[ U lan lộ] Chương 10+11

HOA HỒNG

Tối cùng ngày hoàng hậu rời cung, hoàng thượng lại chọn bài tử của tài tử Lưu Uyển Thiến. Sau bảy ngày liên tiếp, vẫn là Lưu tài tử thị tẩm. Thế nhưng không đợi đến lúc Lưu Uyển Thiến bộc lộ ra vẻ kiêu ngạo đắc ý của nàng, hướng gió lại thay đổi. Hoàng thượng chọn bài tử của một vị tài tử khác, sau một tháng liên tục, hoàng thượng không ngừng chọn các tú nữ trúng tuyển thị tẩm, rốt cuộc cũng không có chọn Lưu Uyển Thiến lần nào nữa. Ngược lại thì nữ nhi Ngu Bội Văn của Binh Bộ Thị Lang lại càng nhận được Thánh sủng, đang mạnh mẽ đứng đầu ngọn gió trong đám tú nữ. Còn lại còn có mấy người tài mạo xuất chúng, tài tử xuất thân không tầm thường cũng được ưu ái. Triệt để chèn ép Lưu Uyển Thiến dáng vẻ kiêu căng. Mọi người trong cung sống đều có kiểu nịnh hót, thấy Lưu Uyển Thiến đã không nên trò trống gì, hơn nữa nàng ta bình thường lại đối xử với mọi người ngạo mạn ngang ngược kiêu ngạo, đều lần lượt làm mất lòng người trong cung từ trên xuống dưới. Từ từ đã bắt đầu có người đối với nàng ta để lộ ra là trong lòng chế nhạo chèn ép nàng ta. Nhất là Ngu Bội Văn dẫn đầu một đámTân Quý trong cung, sớm đã đối với nàng ta điệu bộ không vừa lòng, giờ đây lại càng nắm được cơ hội ở trước mặt cười nhạo mỉa mai nàng. Ngay cả hạ nhân cũng bắt đầu đối với nàng bằng mặt không bằng lòng, làm việc cố tình lề mề. Lưu Uyển Thiến vạn phần tức giận nhưng không thể tránh được, thái hậu không có ở trong cung, không có người nào có thể làm hậu thuẫn cho nàng. Hoàng đế biểu ca của nàng không có niệm thân tình, đối với tình cảnh bi thảm của nàng lại chẳng quan tâm. Thương cảm nàng một tiểu thư con một công hầu, kim chi ngọc diệp(cành vàng lá ngọc), cũng đã suy đồi đến mức ngay cả một tiểu cung nữ quét dọn cũng có năng lực chống đối nàng.

Tất cả mọi chuyện nàng ta gặp phải, Triệu Dự đều biết rõ, thế nhưng hắn không quan tâm. Hơn nữa có thể nói, tất cả mọi việc đều phát triển theo kế hoạch của hắn. Hắn rất mong đợi hành động kế tiếp của biểu muội có lá gan nhưng không có đầu óc của hắn. Cuối cùng, có một ngày, Lưu Uyển Thiến bạo phát. Nàng ta đem một người cung nữ thiếp thân dùng bình hoa đập chết.

Thực ra nguyên nhân dẫn tới việc này cũng không lớn, chẳng qua là Lưu Uyển Thiến bực bội vừa lúc gặp cái cung nữ kia khi đang chải đầu cho nàng tay quá mạnh, kéo mấy chân tóc rơi xuống. Lưu Uyển Thiến mượn chuyện đó cho nàng ta mấy cái tát phát tiết, lại không lường trước cung nữ kia cũng là có gan lớn. Cư nhiên dám đối nàng nói năng lỗ mãng, ngầm châm biếm nàng không giành được thánh sủng hay là bởi vì cái tính ghen tỵ. Lưu Uyển Thiến làm sao có thể chịu đựng được cái loại này, hai người cư nhiên bắt đầu cãi nhau ầm ĩ cả lên, cuối cùng cũng động thủ. Trong lúc lôi kéo, Lưu Uyển Thiến tùy tay cầm lấy một cái bình hoa hướng cung nữ không có phòng ngự kia đập đến chết, kết quả rõ ràng là đánh nàng ta đang sống thành chết. Việc này gây náo loạn xuất hiện nhiều động tĩnh, ở trong cung vẫn chưa từng có phát sinh chuyện chủ tử tự tay đánh chết nô tỳ. Chiếu theo phép tắc, Lưu Uyển Thiến phạm vào Thất nghi chi tội(7 tội), Trần Phi chưởng quản nội cung đại diện đến xin chỉ thị của Triệu Dự nên xử trí như thế nào. Triệu Dự suy nghĩ một chút, truyền lệnh xuống phía dưới chỉ đánh nàng ta hai mươi đình trượng. Vào lúc đêm Lưu Uyển Thiến chịu đình trượng, Triệu Dự chạy qua xem nàng ta. Ngày thứ hai, lại ban thưởng Bổng sang dược tốt nhất cho nàng ta, cũng xem trọng điều mấy cung nữ lanh lợi đến hầu hạ nàng ta bắt đầu cuộc sống hàng ngày. Sau đó lại thường sai người tới hỏi thăm thương thế của nàng, sau khi đợi vết thương của nàng ta đã hết, bắt đầu truyền nàng thị tẩm. Lưu Uyển Thiến từng bước bắt đầu đắc thế, cuối cùng cũng bước lên ngang vai ngang vế với Ngu Bội Văn đang đứng đầu ngọn gió trước kia.

Lưu Uyển Thiến cuối cùng cũng mở mày mở mặt, loại bỏ phiền muộn mấy ngày hôm trước. Ở trong cung hành tẩu cũng từ từ khôi phục lại khí thế trước kia. Gặp phải đối thủ một mất một còn Ngu Bội Văn thì, hai người lại càng tranh cãi đối lập nhau, không bên nào nhượng bộ chút nào. Hai người tranh đấu gay gắt, làm hậu cung rối lên đều có mùi thuốc súng. Triệu Dự cũng xử lý sự việc công bằng, cũng không thấy đôi bên có bất luận là bất công gì. Đợi trong lúc mọi người đều rơi vào một cục diện bế tắc thì, một tin tức truyền đến, Ngu Bội Văn có dấu hỉ mạch. Triệu Dự mừng rỡ, lập tức ý chỉ phong Ngu Bội Văn thăng làm Tiệp Dư( tên nữ quan thời xưa, là phi Tần của vua chúa), làm chủ Thường Thanh cung. Cũng ở trước mặt mọi người ưng thuận, đợi đến ngày nàng lâm bồn, bất luận là nam hay nữ, cũng sắc phong làm Tu Viện. Ngu Bội Văn lập tức trở thành con người giá trị gấp trăm lần, quyền thế rất mạnh. Trong cung các nơi đều tới xu nịnh. Trước cửa cung Thường Thanh dòng xe cộ không ngừng, đông như trẩy hội.

Một tháng sau có một hôm, Ngu Tiệp dư sau khi tiếp bệ hạ dùng bữa tối, không bao lâu thì bụng đau khó chịu. Đợi lúc thái y vội vã chạy tới, một bọc thai nhi còn chưa thành hình đã chảy ra. Thánh thượng mặt rồng giận dữ, hạ lệnh tra xét rõ. Viện thái y kiểm tra toàn bộ những đồ mà Ngu tiệp dư đã sử dụng, cuối cùng tra ra, mỗi ngày nàng ăn cơm uống thuốc dưỡng thai, ở bên trong lại có chút ít hoa hồng. Tiểu nội thị thường ngày phụ trách sắc thuốc bị nghiêm hình tra tấn, cuối cùng khai ra là Lưu Uyển Thiến tự mình đến trước len lén mua chuộc hắn, đem chút hoa hồng trộn lẫn vào trong thuốc dưỡng thai rồi mới sắc lên. Mà hoa hồng, đúng là Lưu Uyển Thiến lấy danh nghĩa Nguyệt Tín điều tra ra, mỗi lần thái y viện tuân mệnh mở cửa khảo giáo. Trong phòng hắn cũng lục soát được châu bảo Lưu Uyển Thiến hối lộ cho hắn, qua điều tra, tất cả châu báu này đều do Lưu Uyển Thiến mang theo vào cung. Mà thái y được chỉ thị tới đoán bệnh cho Lưu Uyển Thiến cũng hồi bẩm, mạch tượng của Lưu tài tử căn bản không giống với dạng dùng hoa hồng liên tục trong một tháng.

Chứng cứ vô cùng xác thực, mọi người kể cả bản thân Lưu Uyển Thiến đều biết nàng ta lành ít dữ nhiều. Không ngờ tớ,i thánh thượng nhận được tấu chương trái lại không nhắc tới vụ án. Phụ thân Lưu Uyển Thiến, hiện là tộc trưởng của bộ tộc Lưu thị, ngay đêm thứ hai ngày thứ hai cầu kiến Xa hậu Lại bộ thượng thư Lưu An thông qua, vụ án đột nhiên quanh co. Nội thị hạ độc sửa lại khẩu cung nói là chính mình thấy ghen ghét Ngu tiệp dư thường ngày đối với hắn rất là hà khắc, cho nên ăn cắp hoa hồng của Lưu tài tử bắt đầu bỏ vào thuốc của Ngu tiệp dư sắc chung. Mà những thứ châu bảo đó, cũng là do bản thân ‘đối thực’ lén ăn trộm của một thị nữ thủ kho chỗ Lưu tài tử. Mà cái thị nữ kia cũng có một lời khai giống vậy. Cuối cùng, hai người được hạ lệnh Trượng tễ(đánh = roi cho đến chết). Lưu Uyển Thiến vì cai quản thuộc hạ không nghiêm, có nhiều bảo vật,danh tiếng bị giảm sút . Vụ án mưu hại Hoàng tự(con nối dõi của vua) cung tần chấn động một thời cuối cùng cứ như vậy mà hạ xuống bức màn che.

Ngu Bội Văn làm sao có thể chấp nhận kết quả như vậy? Cả ngày khóc lóc không dừng, đối Triệu Dự liên tục kêu oan. Triệu Dự thương xót nàng ta mất đi cốt nhục trong bụng mà tâm tình đau khổ phiền muộn, đặc biệt ân chuẩn cho mẫu thân nàng ta tiến cung thăm nom. Nhưng đối với Ngu Bội Văn lại không làm được gì có ích. Dược tính của hoa hồng cực mạnh, uống cả tháng trời vào trong cơ thể dược lực chồng chất nàng ta há chỉ là một thiếu nữ mảnh mai làm sao có thể chịu đựng được? Huống chi đầu sỏ gây nên sanh non lần này lại cư nhiên không hao tổn lấy một cọng lông lại tiếp tục hung hăng càn quấy hơn nữa. Từ thân thể đến tinh thần đều bị đả kích song trọng làm nàng hoàn toàn bị tan nát. Không qua bao lâu thì nàng buồn bực sầu não mà chết. Được Triệu Dự truy phong làm Tu Viện, phong cảnh hạ huyệt. Mà Lưu Uyển Thiến, từ đó về sau cũng không được Triệu Dự chiêu hạnh qua, thậm chí thường ngày tới thỉnh cầu kiến, đều bị cự tuyệt.

Tô Thiển Ngâm lạnh lùng đứng ngoài quan sát mọi việc, từ lúc bắt đầu nàng cũng đã dự liệu đến cái kết cục này, Lưu Uyển Thiến kiêu căng ương ngạnh, làm sao có thể chịu cùng người khác nhận sủng ái song song. Mà Ngu Bội Văn lòng dạ không phức tạp yếu đuối, sau khi vào cung lại luôn luôn thuận buồm xuôi gió, lại chưa chịu đựng một chút thất bại. Hai kẻ địch hiện nay của nàng, người vừa chết người thì vô dụng, hiện tại hoàng hậu cũng không có ở trong cung. Nàng nên vì bản thân mà làm chút chuyện!

DẪN DỤ

(dụ dỗ; cám dỗ; mê hoặc)

Muốn giấu diếm vết tích khiến cho hoàng thượng chú ý vốn dĩ là một chuyện rất khó khăn. Tô Thiển Ngâm tự phụ thông minh hơn người cũng không khỏi đau đầu không dứt. Hoàng hậu rời khỏi cung đến bây giờ đã gần ba tháng, mùa hè nóng bức sắp hết, hoàng hậu sẽ lập tức hồi cung. Đến lúc đó bản thân còn có thể có cơ hội sao? Nàng phải nắm chắc thời gian, thế nhưng nàng còn có thể làm cái gì chứ?

Bèn tự tay viết mấy lời thơ Ngâm nguyệt (ngâm trăng), cố ý tới góc ở Cận Nguyệt đình giữa hồ nước xanh biếc vắng lặng. Nàng nghe ngóng biết bệ hạ buổi tối thường mang theo hoàng hậu, hai người đơn độc ở trong Cận Nguyệt đình đàm thơ ngắm trăng. Mà hoàng hậu nghe đâu vì từ nhỏ cuộc sống đã lang bạc kỳ hồ(đầu đường xó chợ), đến bây giờ cũng mới là vải thô quần thủng – dân thường. Làm gì có khả năng có thể vui vẻ thật tốt, lựa ý hùa theo bệ hạ, hầu hết là nghe nhiều hơn, nói thì ít, có thể khiến bệ hạ thỏa chí sao? Mà nàng Tô Thiển Ngâm thì lại khác, từ nhỏ đã được chăm sóc dạy dỗ làm cho nàng đầy bụng thi hoa, cẩm tâm tú khẩu(tâm tươi đẹp, miệng hoa lệ). Nếu để nàng cùng bệ hạ ngồi đối diện nói chuyện phiếm tán gẫu, thông hiểu việc xưa bàn luận kinh điển, nhất định có thể khiến cho bệ hạ thoải mái.

Ai biết kỳ thủ kia Tô Thiển Ngâm dốc hết tâm huyết làm lời thơ gác bỏ ở phía sau Cận Nguyệt đình vẫn không có câu kết. Đợi vài ngày Tô Thiển Ngâm nhịn không được đi tới kiểm tra xem xét, phát hiện ra tờ giấy hảo hạng nàng viết lên câu thơ Tiết Đào đã không còn tung tích. Trong lòng thầm vui mừng, lại an tâm quay về đợi. Không nghĩ tới chờ hơn mười ngày cũng không thấy có bất luận tin tức gì.

Nàng không biết Triệu Dự đưa Nhiễm Ngọc Nùng đến Cận Nguyệt đình ngắm trăng là giả, ở dưới ánh trăng sáng trong thưởng thức bảo bối của mình lõa thể tươi đẹp mới là thật. Nhiễm Ngọc Nùng da thịt nõn nà, nhuộm dần dưới ánh trăng lại càng thêm thần bí mê người, so sánh với ánh dương quang lại có loại phong tình đặc biệt. Đương nhiên có thể khiến cho sắc tâm của Triệu Dự bất chấp mà nổi lên, luôn luôn thừa dịp ánh trăng đẹp mà kéo Nhiễm Ngọc Nùng đến Cận Nguyệt đình làm tình. Hiện tại Nhiễm Ngọc Nùng không có ở đây, Triệu Dự không còn có tâm tư như vậy nữa? Cái tiểu thư Tô Thiển Ngâm kia tỉ mỉ chuẩn bị đích thực là hoàn toàn không lọt vào mắt Triệu Dự, cuối cùng bị nô bộc phụ trách quét dọn quét đi, đem giấy đến Ngự trù phòng làm đồ nhóm lửa.

Một kế không thành lại lập ra kế mới, Triệu Dự vừa mới nghỉ trưa thức dậy, theo thói quen đi tới Ngự hoa viên tản bộ một chút. Buổi trưa khí hậu nóng bức, Tô Thiển Ngâm bình tĩnh tính toán hắn nhất định sẽ không phóng khoáng đi vào đường lớn không nhánh cây che phủ. Chuyên chọn con đường nhỏ có nhiều bóng râm che mát để đi. Thế là lựa chọn một chỗ có cây hoa mơ thật lớn cách đó không xa đoàn tụ dưới tàng cây, không biết đứng dưới tàn cây lúc nào thì đứng lên khỏi xích đu, Tô Thiển Ngâm tận tâm sửa sang lại y phục một cái, không chút phấn son, mặc y phục váy dài màu nhạt mỏng, vạn hoa bách hợp trắng nổi lên ở lai váy. Ngồi ở trên xích đu, nhắm hai mắt lại, hai chân đặt trên mặt đất một chút, đẩy xích đu đung đưa. Tô Thiển Ngâm bắt đầu cất lên tiếng hát vang, chính là bài hát 《 tử dạ tứ thì ca (nửa đêm ca bốn mùa):

Xuân lâm hoa đa mị, xuân điểu ý đa ai.

Xuân phong phục đa tình, xuy ngã la thường khai.

Triêu đăng lương thai thượng, tịch túc lan trì lý.

Thừa nguyệt thải phù dong, dạ dạ đắc liên tử.

Ngưỡng đầu khán đồng thụ, đồng hoa đặc khả liên.

Nguyện thiên vô sương tuyết, ngô tử giải thiên niên.

Uyên băng hậu tam xích, tố tuyết phục thiên lý.

Tô Thiển Ngâm một lần lại một lần nữa hiểu biết ngâm xướng nhiều lần. Nàng đối với giọng hát của mình rất tự tin, ngay cả lão sư của nàng cũng khen tiếng hát nàng như chim hoàng oanh nhập cốc, uyển chuyển êm tai. Không tin là bệ hạ không thể bị hấp dẫn.

Quả nhiên, bên cạnh cách đó không xa truyền đến một tiếng ho khan. Tô Thiển Ngâm mở mắt vừa nhìn, không phải là bệ hạ cùng một đám nội thị đứng bên cạnh người thì là người phương nào a? Tô Thiển Ngâm nét mặt hoảng hốt một trận từ trên xích đu tiếp đất quỳ xuống tại chỗ, trong miệng xưng: “Nô tỳ thất lễ, không thấy bệ hạ giá lâm, xin bệ hạ thứ tội. ” Triệu Dự ừ một tiếng nói: “Miễn!” Liền hướng nàng ta đi tới. Tô Thiển Ngâm mừng thầm, nàng có thể tin tưởng vừa rồi trong mắt bệ hạ chính là cái loại gì: Một người khuôn mặt vô cùng xinh đẹp, thiếu nữ khí chất thoát tục ngồi ở trên xích đu đang đung đưa chơi đùa. Váy dài theo chiều gió phất phơ, ở trong không trung xòe mở ra, giống như vạn đóa bách hợp trắng nở mạnh mẽ. Thiếu nữ khí chất không lệ thuộc, làm cho người ta nghi ngờ không phải vừa thấy tiên nữ giáng trần chứ. Cảm thấy bước chân của bệ hạ càng lúc càng gần, Tô Thiển Ngâm bắt đầu hồi hợp cùng hưng phấn đứng lên. Cố hết sức kiềm chế kích động của bản thân, nổ lực làm ra một bộ dáng dấp mảnh mai ngượng ngùng đang khẽ cúi đầu xuống. Một đôi giầy Ngũ trảo kim long đứng ở bên người nàng một lúc lâu. Tô Thiển Ngâm không có dũng khí ngẩng đầu, nhưng nàng đoán rằng bệ hạ nhất định là đang quan sát nàng. Nàng phải chuẩn bị cho tốt, đợi lúc bệ hạ cho phép nàng ngẩng đầu lên nhất định phải hướng bệ hạ lộ ra một người mỉm cười đúng mức, không quá gần cũng không thể quá mức.

Thế nhưng bệ hạ cái gì cũng không nói, hắn chỉ đứng ở bên cạnh Tô Thiển Ngâm dừng lại một hồi. Sau đó mới nói: “Đứng lên đi” lại xoay người đi nhanh rời khỏi. Một đám người rất nhanh biến mất. Tô Thiển Ngâm một hồi lâu cũng chưa phục hồi lại tinh thần? Cứ như vậy mà kết thúc? Bệ hạ thậm chí ngay cả tên họ của nàng cũng không hỏi qua, sự việc không nên như vậy a?? (Chim: À ừhm sự việc nó là như thế đấy…Đại hồ ly =]]]]]])

Mà Triệu Dự lại nghĩ là: không nghĩ tới ở dưới tàng cây hợp hoan lại có một chiếc xích đu như vậy. Chung quanh một mảnh rừng cây bóng mát, dấu chân hiếm tới. Một nơi mới, đúng là thuận tiện cho hắn cùng Ngọc Nùng bảo bối hoan ái. Ngẫm lại xem, hắn ngồi ở trên xích đu đung đưa, Ngọc Nùng bảo bối trần như nhộng vắt ngang ngồi ở trên người hắn, Mị huyệt giữa mông nỗ lực nuốt vào nhả ra dục vọng đang phất lên như võ sĩ, thân thể xinh đẹp mỹ lệ ở trong lòng hắn vặn vẹo, song nhũ ở trên gò má hắn ma sát nhẹ vuốt ve, đôi môi đỏ thắm căng mọng phát ra tiếng rên rỉ ngọt ngào. Thỉnh thoảng sẽ còn kề gần bên tai hắn, hình như làm nũng nói cầu xin tha thứ, rồi hắn đương nhiên sẽ không theo tâm nguyện, nhất định phải chơi trò đùa dai hăng hái đẩy thắt lưng lên, Đỉnh đầu cố ý dùng sức ở bên trong Mị huyệt của y, rồi Ngọc Nùng bảo bối sẽ lại….tấm tắc!!! Ngẫm lại quang cảnh lại khiến hắn không thể chờ đợi được nữa!! Thật hy vọng bảo bối quay trở về nhanh lên một chút, cũng thuận lợi sinh hạ hài tử. Như vậy bọn họ mới có thể lại nhanh chóng gần nhau vui vẻ cùng hưởng cá nước giao hoan vui mừng a!! Được rồi, còn không biết cái xích đu kia có thể chịu đựng được trọng lượng của hai người hay không. Nhưng không sao, kêu Phúc Lộc đi phụ trách đem nó sửa chữa một phen, nhất thiết phải chắc rằng bọn họ có thể ở trên đó ba nghìn hiệp cũng không rơi.

5 thoughts on “[ U lan lộ] Chương 10+11

  1. == ta là ta vẫn ko chịu đc chuyện anh công dj sủng mấy bạn phi khác, ghét wa dj
    thank nàng đã up lại truyện nha

  2. Pingback: U Lan Lộ | Vũ Điệp Cốc

  3. ghét loại công như này == nhưng chịu thôi ảnh là vua mà………… thật sự ta muốn truyện này HE nhưng đổi công cơ =))))))) nãy giờ đọc cứ tự YY rồi tự ngược chuyện anh công sủng người khác =))))))))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s