[ U Lan Lộ ] Chương 49

[ U Lan Lộ ] Chương 49

Chuyện thái hậu trúng độc kinh hoàng triều đình và dân gian, Đại Lý tự vâng mệnh thẩm tra xử lí án này. Đại lý tự khanh (chức quan thời xưa) không dám chậm trễ, đầu tiên đã đem quan chức của thái y viện giam giữ thẩm vấn. Đứng mũi chịu sào, chính là y sư Trần Nguyên. Qua điều tra hắn phụ trách bảo quản thảo ô đầu, trước sau thì bị mất gần một cân, mà hắn cũng nói không rõ chỗ thảo ô đầu này đi chốn nào. Thế là liền thành nghi phạm tình nghi lớn nhất, bị tra tấn thẩm vấn ngày đêm. Kết quả chưa đến mấy ngày, vụ án quanh co liền có biến hóa. Cùng lúc sai người phụ trách tới chỗ ở của hắn để lục soát, cư nhiên lục soát được một nhóm tiền của xuất từ trong cung. Trong đó có miếng ngọc bội, qua kiểm tra thực hư, cư nhiên là có nguồn gốc từ Phượng Nghi cung, nguyên là một trong những ngọc khí tiến cống được mang tới cho Nhiễm Ngọc Nùng thưởng ngoạn. Xét tới xét lui, đầu mối cư nhiên chỉ hướng về phía Phượng Nghi cung. Liên tưởng đến ngày trước, bởi vì thái hậu cùng hoàng hậu trong lúc đó có mâu thuẫn mà phát sinh phong ba, không khỏi không khiến người ta miên man bất định.

Tin tức truyền ra, trong triều đình quần thần ồ lên, Đại Lý tự tự nhận thấy đây là chuyện năng thủ sơn dụ (nóng bỏng), chuyện cho tới bây giờ chỉ có miễn cưỡng hướng Triệu Dự xin chỉ thị nên xử lý thế nào. Triệu Dự còn chưa lên tiếng, người Lưu gia cũng đã nhảy ra, yêu cầu hắn chuẩn tấu cho phép Đại Lý tự mang hoàng hậu thỉnh đi vấn thoại. Loại yêu cầu vô lẽ này đương nhiên là khiến Triệu Dự giận tím mặt, hắn tại chỗ bãi bỏ. Ngươi Lưu gia liền kích động xúi bẩy quần thần kinh nghi bất định, tạo thành thanh thế, muốn Triệu Dự chấp nhận chuyện đưa Nhiễm Ngọc Nùng đi tới Đại Lý tự thẩm vấn, hảo cấp cho mọi người một cái công đạo. Triệu Dự phải chịu áp lực cưỡng bức của quần thần, ngoại trừ một đám Lưu thị thì quần thần ngoại đảng cũng không dám thực sự huyên náo quá phận. Hai bên lại nhường nhau một bước, cuối cùng quyết định để Nhiễm Ngọc Nùng tới chính đến, ở bên cạnh Triệu Dự, trước sự chứng kiến của chư vị đại thần, tiếp nhận tra hỏi của Đại Lý tự.

Đến ngày đó, tình cảnh ở chính điện được khiến cho rất là náo nhiệt. Bên phải Long ỷ trên Ngọc giai bố trí chỗ cho Phượng tọa, trước tọa còn buông xuống một tầng mành châu. Nhiễm Ngọc Nùng ngồi ngay ngắn ở trên Phượng tọa, vì bệ hạ lên tiếng, không biết tra hỏi cần bao lâu, không được phép làm vất vả khổ cực mệt nhọc tới hoàng hậu. Phía sau quạt, thị hương, bưng trà, thị nữ phụng khăn vội vàng liên tục, bàn chân ổn định tại chỗ còn có một người cung nữ đang nắm quyền vì y cẩn thận đấm chân. Bên cạnh còn có Triệu Dự thân thiết hỏi: “Có mệt hay không? Nếu không thì nghỉ ngơi một chút? Có đói bụng không? Trẫm nhớ kỹ bình thường lúc này đã tới lúc ngươi vào ngọ điểm (giờ ăn trưa).” Nói xong liền quay đầu ra lệnh bưng lên điểm tâm của hoàng hậu. Chỉ trong chốc lát lại có vài tên cung nhân bưng khay lên, đi tới bên cạnh Phượng tọa quỳ xuống, hai tay nâng cao, trình lên hơn mười loại cái lò nhỏ, điệp trang (đĩa) điểm tâm tinh xảo.

Nhiễm Ngọc Nùng khoát khoát tay, nói: “Mà thôi, trước tiên nên òoàn chính chuyện chính sự.” Liền chỉ thị để Đại Lý tự khanh Vương đại nhân tiếp tục. Vương đại nhân thấy màn chiến đấu này, trong lòng gương sáng dường như minh bạch được dụng ý của Triệu Dự. Không dám có chút chậm trễ, cẩn thận dè chừng hỏi Nhiễm Ngọc Nùng có quen biết Trần Nguyên hay không, đương nhiên nhận được giải đáp chính là phủ nhận. Còn ngọc bội kia, Nhiễm Ngọc Nùng chơi đùa đeo qua mấy cái ngọc sức cực phẩm vô số kể, nhiều cũng là chơi đùa vài ngày thì thuận tay làm phần thưởng ban ra, đâu có nhớ kỹ. Câu hỏi dần dần lại rơi vào cục diện bế tắc. Đương lúc Vương đại nhân xấu hổ, lúc Triệu Dự không kiên nhẫn. Lưu Tung nhảy ra, trực tiếp hướng Triệu Dự nói: “Khởi bẩm bệ hạ, cựu thần hôm qua tìm thấy một chứng nhân (người làm chứng), nguyện ý ra đây để xác nhận người đem ngọc bội giao cho Trần Nguyên, khẩn cầu bệ hạ hạ chỉ, truyền nàng ta nhập điện yết kiến.” Trên mặt Triệu Dự có chút vô cùng kinh ngạc nhưng thoáng qua rồi biến mất, hắn bất động thanh sắc đồng ý.

Đợi nội thị đem chứng nhân gọi đến thượng điện liền quỳ xuống, mọi người mới nhìn rõ người kia nguyên lai là một nữ tử, thân đang phủ phục sức của cung nữ, nhìn y phục của nàng, thoạt nhìn như là có vài phần địa vị. Lưu Tung đắc ý dương dương tự đắc nhìn danh nữ tử kia liếc mắt, xoay người hướng Nhiễm Ngọc Nùng hỏi: “Nương nương có nhận ra thử nữ không?” Nhiễm Ngọc Nùng ra lệnh cho nàng kia tiến lên trên vài bước, cách tấm mành quan sát tinh tế một hồi, có chút hoang mang trả lời: “Nhìn có chút quen mặt, nàng là ai?” Nghe y trả lời như vậy. lưu Tung càng thêm đắc ý. Hắn cố ý nâng cao âm lượng nói: “Nương nương lời này có chút kỳ quái, nữ tử này không phải là một gã thị nữ nội điện của Khôn nguyên điện hay sao? Nàng ngày ngày hầu hạ người bắt đầu cuộc sống hàng ngày, sao người có thế không nhận ra nàng chứ? Điều này không phải là rất kỳ quái hay sao?”

Nhiễm Ngọc Nùng lẳng lặng chờ hắn nói cho hết lời, quay đầu nhìn thoáng qua Phúc Hi bên cạnh. Phúc Hi hướng y gật đầu, cao giọng nói: “Thử nữ xác định là một gã thị nữ nội điện của Khôn Nguyên điện chúng ta, tên là Tử Nhân, bốn tháng trước mới vào điện.”

Lưu Tung cười tiếp nhận, hắn nói tiếp: “Thực sự là kỳ quái, nương nương vì sao ngay cả một người sớm chiều ở chung cả bốn tháng lại không nhận ra chứ?”

Không ngờ Phúc Hi ở bên xen vào phản bác nói: “Lưu đại nhân có điều không biết, hoàng hậu nương nương không nhận ra Thử nữ một chút cũng không có điểm kỳ quái. Trên dưới Phượng Nghi cung người đi theo hầu có hơn hai trăm người, đến cung nữ của Khôn Nguyên điện thì có 24 danh (tên) ngoại điện thị nữ, 36 danh nội điện thị nữ, gần 32 danh người nữ hầu, trên các nàng lại có 8 danh thiếp thân nữ quan, ngoài ra còn có chư vị nữ quan ở Thượng cung cục, tổng cộng số người hơn trăm. Cói nhiều người như thế, nương nương không nhận ra một hai người trong đó lại có gì đặc biệt sao?” Lời nói của Lưu Tung ách nhiên (không đúng, yên lặng), hơi có chút chật vật xoay người đầu ngón tay hướng Tử Nhân, nói: “Đem chuyện ngày hôm qua nói ra, ở chỗ này lập lại một lần nữa để hoàng đế bệ hạ cùng các vị đại nhân nghe.”

Tử Nhân do dự một lát, cuối cùng cắn môi nói: “Đại khái là nửa tháng trước, trên đường nô tì đi qua thư phòng của hoàng hậu nương nương thì, nghe được bên trong có người nói chuyện, nghe được là thanh âm của nương nương cùng Giảo Nguyệt tỉ tỉ, mơ mơ hồ hồ nghe được hai người nói cái gì mà tiếp tục bỏ ‘Thảo ô đầu’, để Trần Nguyên yên tâm, cái gì mà đây là phần thưởng cho lần này, rồi nô tì mới ly khai. Chờ đi xa rồi, trong lúc vô ý vừa quay đầu lại, thấy Giảo Nguyệt tỉ tỉ từ trong thư phòng đi ra, nô tỳ nguyên là muốn chờ nàng qua đây cùng đi, không nghĩ tới lúc nàng đi tới gần, từ trong tay áo rớt ra một khối ngọc bội, nàng rất nhanh liền đem ngọc bội nhặt lên thu hồi lại, rồi mới trừng mắt liếc nô tì, còn mệnh nô tì không được phép mang chuyện này nói ra ngoài. Tuy rằng nô tỳ nghĩ kỳ quặc, nhưng chính là đáp ứng nàng giữ kín như bưng.”

Triệu Dự nghe đến đây, lạnh lùng hỏi: “Vậy bây giờ sao ngươi lại nói ra chuyện này?”

Tử Nhân lập tức hồi đáp: “Nô tỳ chỉ là nghĩ lần này chuyện thái hậu trúng độc thực sự rất quan trọng, nô tỳ có trách nhiệm mang những gì mình thấy nói ra.” Vương đại nhân sai người đem ngọc bội lục soát được ở chỗ Trần Nguyên bưng lên cho nàng ta xem, hỏi: “Ngày ấy ngươi thấy, chính là khối nhọc bội này?” Nàng tỉ mỉ nhìn vài lần, đặc biệt khẳng định đáp: “Bẩm báo đại nhân, chính là khối này không sai.” Lời này vừa nói ra, mọi người thần sắc

2 thoughts on “[ U Lan Lộ ] Chương 49

  1. Pingback: U Lan Lộ | Vũ Điệp Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s