Ác mộng – Chương 1

Ác Mộng – Chương 1


“Tiện nhân… Ngươi này tiện nhân… Giết con ta…” Trên mặt đã sưng lên, trên người bị đánh cho mình đầy thương tích… Thế nhưng ta đã không cảm thấy đau rồi, chỉ là run rẩy không ngừng… Vì sao… Rõ ràng đã trốn thoát khỏi hắn rồi…

Khuôn mặt tràn đầy mị lực, tại mắt ta lại đúng ác mộng !… Khuôn mặt này, gây cho ta vô pháp phai mờ ác ý, ta bất tự giác sờ bụng….Nếu như không phải do hắn… Đồng môn của ta…Ác mộng của ta….

Vì sao ta lại gặp phải hắn, nước mắt của ta chảy không ngừng, mặc dù trước đây ta đã khóc không ít …

“Tiện nhân, ngươi cư nhiên lại dám giết hài tử của ta…” Cuồng bạo nắm đấm lại vung lên, chuẩn bị đánh ta, ta kinh sợ nhắm mắt lại.

“Không việc gì” Hắn đột nhiên nâng mặt ta lên, ta run run mở hé mắt, thấy hắn hé ra ôn nhu tươi cười, lòng ta phát lạnh, hắn như vậy cười… chắc chắn không phải chuyện tốt !

“Không việc gì… Hài tử không có, còn có ngươi… Chỉ cần có ngươi… Còn có thể tái sinh… Một ngày nào đó lại có hài tử!”

“Không… Ta là nam nhân… Không muốn… Ngươi đi tìm nữ nhân… Rất nhiều nữ nhân nguyện ý vì ngươi sinh hài tử” Tuy rằng sợ nhưng ta vẫn nói ra, thân thể ta như vậy, ngươi vì sao còn muốn… Ta không muốn tái hiện cơn ác mộng… Ta muốn phẫu thuật… Vì sao lại như vậy…

“Ngươi đùa cái gì, trước mặt ta ngươi chính là nữ nhân…” Hắn kéo tóc ta, da đầu truyền đến một cơn thống khổ “…Ngươi là của ta, chỉ có ta không muốn, không có chuyện ngươi tự mình ly khai!”

“Ngươi thả ta… Van cầu ngươi, nghĩ trước đây ta với ngươi là đồng môn…” Ta gần như là cầu xin rồi.

“…” Hắn không trả lời, bắt đầu đem ta về hướng phòng ngủ, thấy giường ngủ rộng lớn xa hoa kia, ta hiểu sắp phát sinh chuyện gì, vô pháp khống chế tiếng hét chói tai…

“Ta không muốn ! Không muốn ! ” Ta không muốn bị một nam nhân đặt dưới thân, không muốn sinh hài tử! … Ta có một mong muốn rất nhỏ bé, đơn giản là lấy một người vợ ôn nhu, có một đứa con xinh xắn, thanh bình sống hết cuộc đời… “Buông ra… Ta không muốn sinh tạp chủng!”

“Chát” Dùng toàn lực tát vào mặt ta. Mặt đã sưng đến không thể nói được rồi…

“Không phải do ngươi… Chỉ cần làm vài lần… Sinh hay không sinh không phải do ngươi quyết định… Đây là cách làm của nam nhân” Liếm khuôn mặt đầy vết thương của ta, kia là tuấn mỹ khuôn mặt, trong mắt nữ nhân chính là vô cùng mị hoặc! Trong mắt ta, lại là hận vĩnh viễn không muốn thấy…

Giãy giụa không thoát, ta bị ném lên giường, nhìn hắn tới gần, bắt đầu cởi quần áo, ta run rẩy từ trên giường chạy đến cửa phòng, cửa khóa rồi… Hắn cứ thế dùng ánh mắt châm chọc nhìn ta, thật không biết tự lượng sức mình…

Gục bên cửa, dùng tuyệt vọng nhãn thần nhìn hắn toàn mỹ thân thể, sợ hãi tình trạng trước mắt, ta ngất đi….

“Tiểu Thụy, con thực sự quyết định ghi danh trường Tam Trung sao? ” Ba ba vừa ăn sáng vừa hỏi ta, mẹ một bên đang pha cafe.

“Ân, Tam Trung cho phép ngoại trú, thuận tiện hơn nhiều.” Ta nhỏ giọng đáp.

“Như vậy cũng tốt, đỡ phải ở bên ngoài bất tiện…” Mẹ ngừng nói, liếc nhìn ta.

“Ai…” Ba ba thở dài, ta khẽ run, thanh âm thở dài tràn ngập đau xót.

Tuy rằng Tam Trung cao đẳng nằm trong thành phố, cũng không phải cao đẳng tốt nhất, cao đẳng thượng đẳng là ở ngoại ô thành phố. Các giáo sư cũng khuyên ta đừng tự đánh giá thấp mình, nên dùng cơ hội tốt nhất. Thế nhưng, ta thì có cái gì cơ hội? Ta làm sao có thể ở ký túc xá?… Ta không muốn cùng người khác tiếp xúc, giống như học trung học như nhau, không giao lưu, không quan hệ, chỉ cần nhất tâm học tập là được rồi. Vô pháp cùng giáo sư nói ra khó xử của bản thân, ta chỉ có thể miễn cưỡng cười cười, kết quả, các giáo sư đều cho rằng ta không muốn xa nhà, bất đắc dĩ thay ta tiếc nuối…

“Con no rồi!” Buông đũa, ta chuẩn bị lên phòng.

Mẹ nhìn cơm còn trong bát, nhíu mày “Nam hài tử cần ăn nhiều một chút, ăn ít làm sao cao lớn được.”

“…” Nam hài tử ! Ta lúc nào không mong muốn ta là chân chính nam hài tử, khỏe mạnh, vui vẻ, mà không phải là một âm u lão thử ! Ta trầm mặc cầm đũa lên…

Mẹ tựa hồ phát hiện nói lỡ lời, xoa đầu ta, “Tiểu Thụy, mau ăn, không phải mẹ làm trúc duẩn thiêu nhục ngươi thích ăn nhất sao?”

“Ân” Ta nhẹ nhàng gật đầu, nước mắt lại muốn trào ra, tay mẹ nhè nhẹ xoa xoa ta,ta biết nàng chán ghét ta! Đúng vậy, có một phế hài tử như thể, làm sao có thể thích được!…Phụ mẫu đều mong muốn có một khỏe mạnh, ưu tú, có tiền đồ nhi tử. Thế nhưng, ta ngay cả điều cơ bản nhất cũng không làm được, phụ mẫu có thể dung dưỡng ta nhiều năm như vậy là quá may mắn rồi.

Nỗ lực hô hấp cho nước mắt không tràn ra, ở nhà đã đủ áp lực rồi, nếu như ta còn khóc, càng khiến mọi người thêm xấu hổ! Nuốt cho xong từng hạt cơm, ta lên phòng. Lần này mẹ không nói thêm gì nữa…

Cởi y phục, ta vào phòng tắm, kỳ thực ta chán ghét chạm vào cơ thể mình, đặc biệt là nửa người dưới, không trọn vẹn bộ phận, dư thừa mật hoa , mỏng manh thể mao tự hiểu> … Không giống một nam nhân, mặc dù niên thiếu rất nhiều người cũng như vậy, nhưng ta biết, cả đời này ta cũng không thay đổi được. Ta đã thử dùng một ít thuốc kích thích, nhưng cũng không có hiệu quả.

Nhìn nửa cơ thể dưới đã đủ khiến ta muốn nôn, ta vội vàng mặc áo ngủ rồi lên giường, mỉa mai, ngay cả chính mình còn chán ghét bản thân, huống hồ người khác!

Một tháng sau, là ngày chính thức khai giảng, ta xách hành lý tới trường.

“Đừng sợ! Ba ba đã sắp xếp ổn thỏa rồi!” Vỗ vai ta, phụ thân an ủi.

Đáng lẽ ta sinh hoạt ở nhà, nhưng lại xảy ra sự cố, phụ thân ta phải đi Anh học bổ túc ngoại khoa não, mẫu thân đương nhiên là phải đi theo chăm sóc phụ thân, bởi vì phụ thân lúc nào cũng chỉ lo nghiên cứu, tại phương diện sinh hoạt chính là vô cùng tùy tiện. Nhưng lý do chính là, trường học vì an toàn của học sinh, bắt đầu từ năm nay, bắt buộc học sinh không được ngoại trú! Đây thật sự là cả ta cũng không ngờ đến.

“Không có việc gì đâu, ba ba đã cùng hiệu trưởng giàn xếp rồi, cho con ở một mình trong ký túc xá! … Con cũng nên tập sống độc lập a, Tiểu Thụy!” Ba ba nói thành khẩn. Ta biết, ba ba cũng là vì ta.

“Ân” Ta không biết nói gì, chỉ là lúng túng trả lời. Một người ở, chỉ cần ta cẩn thận chút là ổn rồi.

Vào ký túc xá, ta may mắn ở một phòng rất hiện đại, phòng tắm riêng cũng có, hơn nữa ký túc xá dành cho 4 người lại chỉ có một mình ta ở.

“Ba ba về đi, ngày mai bay rồi, ba ba phải về chuẩn bị hành lý nữa.” Ta vừa lôi hành lý, vừa đối ba ba nói.

“Không việc gì, ba ba giúp con sắp xếp hành lý.” Nhìn ba ba bận rộn qua lại, ta viền mắt lại muốn đỏ, ba ba đi Anh không biết lúc nào gặp lại.

Kết quả, đến tận lúc ăn cơm tối, ba ba mới ly khai, trước khi đi, ba ba dặn dò ta phải hảo hảo tự chiếu cố mình, có việc gì phải gọi điện cho phụ mẫu.

Mấy ngày sau, ta cũng yên bình vượt qua… Trường học rất an tĩnh, phần lớn đều chưa đến trường học quá sớm, toàn bộ ký túc xá chỉ có rất ít người.

” Ngô Thụy, có ở đây không?” Khai giảng vài ngày sau, có một giáo sư bên ngoài gọi ta, ta buông sách, nghi hoặc ra ngoài.

“Có thể đến phòng hiệu trưởng không? Hiệu trưởng tìm trò có việc!”

“Vâng, cảm ơn thầy!”

Trên đường có vài nữ sinh cởi mở hỏi lớp ta, ta mơ hồ hoảng lên, nghe giọng điệu các nàng trêu đùa “Xem, đỏ mặt rồi.”, ta không biết mình thực sự có đỏ mặt hay không, thế nhưng nói chuyện với các nàng ta thực sự căng thẳng.

” Ngô Thụy đúng không?”

“Ân”

“Có chuyện muốn cùng trò thương lượng…” Hiệu trưởng có chút do dự hỏi ta.

“Thầy cứ nói ạ…”

“Nghe phụ thân trò nói, trò có bệnh khiết phích, không thể cùng người khác tiếp xúc ?”

“Ân” Ba ba đã cùng thầy nói vậy sao?

“Có thể hay không giúp thầy một chút? … Năm nay ký túc xá có khá nhiều học sinh, hơn nữa phòng tốt cũng đầy người rồi, … Nếu an bài một học sinh nữa cùng trò sinh hoạt, không biết Ngô Thụy có thể chấp nhận không?” Hiệu trưởng vẻ mặt khó xử nhìn ta.

Ta lập tức ngẩng đầu, kinh sợ nhìn thầy… Muốn ta cùng người khác ở chung!

“Ta biết ta đã đáp ứng phụ thân trò, chỉ là tạm thời thôi, chờ thêm một khoản thời gian nữa tái bàn giao ký túc xá. … Hơn nữa các trò tuy cùng ở, ta sẽ nói hắn đừng ảnh hưởng đến trò, đươc không? Ngô Thụy… Nếu không thực sự thiếu phòng ta cũng sẽ không phải làm cách này…”

Ta có thể nói gì nữa? … Ta luôn luôn không biết cách giao tiếp, huống chi trước lời đề nghị nhẹ nhàng này… Chỉ có thể hy vọng, tự mình cẩn thận, thận trọng cùng hắn sinh hoạt. Hy vọng hiệu trưởng có thể sớm có phòng bàn giao cho hắn.

2 thoughts on “Ác mộng – Chương 1

  1. Pingback: Ác Mộng _Điển Y | Vũ Điệp Cốc

  2. Pingback: Ác Mộng _Điển Y | Vũ Điệp Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s