáng lên mặt ta, ta lập tức bị đánh nghiêng về một bên, nước mắt rốt cuộc chảy xuống rồi, trong miệng đều là máu tanh, trộn lẫn với nước mắt… Hắn giống như ác ma kinh nhân. Đến khi quần sắp sửa bị hạ xuống, ta nhắm hai mắt lại.

Hắn ngừng lại, khuôn mặt tràn đầy kinh ngạc, tự nhìn hai tay mình. Ta không biết mình như thế nào nhìn hắn, cũng không biết trông mình đến tột cùng hình dạng như thế nào thống khổ, nói chung, hắn là dừng lại rồi. Trong một lúc, căn phòng hoàn toàn tĩnh lặng.

Một lát, hắn mở miệng “Ta chỉ… Chỉ là nói đùa..Thực sư, ngay từ đầu chỉ là nói đùa… Thế nhưng… Ta đối nam nhân không có hứng thú… Đều tại ngươi không khác gì đàn bà mà la hét…”

Ta không rõ đùa vui lại có thể đến trình độ này, mà khiến ta khó chịu là hắn cư nhiên lại trách ta, ta khó tin nhìn hắn, lẽ nào tất cả đều là tại ta, ta kéo ra giường che khuất thân trên.

Hắn càng nói càng nhỏ giọng, rốt cuộc cũng im lặng rồi… Sau đó hắn đối ta nói “Yêu

quái” rồi tiêu sái ra ngoài.

Ta không nhịn được khóc lớn, nhìn đống hỗn độn trên giường, cũng không quản máu miệng, cứ mặc nước mắt tuôn ra…

One thought on “Ác mộng – Chương 2

  1. Pingback: Ác Mộng _Điển Y | Vũ Điệp Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s